Hoàng Hữu Quý
Giới thiệu về bản thân
cau1 Trong văn bản ở phần Đọc hiểu, tình cảm của nhân vật "tôi" đối với quá khứ hiện lên đầy chân thành và sâu sắc thông qua những dòng hồi tưởng giàu cảm xúc. Đó không chỉ đơn thuần là việc nhớ lại những sự việc đã qua, mà là một sự trân trọng nâng niu đối với từng mảnh ký ức. Nhân vật "tôi" nhìn về quá khứ với một thái độ biết ơn, coi đó là điểm tựa tinh thần vững chãi giúp bản thân trưởng thành trong hiện tại. Những hình ảnh về quá khứ được tái hiện qua lăng kính của sự hoài niệm pha chút tiếc nuối, cho thấy đó là những giá trị vô giá mà thời gian không thể làm phai mờ. Qua đó, tác giả muốn khẳng định rằng quá khứ chính là nền tảng hình thành nên nhân cách và tâm hồn, đồng thời nhắc nhở mỗi chúng ta cần biết trân trọng những gì đã qua để sống ý nghĩa hơn ở hiện tại. Tình cảm ấy vừa mang tính cá nhân, vừa chạm đến sợi dây đồng cảm trong lòng mỗi độc giả về ý nghĩa của cội nguồn.
cau2 Trong dòng chảy hối hả của kỷ nguyên số, khi những giá trị mới mẻ và hiện đại không ngừng du nhập, có người lo ngại rằng những giá trị cũ sẽ dần bị lãng quên. Thế nhưng, lịch sử đã chứng minh rằng: một dân tộc chỉ có thể vươn xa khi đứng vững trên nền tảng của quá khứ. Chính vì vậy, trách nhiệm tiếp nối các giá trị truyền thống của tuổi trẻ trong thời đại mới trở thành một sứ mệnh thiêng liêng và cấp thiết hơn bao giờ hết.
Giá trị truyền thống không phải là những gì cũ kỹ, bám bụi thời gian mà là những tinh hoa về đạo đức, lối sống, văn hóa đã được hun đúc qua hàng nghìn năm. Đó là lòng yêu nước nồng nàn, tinh thần tương thân tương ái, là đạo lý "uống nước nhớ nguồn" hay sự hiếu học đã trở thành bản sắc. Trong thời đại mới, tiếp nối truyền thống không chỉ là việc "giữ gìn" mà còn là sự "tiếp biến" để những giá trị ấy luôn sống động và có sức lan tỏa. Tại sao tuổi trẻ lại giữ vai trò chủ chốt? Bởi thanh niên là những người nhạy bén nhất với cái mới, sở hữu năng lượng sáng tạo dồi dào. Nếu truyền thống là "cây", thì tuổi trẻ chính là những người bón phân, tưới nước để cây ấy nở ra những đóa hoa của thời đại. Khi ra với thế giới, điều khiến một người trẻ Việt Nam trở nên đặc biệt không phải là việc họ dùng chiếc điện thoại đời mới nhất, mà là cốt cách văn hóa và lòng tự tôn dân tộc chảy trong huyết quản. Truyền thống chính là tấm hộ chiếu quyền năng nhất để chúng ta hội nhập mà không "hòa tan". Trách nhiệm của tuổi trẻ hôm nay bắt đầu từ những hành động nhỏ nhất. Đó là việc trân trọng tiếng mẹ đẻ, là ý thức tìm hiểu về một làn điệu dân ca hay một di tích lịch sử tại địa phương. Cao hơn thế, tuổi trẻ cần biết dùng công nghệ để "thổi hồn" vào truyền thống. Chúng ta đã thấy những dự án số hóa di sản, những bộ phim hoạt hình về lịch sử hay các thiết kế thời trang lấy cảm hứng từ cổ phục Việt Nam gây sốt trên mạng xã hội. Đó chính là cách tiếp nối thông minh: đưa truyền thống vào nhịp sống hiện đại bằng ngôn ngữ của thế hệ mới. Tuy nhiên, vẫn còn một bộ phận bạn trẻ đang thờ ơ với cội nguồn, sùng bái văn hóa ngoại lai một cách mù quáng hoặc coi truyền thống là gánh nặng lạc hậu. Đây là một thực trạng đáng báo động, bởi một khi mất gốc, chúng ta sẽ trở thành những "cái bóng" nhạt nhòa trong thế giới phẳng. Tóm lại, truyền thống là ngọn lửa cần được tiếp nối chứ không phải là đống tro tàn cần lưu giữ. Là một người trẻ, tôi nhận thức rằng mình cần phải học hỏi không ngừng để hiểu về quá khứ, từ đó tự tin kiến tạo tương lai. Hãy để những giá trị truyền thống trở thành bệ phóng, đưa tuổi trẻ Việt Nam tự tin vươn mình ra biển lớn với niềm tự hào dân tộc mãnh liệt nhất.Câu 3. Anh/ chị hiểu như thế nào về hình ảnh "quá khứ ngàn cân/ cứ đêm đêm nhắc nhở gọi ta về" trong bài thơ? Hình ảnh này có thể được hiểu theo các ý sau:
- "Quá khứ ngàn cân": Cho thấy sức nặng và giá trị vô cùng to lớn của những kỷ niệm, những sự kiện đã qua. Đó không chỉ là kỷ niệm cá nhân mà còn là những mất mát, hy sinh xương máu của cả một thế hệ (như được nhắc đến trong đoạn thơ về Lê Anh Xuân).
