Đàm Khánh Linh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Đàm Khánh Linh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1

Trong đoạn trích của Hoàng Công Danh, hình ảnh “cơm” xuất hiện nhiều lần qua những vật dụng quen thuộc như cà mèn cơm, chén cơm, miếng cơm… trở thành biểu tượng giản dị mà sâu sắc của tình mẫu tử. Trước hết, “cơm” là kết tinh của tình thương bao la người mẹ dành cho con: bữa cơm gói ghém trong cà mèn, lời dặn “Không ai thương bằng cơm thương” chất chứa sự chăm chút, lo toan của mẹ cho con trên mọi chặng đường đời. “Cơm” còn gợi hương vị của quê hương – mùi khói bếp, mùi đồng nội, vị cơm cháy giòn thơm không thể tìm thấy nơi phố thị. Đó là kí ức ấm áp mà mỗi người con khi rời quê đều mang theo trong lòng. Đặc biệt, chén cơm trắng đặt trên bàn thờ sau khi mẹ mất trở thành nỗi đau xót, ân hận của người con vì không còn cơ hội được ăn cơm mẹ nấu. Như vậy, hình ảnh “cơm” trong đoạn trích không chỉ là thức ăn mà là biểu tượng thiêng liêng của tình mẹ, của mái nhà, của những giá trị bền vững mà ta chỉ nhận ra khi đã mất đi. Hơn hết, “cơm” nhắc mỗi người biết trân trọng gia đình và những yêu thương bình dị quanh mình.

Câu 2

Trong bối cảnh toàn cầu hoá phát triển mạnh mẽ, các quốc gia ngày càng giao lưu, hội nhập sâu rộng, bản sắc văn hoá dân tộc trở thành giá trị cốt lõi làm nên “căn cước” của mỗi cộng đồng. Giữ gìn bản sắc văn hoá dân tộc không chỉ là việc bảo tồn những truyền thống cũ, mà còn là khẳng định chúng ta là ai giữa dòng chảy biến động của thời đại. Đây là vấn đề vừa cấp thiết, vừa có ý nghĩa lâu dài đối với sự phát triển của đất nước.

Bản sắc văn hoá dân tộc được thể hiện qua ngôn ngữ, trang phục, phong tục tập quán, các loại hình nghệ thuật, lễ hội, tín ngưỡng, ẩm thực… nhưng sâu xa hơn là những giá trị tinh thần như lòng nhân ái, sự thuỷ chung, tinh thần đoàn kết, lòng yêu nước. Đó là tài sản vô giá được gìn giữ qua hàng ngàn năm dựng nước và giữ nước. Khi hội nhập, văn hoá ngoại lai du nhập mạnh mẽ. Nếu không tỉnh táo, những giá trị truyền thống dễ bị phai nhạt, thậm chí mất dần trong đời sống giới trẻ. Thực tế cho thấy nhiều biểu hiện đáng lo ngại: giới trẻ sính dùng ngôn ngữ lai căng, lạm dụng các lễ hội du nhập mà xem nhẹ các lễ truyền thống như Tết Nguyên Đán; nhiều nghề thủ công truyền thống đứng trước nguy cơ mai một; không ít bạn trẻ mải mê theo trào lưu Hàn – Trung mà quên những sản phẩm văn hoá của chính dân tộc mình. Tuy vậy, vẫn có nhiều tín hiệu tích cực: các di sản như Nhã nhạc cung đình Huế, Ca trù, Đờn ca tài tử được UNESCO công nhận; nhiều bạn trẻ mạnh dạn làm video quảng bá áo dài, ẩm thực Việt, trò chơi dân gian; các dự án phục dựng di tích lịch sử, bảo tồn làng nghề ngày càng được chú trọng. Giữ gìn bản sắc văn hoá dân tộc không có nghĩa là đóng cửa, bảo thủ, mà là biết chọn lọc tiếp thu những giá trị mới đồng thời gìn giữ những giá trị tốt đẹp của cha ông. Mỗi người có thể bắt đầu từ những hành động nhỏ: trân trọng tiếng Việt, mặc áo dài vào dịp lễ tết, tìm hiểu lịch sử dân tộc, ủng hộ sản phẩm văn hoá Việt, tham gia lễ hội truyền thống một cách văn minh. Người trẻ càng phải có ý thức hơn, vì chính họ là người quyết định bộ mặt văn hoá của đất nước trong tương lai.

