Trần Khánh Huyền
Giới thiệu về bản thân
Câu 1: Thể thơ tự do.
Câu 2: Hình ảnh trong đoạn trích cho thấy sự khắc nghiệt của thiên nhiên miền Trung: Trên nắng và dưới cát ,Chỉ có bão là tốt tươi như cỏ.
Câu 3: Mảnh đất miền Trung luôn duyên dáng và mảnh mai như 'thắt đáy lưng ong', tình người miền Trung thì đậm đà như ''mật đọng'.
Câu 4: Thành ngữ 'Nghèo rớt mồng tơi' trong dòng thơ 'Mảnh đất nghèo mồng tơi không kịp rớt'. Tác dụng: giúp tăng sự sinh động, hấp dẫn cho sự diễn đạt; nhấn mạnh sự cực nhọc, nghèo khó của mảnh đất miền Trung.
Câu 5: Sau khi đọc đoạn trích ta có thể thấy được tình cảm xót xa trước sự lam lũ, khắc nghiệt của miền Trung. Bên cạnh đó là sự trân trọng và tự hào về vẻ đẹp của con người miền Trung. Đây là tình cảm vô cùng cao đẹp và đáng trân trọng mà mỗi con người chúng ta ai cũng phải có.
Câu 1 : Trong đoạn trích 'Cơm mùi khói bếp' của Hoàng Công Danh, hình ảnh “cơm” không chỉ là thức ăn nuôi sống con người mà còn trở thành biểu tượng cảm động của tình mẫu tử và những giá trị thiêng liêng của gia đình. Cà mèn cơm mẹ chuẩn bị cho con lên đường là sự chắt chiu, tảo tần và nỗi thương con âm thầm của người mẹ quê. Lời dặn “Không ai thương bằng cơm thương” giản dị nhưng lại thấm thía, kết tinh từ cả một đời mẹ gắn bó với bếp lửa, với từng hạt gạo. Khi mẹ mất, chén cơm trắng đặt trên bàn thờ trở thành nỗi đau day dứt, nhắc nhở người con về sự muộn màng trong yêu thương. Miếng cơm cháy giòn thơm, mang mùi khói bếp và hương quê, gợi lên biết bao kỷ niệm ấm áp về mẹ. Qua hình ảnh “cơm”, tác giả khơi dậy tình cảm gia đình sâu nặng, đánh thức lòng hiếu thảo và sự trân trọng những điều bình dị trong cuộc sống.
Câu 2: Bài làm
Mỗi dân tộc có một linh hồn, một cốt cách được hun đúc qua bao thế hệ, và linh hồn ấy được thể hiện rõ nhất qua bản sắc văn hóa dân tộc. Đó là tài sản tinh thần vô giá, là sức mạnh giúp dân tộc ta gắn kết, vươn lên và khẳng định mình giữa cộng đồng nhân loại.Trong thời đại công nghệ số và hội nhập quốc tế mạnh mẽ hiện nay, vấn đề giữ gìn bản sắc văn hoá dân tộc trở nên cấp thiết hơn bao giờ hết. Là một người trẻ đang sống trong xã hội hiện đại, em cho rằng việc giữ gìn bản sắc văn hoá không chỉ là trách nhiệm của Nhà nước hay các cơ quan văn hoá mà còn là bổn phận của mỗi cá nhân, đặc biệt là thế hệ trẻ – lực lượng chịu nhiều tác động nhất từ các luồng văn hoá ngoại lai.
Bản sắc văn hoá dân tộc là tổng hòa những giá trị truyền thống được hình thành và bồi đắp qua hàng nghìn năm lịch sử, thể hiện qua tiếng nói, phong tục, tập quán, tín ngưỡng, lối sống, trang phục, ẩm thực… Đó chính là “dấu hiệu nhận diện” của dân tộc, là gốc rễ tinh thần giúp con người biết mình là ai, đến từ đâu và phải sống như thế nào cho xứng đáng với cội nguồn. Khi còn giữ được bản sắc văn hoá, dân tộc vẫn còn giữ được linh hồn và bản lĩnh của mình trong dòng chảy hội nhập. Tuy nhiên, thực tế hiện nay cho thấy một bộ phận giới trẻ đang có biểu hiện thờ ơ với văn hoá truyền thống. Không khó để bắt gặp hình ảnh nhiều bạn trẻ ăn mặc phản cảm, nói chuyện pha trộn tuỳ tiện tiếng Việt với tiếng nước ngoài, coi đó là “sành điệu”. Có những người thuộc lòng đời sống của thần tượng nước ngoài nhưng lại mơ hồ về lịch sử dân tộc, không nắm rõ những ngày lễ lớn như Giỗ Tổ Hùng Vương hay ý nghĩa của Tết cổ truyền. Nhiều bạn coi Tết chỉ là dịp nghỉ ngơi, vui chơi mà quên đi giá trị sum họp gia đình, tưởng nhớ tổ tiên. Những biểu hiện ấy cho thấy sự mai một đáng lo ngại trong ý thức giữ gìn bản sắc văn hoá dân tộc.Bên cạnh những thực trạng đáng buồn, em cũng rất trân trọng những điểm sáng tích cực trong đời sống hôm nay. Nhiều người trẻ đã và đang lan tỏa tình yêu văn hoá Việt bằng những cách rất riêng. Tiêu biểu là Youtuber Khoai Lang Thang – một người trẻ mang trong mình khát vọng “giữ lại Việt Nam theo cách mình nhìn thấy” một cách giản dị và chân thực. Trong từng video, anh đã ghi lại hành trình khám phá con người, ẩm thực, phong cảnh và văn hoá của khắp các vùng miền Tổ quốc, giúp người xem, đặc biệt là giới trẻ, hiểu và yêu hơn vẻ đẹp bình dị của đất nước. Câu nói quen thuộc “Đừng để lại gì ngoài những dấu chân” trong mỗi chuyến đi không chỉ thể hiện ý thức bảo vệ môi trường mà còn là lời nhắn nhủ mỗi người trẻ hãy sống có trách nhiệm với quê hương, với những giá trị mình đang thụ hưởng. Bên cạnh đó, ngày càng nhiều bạn trẻ yêu thích áo dài, dân ca, tham gia các câu lạc bộ truyền thống, các hoạt động “uống nước nhớ nguồn”, cho thấy văn hoá dân tộc vẫn có sức sống mạnh mẽ nếu được khơi dậy đúng cách. Theo em, để giữ gìn bản sắc văn hoá dân tộc trong thời đại hội nhập, trước hết mỗi người cần có ý thức tự giác trân trọng những giá trị truyền thống từ những việc nhỏ nhất: nói lời hay, cư xử đúng mực, giữ nếp sống gia đình. Gia đình cần giáo dục con cháu về lòng hiếu thảo, về cội nguồn. Nhà trường phải tăng cường giáo dục lịch sử, văn hoá dân tộc bằng những hình thức sinh động, hấp dẫn. Đồng thời, người trẻ cũng cần biết tiếp thu tinh hoa văn hoá thế giới một cách có chọn lọc, không chạy theo trào lưu một cách mù quáng.
Tóm lại, giữ gìn bản sắc văn hoá dân tộc chính là giữ gìn cội rễ tinh thần của đất nước. Là người trẻ, tôi hiểu rằng mỗi hành động nhỏ của mình hôm nay đều góp phần làm nên diện mạo văn hoá Việt Nam ngày mai. Chỉ khi biết trân trọng và gìn giữ những giá trị truyền thống, chúng ta mới có thể tự tin hội nhập mà không đánh mất chính mình.