- "Cứ đêm đêm nhắc nhở gọi ta về": Thể hiện sự ám ảnh, nỗi nhớ khôn nguôi và lòng biết ơn đối với quá khứ. Nó cho thấy thái độ trân trọng, không bao giờ quên nguồn cội và những người đã ngã xuống. Quá khứ đóng vai trò là "điểm tựa tâm hồn", nhắc nhở con người sống sao cho xứng đáng với hiện tại.
Câu 4. Phân tích tác dụng của phép liệt kê trong các dòng thơ sau:
Tóc mẹ trắng thương một đời muối trắng
Lịch sử khóc cười
- Phép liệt kê: Liệt kê các trạng thái, hình ảnh đối lập/song hành: "khóc - cười", cùng với hình ảnh "tóc mẹ trắng - đời muối trắng".
- Tác dụng:
- Về nội dung: Nhấn mạnh sự vất vả, gian truân và những thăng trầm mà người mẹ cũng như cả dân tộc đã trải qua. "Khóc cười" gợi lên một giai đoạn lịch sử đầy biến động, có đau thương mất mát nhưng cũng có niềm vui chiến thắng.
- Về nghệ thuật: Tạo nhịp điệu dồn dập, sâu lắng cho câu thơ; tăng sức gợi hình, gợi cảm, giúp người đọc cảm nhận rõ nét hơn sự hi sinh thầm lặng của người mẹ và sự khốc liệt của lịch sử.
- Bộc lộ tình cảm: Thể hiện niềm xúc động, sự thấu hiểu và lòng biết ơn sâu sắc của tác giả đối với mẹ và thế hệ đi trước.
cau 5Lịch sử và tương lai của đất nước luôn nằm trong tay mỗi cá nhân, mà thế hệ trẻ chính là lực lượng tiên phong, nòng cốt. Trước hết, chúng ta cần có thái độ trân trọng, am hiểu về lịch sử dân tộc để từ đó nuôi dưỡng lòng tự hào và trách nhiệm gìn giữ nền độc lập bền vững. Trong bối cảnh hiện đại, trách nhiệm lớn lao nhất của người trẻ là không ngừng học tập, sáng tạo và làm chủ khoa học công nghệ nhằm xây dựng một quốc gia thịnh vượng. Mỗi cá nhân cần sống có lý tưởng, biết hài hòa giữa lợi ích riêng và chung, sẵn sàng cống hiến sức trẻ để viết tiếp những trang sử vẻ vang cho dân tộc. Chỉ khi mỗi người trẻ ý thức được vị thế của mình, tương lai đất nước mới thực sự rạng rỡ và vững vàng.
- Câu 1: Phân tích nội dung, nghệ thuật bài thơ "Những người đàn bà bán ngô nướng
- bai lam
- Về nội dung: Bài thơ mở ra một không gian ấm áp nhưng đầy nỗi niềm bên bếp lửa ngô nướng giữa cái lạnh lẽo của đêm tối. Những người đàn bà ấy không chỉ bán món quà quê giản dị mà còn đang "bán" cả sự nhẫn nại, tình yêu thương và hy vọng. Hình ảnh bếp lửa bập bùng đối lập với bóng tối mịt mù làm nổi bật vẻ đẹp của sự sống, sự tần tảo và đức hy sinh thầm lặng của người phụ nữ Việt Nam.
- Về nghệ thuật: Tác giả sử dụng bút pháp hiện đại kết hợp với những hình ảnh ẩn dụ độc đáo. Ngôn ngữ thơ giản dị, nhịp điệu chậm rãi như bước chân của thời gian và hơi thở của đêm. Các biện pháp tu từ như nhân hóa, so sánh giúp hình ảnh bếp lửa và người đàn bà trở nên sống động, giàu sức biểu cảm, chạm đến trái tim người đọc bằng sự đồng cảm sâu sắc.
- Trong cuộc đời, không ai có thể tránh khỏi những ngày mưa giông, bão tố. Thế nhưng, thái độ của chúng ta trước những cơn bão ấy mới là điều quyết định giá trị của mỗi con người. Bàn về điều này, Vivian Greene từng có một câu nói đầy ý nghĩa: "Cuộc sống không phải là để chờ đợi cơn bão đi qua, cuộc sống là để học được cách khiêu vũ trong mưa."
- cau 2 bai lam
Trước hết, ta cần hiểu "cơn bão" ở đây không chỉ là hiện tượng thiên nhiên, mà là biểu tượng cho những khó khăn, thất bại hay những biến cố đau buồn mà chúng ta gặp phải trên đường đời. Nếu "chờ đợi cơn bão đi qua" là một thái độ thụ động, trốn tránh và hy vọng khó khăn tự biến mất, thì "khiêu vũ trong mưa" lại là hình ảnh tuyệt đẹp về sự lạc quan. Đó là cách chúng ta chấp nhận nghịch cảnh, thích nghi với nó và thậm chí là tìm thấy niềm vui, sự thăng hoa ngay trong chính gian khổ.