Giữ gìn bản sắc văn hoá dân tộc là trách nhiệm của mỗi công dân trong thời đại hội nhập. Chỉ khi biết trân trọng những giá trị truyền thống, chúng ta mới có thể tự tin hội nhập thế giới mà không đánh mất chính mình. Văn hoá là linh hồn của dân tộc; giữ được văn hoá, dân tộc mới trường tồn.


​​​Câu 1

Thể thơ tự do

Câu 2

Hai hình ảnh trong đoạn trích cho thấy sự khắc nghiệt của thiên nhiên miền Trung:

- Trên nắng và dưới cát

- Chỉ có bão là tốt tươi như cỏ

​Câu 3

Những dòng thơ cho thấy miền Trung eo hẹp, khắc nghiệt​​​ nhưng con người nơi đây giàu tình nghĩa, thủy chung, luôn biết "kết mật" tình người

Câu 5

Tác giả dành cho Miền Trung tình cảm tha thiết trân trọng và thương yêu sâu lắng: thương cảnh thiên nhiên khắc nghiệt, cảm phục con người giàu tình nghĩa của người dân Miền Trung .​​​​​​​ Tình cảm của tác giả dành cho Miền trung là tình cảm cao đẹp ,bao la, đáng trân trọng.

Câu 4

Thành ngữ Nghèo rớt ​mùng tơi ​Tác dụng:g​​​iúp tăng sức gợi hình gợi cảm cho câu thơ, tăng tính sinh động ,hấp dẫn . Câu thơ nhấn mạnh sự nghèo khó đến mức thiếu thốn tụt độ , qua đó làm nổi bật đời sống vất vả của người dân miền Trung.​

      Từ thuở xa xưa, mỗi dân tộc trên thế giới đều hình thành và phát triển những nét văn hóa riêng biệt, tạo nên bản sắc độc đáo của mình. Những giá trị văn hóa ấy không chỉ là minh chứng cho lịch sử phát triển mà còn là sợi dây gắn kết cộng đồng qua bao thế hệ. Vậy làm thế nào để gìn giữ và bảo vệ những giá trị văn hóa truyền thống trong đời sống hôm nay?

        Giá trị văn hóa truyền thống là những tinh hoa được ông cha ta đúc kết qua nhiều thế hệ, thể hiện trong phong tục tập quán, tín ngưỡng, lễ hội, nghệ thuật, lối sống và đạo đức con người. Đó có thể là những lời ca dao, tục ngữ , những lễ hội như Tết Nguyên Đán, Hội Lim, hay đơn giản là cách cư xử lễ nghĩa, tôn trọng người lớn, yêu thương gia đình.

Gìn giữ văn hóa truyền thống không có nghĩa là khư khư giữ lấy những gì thuộc về quá khứ mà cần có sự kế thừa và phát huy sao cho phù hợp với thời đại. Trước hết, mỗi cá nhân cần nhận thức rõ giá trị của văn hóa dân tộc, từ việc học hỏi, thực hành các phong tục tốt đẹp trong gia đình đến việc lan tỏa những nét đẹp đó ra xã hội. Chẳng hạn như:Một số nghệ sĩ trẻ đang đưa văn hóa truyền thống đến gần hơn với giới trẻ bằng cách kết hợp với công nghệ hiện đại. Ca sĩ Hoàng Thùy Linh là một ví dụ điển hình khi sử dụng chất liệu dân gian trong các ca khúc như Để Mị nói cho mà nghe.... Ngoài ra, gần đây còn có bài hát Bắc Bling của ca sĩ Hòa Minzy, nghệ sĩ Xuân Hinh , Tuấn Cry , đây là bài hát nhằm quảng bá văn hóa truyền thống và kiêu gọi mọi người giữ gìn và bảo vệ những giá trị truyền thống.

Bên cạnh đó, các trường học cần đẩy mạnh giảng dạy lịch sử, văn học dân gian, tổ chức hoạt động ngoại khóa .Việc bảo tồn giá trị văn hóa không chỉ giúp thế hệ trẻ hiểu về cội nguồn, giữ vững bản sắc dân tộc mà còn đóng góp vào sự phát triển bền vững của đất nước. Nhật Bản là một ví dụ điển hình khi vẫn giữ được tinh thần võ sĩ đạo, nghệ thuật trà đạo và kiến trúc truyền thống.