Tại sao chúng ta không nên dành cả đời chỉ để chờ đợi? Bởi lẽ, cuộc sống vốn dĩ không bao giờ bằng phẳng. Nếu cứ mãi đợi cho đến khi mọi thứ hoàn hảo mới bắt đầu hành động, chúng ta sẽ bỏ lỡ biết bao cơ hội quý giá. Thay vào đó, việc "khiêu vũ trong mưa" dạy ta cách làm chủ vận mệnh. Khi đối mặt với thử thách bằng tâm thế chủ động, ta không còn thấy sợ hãi. Nghịch cảnh lúc này trở thành một "trường học" lớn, nơi rèn luyện cho ta ý chí sắt đá và sự linh hoạt để tồn tại và phát triển. Hãy nhìn vào những tấm gương thực tế. Nick Vujicic – người đàn ông không tay, không chân – thay vì ngồi khóc than cho số phận (chờ bão qua), anh đã học cách bơi lội, chơi golf và truyền cảm hứng cho hàng triệu người (khiêu vũ trong mưa). Hay trong đại dịch Covid-19 vừa qua, chúng ta đã thấy những doanh nghiệp thay vì phá sản đã nhanh chóng chuyển đổi số, những con người thay vì hoảng loạn đã chọn cách sẻ chia, giúp đỡ lẫn nhau. Họ chính là những "vũ công" kiên cường nhất trong cơn bão lớn của nhân loại. Tuy nhiên, trong xã hội vẫn còn một bộ phận không nhỏ những người dễ dàng đầu hàng trước khó khăn. Họ gặp thất bại nhỏ đã nản lòng, gặp áp lực đã muốn buông xuôi. Lối sống thụ động ấy không chỉ khiến bản thân họ dậm chân tại chỗ mà còn làm mất đi sức sống của cộng đồng. Tóm lại, câu nói của Vivian Greene là một lời nhắc nhở sâu sắc về nghệ thuật sống. "Khiêu vũ trong mưa" không có nghĩa là liều lĩnh bất chấp, mà là sự dũng cảm chọn lựa thái độ sống tích cực. Là học sinh, mỗi khi gặp một bài toán khó hay một kì thi áp lực, thay vì than vãn, hãy coi đó là cơ hội để bứt phá giới hạn của chính mình. Đừng đợi đến khi bầu trời tạnh hẳn mới bước đi, hãy học cách tỏa sáng ngay cả trong những ngày tăm tối nhất. - Làm nổi bật sự đối lập giữa vẻ ngoài nghèo khổ, rẻ mạt với vẻ đẹp tâm hồn và sự hy sinh cao cả của người mẹ.
- Tăng sức gợi hình, gợi cảm, thể hiện niềm cảm thông sâu sắc của tác giả trước những thân phận nghèo khổ trong xã hội.
- Lên án thái độ vô tâm, coi thường của người đời đối với những giá trị tinh thần thiêng liêng.
cau 2
Trong nhịp sống hối hả của thời đại số, khi mỗi cá nhân dễ dàng bị cuốn vào thế giới riêng của mình, gia đình vẫn luôn là điểm tựa tinh thần vững chắc nhất. Tuy nhiên, một thực tế không thể phủ nhận là "khoảng cách thế hệ" đang âm thầm tạo nên những rào cản giữa các thành viên. Chính vì thế, sự thấu cảm giữa các thế hệ trở thành nhịp cầu quan trọng nhất để duy trì ngọn lửa ấm áp trong mỗi mái nhà. Thấu cảm không đơn thuần là sự thương hại hay đồng ý, mà là khả năng đặt mình vào hoàn cảnh, vị trí của người khác để hiểu rõ tâm tư, tình cảm và những áp lực mà họ đang gánh chịu. Trong gia đình, đó là khi cha mẹ hiểu được những áp lực học hành, những khát khao khẳng định mình của con cái; và ngược lại, con cái thấu hiểu được những lo toan, vất vả và cả những quan điểm sống đôi khi có phần khắt khe của cha mẹ vốn được đúc rút từ sự trải đời. Ý nghĩa lớn nhất của sự thấu cảm chính là hóa giải những mâu thuẫn. Mỗi thế hệ sinh ra và lớn lên trong những bối cảnh lịch sử, văn hóa khác nhau, dẫn đến sự khác biệt về thế giới quan. Nếu thiếu đi sự thấu cảm, những bữa cơm gia đình dễ dàng trở thành "chiến trường" của những lời cằn nhằn hay sự im lặng đáng sợ. Khi có thấu cảm, sự áp đặt của người lớn sẽ nhường chỗ cho sự định hướng, và sự nổi loạn của trẻ tuổi sẽ biến thành sự sẻ chia. Nó giúp các thành viên tìm được tiếng nói chung, biến gia đình thành nơi để "trở về" chứ không phải nơi để "trốn tránh". Hơn thế nữa, thấu cảm còn là nguồn năng lượng để nuôi dưỡng tâm hồn. Một đứa trẻ lớn lên trong sự thấu hiểu của cha mẹ sẽ trở nên tự tin, giàu lòng nhân ái và biết yêu thương xã hội. Một người già nhận được sự thấu cảm từ con cháu sẽ cảm thấy mình vẫn còn giá trị, tránh được cảm giác cô đơn, lạc lõng. Sự thấu cảm giúp kết nối những mảnh ghép khác biệt thành một bức tranh gia đình hoàn chỉnh và hạnh phúc. Tuy nhiên, trong thực tế, vẫn còn nhiều bậc cha mẹ lấy danh nghĩa "muốn tốt cho con" để áp đặt ý chí cá nhân, hay những người con coi sự chăm sóc của cha mẹ là phiền phức. Để có được sự thấu cảm, mỗi người cần học cách lắng nghe nhiều hơn là nói, học cách quan sát những thay đổi nhỏ trong cảm xúc của người thân và quan trọng nhất là biết hạ thấp cái tôi của mình xuống. Tóm lại, sự thấu cảm chính là sợi dây vô hình nhưng bền chặt nhất gắn kết các thế hệ. Như một danh ngôn đã nói: "Gia đình không phải là việc bạn mang dòng máu của ai, mà là việc bạn yêu thương, chia sẻ và thấu hiểu ai". Mỗi chúng ta hãy học cách thấu cảm ngay từ những điều nhỏ nhặt nhất, để mái ấm luôn là nơi tràn ngập tình thương và sự thấu hiểu.cau 2
Trong nhịp sống hối hả của thời đại số, khi mỗi cá nhân dễ dàng bị cuốn vào thế giới riêng của mình, gia đình vẫn luôn là điểm tựa tinh thần vững chắc nhất. Tuy nhiên, một thực tế không thể phủ nhận là "khoảng cách thế hệ" đang âm thầm tạo nên những rào cản giữa các thành viên. Chính vì thế, sự thấu cảm giữa các thế hệ trở thành nhịp cầu quan trọng nhất để duy trì ngọn lửa ấm áp trong mỗi mái nhà. Thấu cảm không đơn thuần là sự thương hại hay đồng ý, mà là khả năng đặt mình vào hoàn cảnh, vị trí của người khác để hiểu rõ tâm tư, tình cảm và những áp lực mà họ đang gánh chịu. Trong gia đình, đó là khi cha mẹ hiểu được những áp lực học hành, những khát khao khẳng định mình của con cái; và ngược lại, con cái thấu hiểu được những lo toan, vất vả và cả những quan điểm sống đôi khi có phần khắt khe của cha mẹ vốn được đúc rút từ sự trải đời. Ý nghĩa lớn nhất của sự thấu cảm chính là hóa giải những mâu thuẫn. Mỗi thế hệ sinh ra và lớn lên trong những bối cảnh lịch sử, văn hóa khác nhau, dẫn đến sự khác biệt về thế giới quan. Nếu thiếu đi sự thấu cảm, những bữa cơm gia đình dễ dàng trở thành "chiến trường" của những lời cằn nhằn hay sự im lặng đáng sợ. Khi có thấu cảm, sự áp đặt của người lớn sẽ nhường chỗ cho sự định hướng, và sự nổi loạn của trẻ tuổi sẽ biến thành sự sẻ chia. Nó giúp các thành viên tìm được tiếng nói chung, biến gia đình thành nơi để "trở về" chứ không phải nơi để "trốn tránh". Hơn thế nữa, thấu cảm còn là nguồn năng lượng để nuôi dưỡng tâm hồn. Một đứa trẻ lớn lên trong sự thấu hiểu của cha mẹ sẽ trở nên tự tin, giàu lòng nhân ái và biết yêu thương xã hội. Một người già nhận được sự thấu cảm từ con cháu sẽ cảm thấy mình vẫn còn giá trị, tránh được cảm giác cô đơn, lạc lõng. Sự thấu cảm giúp kết nối những mảnh ghép khác biệt thành một bức tranh gia đình hoàn chỉnh và hạnh phúc. Tuy nhiên, trong thực tế, vẫn còn nhiều bậc cha mẹ lấy danh nghĩa "muốn tốt cho con" để áp đặt ý chí cá nhân, hay những người con coi sự chăm sóc của cha mẹ là phiền phức. Để có được sự thấu cảm, mỗi người cần học cách lắng nghe nhiều hơn là nói, học cách quan sát những thay đổi nhỏ trong cảm xúc của người thân và quan trọng nhất là biết hạ thấp cái tôi của mình xuống. Tóm lại, sự thấu cảm chính là sợi dây vô hình nhưng bền chặt nhất gắn kết các thế hệ. Như một danh ngôn đã nói: "Gia đình không phải là việc bạn mang dòng máu của ai, mà là việc bạn yêu thương, chia sẻ và thấu hiểu ai". Mỗi chúng ta hãy học cách thấu cảm ngay từ những điều nhỏ nhặt nhất, để mái ấm luôn là nơi tràn ngập tình thương và sự thấu hiểu.- Câu 1: Phân tích nội dung, nghệ thuật bài thơ "Những người đàn bà bán ngô nướng
- bai lam
- Về nội dung: Bài thơ mở ra một không gian ấm áp nhưng đầy nỗi niềm bên bếp lửa ngô nướng giữa cái lạnh lẽo của đêm tối. Những người đàn bà ấy không chỉ bán món quà quê giản dị mà còn đang "bán" cả sự nhẫn nại, tình yêu thương và hy vọng. Hình ảnh bếp lửa bập bùng đối lập với bóng tối mịt mù làm nổi bật vẻ đẹp của sự sống, sự tần tảo và đức hy sinh thầm lặng của người phụ nữ Việt Nam.