Tuy nhiên, đáng buồn thay, không ít người trẻ ngày nay dần thờ ơ với văn hóa truyền thống. Một số bạn trẻ coi trọng văn hóa ngoại lai, dẫn đến những hiện tượng đáng lo ngại như lối sống thực dụng, chạy theo xu hướng phương Tây một cách mù quáng. Không chỉ vậy, sự thương mại hóa cũng khiến nhiều lễ hội bị biến tướng, trở thành công cụ kiếm tiền thay vì giữ nguyên giá trị tâm linh và cộng đồng vốn có.Trước thực trạng đó, mỗi cá nhân cần có ý thức giữ gìn văn hóa dân tộc từ những điều nhỏ nhất. Bản thân tôi luôn tự nhắc nhở mình phải biết trân trọng tiếng Việt, cư xử đúng mực với người lớn tuổi, và tìm hiểu những giá trị truyền thống qua sách báo, phim ảnh,...

        Dòng chảy hiện đại có thể cuốn trôi nhiều thứ, nhưng những giá trị văn hóa truyền thống nếu được gìn giữ đúng cách sẽ luôn trường tồn và phát triển. Mỗi người trẻ hôm nay chính là nhịp cầu kết nối quá khứ với tương lai, giữ cho những tinh hoa dân tộc không bị lãng quên. Nếu chúng ta biết yêu quý và bảo vệ văn hóa của mình, thì dù thế giới có đổi thay, bản sắc dân tộc vẫn mãi là niềm tự hào của mỗi con người Việt Nam.

 

 

 

 

Nhân vật “em” trong bài thơ Chân quê của Nguyễn Bính không chỉ là một cô gái thôn quê bình dị mà còn là biểu tượng cho sự thay đổi của con người trước tác động của đô thị hóa. Trước kia, “em” mang vẻ đẹp mộc mạc, chân chất, hòa quyện với hương đồng gió nội:" Nào đâu....nái đen?". Nhưng sau một chuyến đi tỉnh, “em” trở về với diện mạo hoàn toàn khác: áo cài khuy bấm, khăn nhung, quần lĩnh. Sự thay đổi ấy khiến "anh" ngỡ ngàng, tiếc nuối, bởi nó như xóa nhòa nét đẹp nguyên sơ vốn có. “Em” không chỉ thay đổi bề ngoài mà còn dần xa rời những giá trị truyền thống, khiến khoảng cách giữa “anh” và “em” dường như lớn hơn. Hình tượng “em” vừa gợi lên nỗi buồn man mác, vừa thể hiện sự lo lắng của Nguyễn Bính trước sự phai nhạt của hồn quê khi con người bị cuốn vào hiện đại hóa. Bài thơ như một lời nhắc nhở sâu sắc về giá trị của sự giản dị, mộc mạc – vẻ đẹp chân quê không nên đánh mất, dù cuộc sống có đổi thay thế nào đi nữa.

 

 

Thông điệp 

- Giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc

- Trân trọng những giá trị truyền thống của làng quê

Biện pháp tu từ được sử dụng là ẩn dụ: "Hương đồng gió nội" chỉ chất chân quê, vẻ đẹp dân dã bình dị của cô gái đã bị "đô thị hóa".

Tác dụng: tăng sức gợi hình, gợi cảm cho câu thơ, gợi lên sự tiếc nuối của những giá trị truyền thống đã biến mất ,nhạt phai sau khi nhân vật em từ tỉnh về

Trang phục trong bài thơ:

- Khăn nhung, quần lĩnh, áo cài khuy bấm: Đại diện cho phong cách mới, trang phục hiện đại của thành thị , không còn nét đẹp tự nhiên

- Yếm lạu sổi, dây lưng đũi, áo tứ thân, khăn mỏ quạ ,quần nái đen: Đại diện cho vẻ đẹp truyền thống của người phụ nữ thôn quê, mộc mạc, giản dị.

Nhan đề gợi cho em liên tưởng,cảm nhận về sự mộc mạc, giản dị, chân chất của làng quê Việt Nam