- Về nghệ thuật: Tác giả sử dụng bút pháp hiện đại kết hợp với những hình ảnh ẩn dụ độc đáo. Ngôn ngữ thơ giản dị, nhịp điệu chậm rãi như bước chân của thời gian và hơi thở của đêm. Các biện pháp tu từ như nhân hóa, so sánh giúp hình ảnh bếp lửa và người đàn bà trở nên sống động, giàu sức biểu cảm, chạm đến trái tim người đọc bằng sự đồng cảm sâu sắc.
- Trong cuộc đời, không ai có thể tránh khỏi những ngày mưa giông, bão tố. Thế nhưng, thái độ của chúng ta trước những cơn bão ấy mới là điều quyết định giá trị của mỗi con người. Bàn về điều này, Vivian Greene từng có một câu nói đầy ý nghĩa: "Cuộc sống không phải là để chờ đợi cơn bão đi qua, cuộc sống là để học được cách khiêu vũ trong mưa."
- cau 2 bai lam
Trước hết, ta cần hiểu "cơn bão" ở đây không chỉ là hiện tượng thiên nhiên, mà là biểu tượng cho những khó khăn, thất bại hay những biến cố đau buồn mà chúng ta gặp phải trên đường đời. Nếu "chờ đợi cơn bão đi qua" là một thái độ thụ động, trốn tránh và hy vọng khó khăn tự biến mất, thì "khiêu vũ trong mưa" lại là hình ảnh tuyệt đẹp về sự lạc quan. Đó là cách chúng ta chấp nhận nghịch cảnh, thích nghi với nó và thậm chí là tìm thấy niềm vui, sự thăng hoa ngay trong chính gian khổ.
Tại sao chúng ta không nên dành cả đời chỉ để chờ đợi? Bởi lẽ, cuộc sống vốn dĩ không bao giờ bằng phẳng. Nếu cứ mãi đợi cho đến khi mọi thứ hoàn hảo mới bắt đầu hành động, chúng ta sẽ bỏ lỡ biết bao cơ hội quý giá. Thay vào đó, việc "khiêu vũ trong mưa" dạy ta cách làm chủ vận mệnh. Khi đối mặt với thử thách bằng tâm thế chủ động, ta không còn thấy sợ hãi. Nghịch cảnh lúc này trở thành một "trường học" lớn, nơi rèn luyện cho ta ý chí sắt đá và sự linh hoạt để tồn tại và phát triển. Hãy nhìn vào những tấm gương thực tế. Nick Vujicic – người đàn ông không tay, không chân – thay vì ngồi khóc than cho số phận (chờ bão qua), anh đã học cách bơi lội, chơi golf và truyền cảm hứng cho hàng triệu người (khiêu vũ trong mưa). Hay trong đại dịch Covid-19 vừa qua, chúng ta đã thấy những doanh nghiệp thay vì phá sản đã nhanh chóng chuyển đổi số, những con người thay vì hoảng loạn đã chọn cách sẻ chia, giúp đỡ lẫn nhau. Họ chính là những "vũ công" kiên cường nhất trong cơn bão lớn của nhân loại. Tuy nhiên, trong xã hội vẫn còn một bộ phận không nhỏ những người dễ dàng đầu hàng trước khó khăn. Họ gặp thất bại nhỏ đã nản lòng, gặp áp lực đã muốn buông xuôi. Lối sống thụ động ấy không chỉ khiến bản thân họ dậm chân tại chỗ mà còn làm mất đi sức sống của cộng đồng. Tóm lại, câu nói của Vivian Greene là một lời nhắc nhở sâu sắc về nghệ thuật sống. "Khiêu vũ trong mưa" không có nghĩa là liều lĩnh bất chấp, mà là sự dũng cảm chọn lựa thái độ sống tích cực. Là học sinh, mỗi khi gặp một bài toán khó hay một kì thi áp lực, thay vì than vãn, hãy coi đó là cơ hội để bứt phá giới hạn của chính mình. Đừng đợi đến khi bầu trời tạnh hẳn mới bước đi, hãy học cách tỏa sáng ngay cả trong những ngày tăm tối nhất. - Làm nổi bật sự đối lập giữa vẻ ngoài nghèo khổ, rẻ mạt với vẻ đẹp tâm hồn và sự hy sinh cao cả của người mẹ.
- Tăng sức gợi hình, gợi cảm, thể hiện niềm cảm thông sâu sắc của tác giả trước những thân phận nghèo khổ trong xã hội.
- Lên án thái độ vô tâm, coi thường của người đời đối với những giá trị tinh thần thiêng liêng.
Câu 1 Trong đoạn trích “Cơm mùi khói bếp” của Hoàng Công Danh, hình ảnh “cơm” (cà mèn cơm, chén cơm, miếng cơm...) mang ý nghĩa vô cùng sâu sắc. “Cơm” không chỉ là món ăn quen thuộc trong đời sống hàng ngày mà còn là biểu tượng của tình mẹ, tình gia đình và quê hương. Từng hạt cơm mẹ nấu chứa đựng trong đó biết bao yêu thương, tần tảo, hy sinh. Cà mèn cơm mẹ gửi theo con lên đường là cả tấm lòng lo lắng, dặn dò của người mẹ dành cho con xa nhà: “Không ai thương bằng cơm thường”. Khi mẹ mất, chén cơm, miếng cơm trở thành kỉ vật thiêng liêng, gợi lên nỗi nhớ thương, day dứt và hối hận của người con. Hình ảnh “cơm” vì thế vừa bình dị vừa thiêng liêng, vừa gợi vị ấm áp của bếp nhà, vừa khiến người đọc thấm thía giá trị của tình mẫu tử. Qua đó, tác giả gửi gắm thông điệp: hãy trân trọng tình yêu thương của cha mẹ, đừng để đến khi mất đi mới tiếc nuối khôn nguôi.Thể hiện tình yêu thương, sự chăm sóc và hi sinh thầm lặng của người mẹ.
Câu 2
Trong thời đại toàn cầu hóa và hội nhập quốc tế ngày nay, vấn đề giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc trở nên vô cùng quan trọng và cấp thiết. Khi thế giới ngày càng xích lại gần nhau, việc bảo vệ những giá trị riêng biệt của dân tộc chính là cách để khẳng định bản lĩnh, lòng tự tôn và sự tồn tại lâu bền của một đất nước. Bản sắc văn hóa dân tộc là những nét riêng có, đặc trưng của một quốc gia – được thể hiện qua ngôn ngữ, trang phục, phong tục, tín ngưỡng, nghệ thuật, lối sống và đặc biệt là tâm hồn con người. Với Việt Nam, đó là tà áo dài duyên dáng, là tiếng Việt giàu nhạc điệu, là câu hát dân ca, là truyền thống “uống nước nhớ nguồn”, “tôn sư trọng đạo”, là tinh thần đoàn kết, nhân ái và cần cù lao động.Giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc có ý nghĩa vô cùng to lớn. Nó giúp mỗi người hiểu rõ cội nguồn, tự hào về dân tộc mình và có ý thức phát huy những giá trị tốt đẹp ấy trong đời sống hiện đại. Một đất nước chỉ thật sự mạnh mẽ khi vừa hội nhập với thế giới, vừa giữ được “linh hồn” văn hóa riêng của mình. Nếu đánh mất bản sắc, con người sẽ trở nên xa lạ ngay trong chính quê hương mình.Tuy nhiên, trong cuộc sống hiện nay, không ít bạn trẻ thờ ơ, chạy theo văn hóa ngoại lai, quên đi tiếng mẹ đẻ, phong tục truyền thống, thậm chí xem thường những giá trị dân gian. Có người sẵn sàng bỏ qua Tết cổ truyền để “nghỉ dưỡng”, xem nhẹ những ngày lễ lớn của dân tộc. Đó là biểu hiện đáng lo ngại, có thể làm phai nhạt dần bản sắc văn hóa Việt. Để giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc, mỗi người cần bắt đầu từ những hành động nhỏ mà thiết thực: trân trọng tiếng Việt, ăn mặc phù hợp, ứng xử văn minh, tìm hiểu và tự hào về lịch sử, truyền thống dân tộc. Đồng thời, cần biết chọn lọc tinh hoa văn hóa thế giới, tiếp thu cái mới nhưng không hòa tan, để văn hóa dân tộc ngày càng phong phú và hiện đại hơn.Giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc không chỉ là trách nhiệm mà còn là niềm tự hào của mỗi công dân Việt Nam. Khi mỗi người biết gìn giữ và lan tỏa những giá trị tốt đẹp ấy, đất nước ta sẽ ngày càng phát triển bền vững, vững vàng hội nhập mà vẫn giữ được “hồn Việt” ngàn đời.
Câu 1 Trong đoạn trích “Cơm mùi khói bếp” của Hoàng Công Danh, hình ảnh “cơm” (cà mèn cơm, chén cơm, miếng cơm...) mang ý nghĩa vô cùng sâu sắc. “Cơm” không chỉ là món ăn quen thuộc trong đời sống hàng ngày mà còn là biểu tượng của tình mẹ, tình gia đình và quê hương. Từng hạt cơm mẹ nấu chứa đựng trong đó biết bao yêu thương, tần tảo, hy sinh. Cà mèn cơm mẹ gửi theo con lên đường là cả tấm lòng lo lắng, dặn dò của người mẹ dành cho con xa nhà: “Không ai thương bằng cơm thường”. Khi mẹ mất, chén cơm, miếng cơm trở thành kỉ vật thiêng liêng, gợi lên nỗi nhớ thương, day dứt và hối hận của người con. Hình ảnh “cơm” vì thế vừa bình dị vừa thiêng liêng, vừa gợi vị ấm áp của bếp nhà, vừa khiến người đọc thấm thía giá trị của tình mẫu tử. Qua đó, tác giả gửi gắm thông điệp: hãy trân trọng tình yêu thương của cha mẹ, đừng để đến khi mất đi mới tiếc nuối khôn nguôi.Thể hiện tình yêu thương, sự chăm sóc và hi sinh thầm lặng của người mẹ.
Câu 2
Trong thời đại toàn cầu hóa và hội nhập quốc tế ngày nay, vấn đề giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc trở nên vô cùng quan trọng và cấp thiết. Khi thế giới ngày càng xích lại gần nhau, việc bảo vệ những giá trị riêng biệt của dân tộc chính là cách để khẳng định bản lĩnh, lòng tự tôn và sự tồn tại lâu bền của một đất nước. Bản sắc văn hóa dân tộc là những nét riêng có, đặc trưng của một quốc gia – được thể hiện qua ngôn ngữ, trang phục, phong tục, tín ngưỡng, nghệ thuật, lối sống và đặc biệt là tâm hồn con người. Với Việt Nam, đó là tà áo dài duyên dáng, là tiếng Việt giàu nhạc điệu, là câu hát dân ca, là truyền thống “uống nước nhớ nguồn”, “tôn sư trọng đạo”, là tinh thần đoàn kết, nhân ái và cần cù lao động.Giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc có ý nghĩa vô cùng to lớn. Nó giúp mỗi người hiểu rõ cội nguồn, tự hào về dân tộc mình và có ý thức phát huy những giá trị tốt đẹp ấy trong đời sống hiện đại. Một đất nước chỉ thật sự mạnh mẽ khi vừa hội nhập với thế giới, vừa giữ được “linh hồn” văn hóa riêng của mình. Nếu đánh mất bản sắc, con người sẽ trở nên xa lạ ngay trong chính quê hương mình.Tuy nhiên, trong cuộc sống hiện nay, không ít bạn trẻ thờ ơ, chạy theo văn hóa ngoại lai, quên đi tiếng mẹ đẻ, phong tục truyền thống, thậm chí xem thường những giá trị dân gian. Có người sẵn sàng bỏ qua Tết cổ truyền để “nghỉ dưỡng”, xem nhẹ những ngày lễ lớn của dân tộc. Đó là biểu hiện đáng lo ngại, có thể làm phai nhạt dần bản sắc văn hóa Việt. Để giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc, mỗi người cần bắt đầu từ những hành động nhỏ mà thiết thực: trân trọng tiếng Việt, ăn mặc phù hợp, ứng xử văn minh, tìm hiểu và tự hào về lịch sử, truyền thống dân tộc. Đồng thời, cần biết chọn lọc tinh hoa văn hóa thế giới, tiếp thu cái mới nhưng không hòa tan, để văn hóa dân tộc ngày càng phong phú và hiện đại hơn.Giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc không chỉ là trách nhiệm mà còn là niềm tự hào của mỗi công dân Việt Nam. Khi mỗi người biết gìn giữ và lan tỏa những giá trị tốt đẹp ấy, đất nước ta sẽ ngày càng phát triển bền vững, vững vàng hội nhập mà vẫn giữ được “hồn Việt” ngàn đời.
Câu 1
Bài thơ "Đất nước"của Tạ Hữu Yên khắc họa hình ảnh đất nước bằng hình tượng mộc mạc ,gần gũi mà sâu sắc ,chạm đến trái tim của mỗi người . Đất nước tôi thon thả tiếng đàn bầu mới câu đầu tác giả đã cho người đọc thấu sự yên nhẹ nhàng của tiếng đàn bầu và bản sắc văn hóa của Việt Nam . Người mẹ Việt Nam lam lũ tảo tần nuôi con ,ba lần tiễn con đi ,hai lần mẹ chỉ biết khóc thầm và chịu nỗi đau sự mất đi thứ quý giá nhất với người mẹ . Đất nước không chỉ gắn liền với quá khứ hào hùng còn với lũy tre làng ,bãi dâu,biến nước sự bình dị và nỗi vất vả của người mưu sinh. Hình ảnh đất nước còn cho thấy tinh thần đoàn kết .
Đất nước không chỉ là không gian địa lý mà là biểu tượng của người mẹ sự hi sinh anh dũng cuả người con kiên cường nhân hậu . Tác giả đã cho ta thấy sự cao cả của những nhiều anh hùng và nhũng tiếc thương sự hy sinh ,tự hào về đất nước nơi mình đã được sinh ra .
Câu 2
Việc góp ý nhận xét trước sự là cần thiết để hoàn thiện và cải thiện bản thân trở nên tốt hơn cải thiện khiếm khuyết ,cũng là cách để chúng ta quan tâm ,giúp đỡ người khác . Tuy nhiên việc góp ý và nhận xét cẩn tế nhị tránh gây tổn thương cho người khác giữ việc tôn trọng lẫn nhau .
Ý cần nhânGóp ý và nhận xét xuất là lòng tốt ,giúp người khác nhận thức được những sai lầm ,thiếu sót cần sửa chữa và phát triển bản thân ,việc nhận xét người khác trước đám đông là một việc nhạy cảm dễ làm tổn thương , một việc khiến người bị nhận xét cảm thấy bị khó xử . Nếu người nhận xét quá sắc bén và thiếu tế nhị, nhận xét một cách thẳng thừng dẫn đến tiêu cực . Khi một người bị chỉ trích trước đám đông không chỉ người xung quanh mà cả ản thân họ cũng cảm thấy bị dè bỉu mối quan hệ sẽ dần bị mất đi . Cần lựa chọn thời gian và không gian phù hợp để góp í. Góp ý nhẹ nhàng tế nhị mang tính xây dựng ,thay vì chỉ ra khuyết điểm của người khác không có phương án giải quyết hướng cải thiện . Họ sẽ thay đổi không như một cách xúc phạm gây mất thiện cảm . Việc góp ý kiến trong các buổi thảo luận đưa ra ý kiến là cần thiết vẫn phải dựa trên nguyên tắc têa nhị ,tôn trọng . Việc góp ý , nhận xét trước đám đông cần phải xuất phát từ thiện chí ,người góp ý cần nhận thức rõ ảnh hưởng đến cảm xúc của họ ,cần tế nhị khi đưa ra nhận xét giúp mối quan hệ gắn kết .
Nhận xét ,góp ý người khác trước đám đông là việc làm cần thiết nhưng phải thực hiện tế nhị và tôn trọng cảm xúc của họ cần khéo léo . Mục đích để giúp đỡ chứ không phải chỉ trích hay làm tổn thương người khác . Cần phải đặt bản thân mình vào vị trí của người nhận xét góp ý chân thành và tích cực .
Câu 1
Bài thơ "Đất nước"của Tạ Hữu Yên khắc họa hình ảnh đất nước bằng hình tượng mộc mạc ,gần gũi mà sâu sắc ,chạm đến trái tim của mỗi người . Đất nước tôi thon thả tiếng đàn bầu mới câu đầu tác giả đã cho người đọc thấu sự yên nhẹ nhàng của tiếng đàn bầu và bản sắc văn hóa của Việt Nam . Người mẹ Việt Nam lam lũ tảo tần nuôi con ,ba lần tiễn con đi ,hai lần mẹ chỉ biết khóc thầm và chịu nỗi đau sự mất đi thứ quý giá nhất với người mẹ . Đất nước không chỉ gắn liền với quá khứ hào hùng còn với lũy tre làng ,bãi dâu,biến nước sự bình dị và nỗi vất vả của người mưu sinh. Hình ảnh đất nước còn cho thấy tinh thần đoàn kết .
Đất nước không chỉ là không gian địa lý mà là biểu tượng của người mẹ sự hi sinh anh dũng cuả người con kiên cường nhân hậu . Tác giả đã cho ta thấy sự cao cả của những nhiều anh hùng và nhũng tiếc thương sự hy sinh ,tự hào về đất nước nơi mình đã được sinh ra .
Câu 2
Việc góp ý nhận xét trước sự là cần thiết để hoàn thiện và cải thiện bản thân trở nên tốt hơn cải thiện khiếm khuyết ,cũng là cách để chúng ta quan tâm ,giúp đỡ người khác . Tuy nhiên việc góp ý và nhận xét cẩn tế nhị tránh gây tổn thương cho người khác giữ việc tôn trọng lẫn nhau .
Ý cần nhânGóp ý và nhận xét xuất là lòng tốt ,giúp người khác nhận thức được những sai lầm ,thiếu sót cần sửa chữa và phát triển bản thân ,việc nhận xét người khác trước đám đông là một việc nhạy cảm dễ làm tổn thương , một việc khiến người bị nhận xét cảm thấy bị khó xử . Nếu người nhận xét quá sắc bén và thiếu tế nhị, nhận xét một cách thẳng thừng dẫn đến tiêu cực . Khi một người bị chỉ trích trước đám đông không chỉ người xung quanh mà cả ản thân họ cũng cảm thấy bị dè bỉu mối quan hệ sẽ dần bị mất đi . Cần lựa chọn thời gian và không gian phù hợp để góp í. Góp ý nhẹ nhàng tế nhị mang tính xây dựng ,thay vì chỉ ra khuyết điểm của người khác không có phương án giải quyết hướng cải thiện . Họ sẽ thay đổi không như một cách xúc phạm gây mất thiện cảm . Việc góp ý kiến trong các buổi thảo luận đưa ra ý kiến là cần thiết vẫn phải dựa trên nguyên tắc têa nhị ,tôn trọng . Việc góp ý , nhận xét trước đám đông cần phải xuất phát từ thiện chí ,người góp ý cần nhận thức rõ ảnh hưởng đến cảm xúc của họ ,cần tế nhị khi đưa ra nhận xét giúp mối quan hệ gắn kết .
Nhận xét ,góp ý người khác trước đám đông là việc làm cần thiết nhưng phải thực hiện tế nhị và tôn trọng cảm xúc của họ cần khéo léo . Mục đích để giúp đỡ chứ không phải chỉ trích hay làm tổn thương người khác . Cần phải đặt bản thân mình vào vị trí của người nhận xét góp ý chân thành và tích cực .