Lê Viết Hoàng

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Lê Viết Hoàng
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

câu 1:

bài làm

rong đoạn trích “Cơm mùi khói bếp”, hình ảnh “cơm” xuất hiện với nhiều dạng thức như cà mèn cơm, chén cơm, miếng cơm cháy và trở thành biểu tượng giàu ý nghĩa, gợi lên tình mẫu tử thiêng liêng, mộc mạc mà sâu sắc. Trước hết, “cơm” là hình ảnh của sự chăm chút, tảo tần của người mẹ. Từ buổi sáng mùng bốn Tết, mẹ đã tất tả nấu nồi cơm, xúc đầy cà mèn, dặn con “Cơm dọc đường dọc sá không ngon đâu”, cho thấy tình thương của người mẹ luôn được gửi gắm vào từng hạt cơm, từng món ăn quen thuộc. “Cơm” ở đây không chỉ là thức ăn mà còn là sự lo lắng, chở che của mẹ dành cho con. Tiếp đó, “cơm” là tiếng gọi của yêu thương, là cách người mẹ thể hiện nỗi nhớ con. Dù bệnh nặng, câu đầu tiên bà hỏi vẫn là “Con ăn chi chưa?”, thể hiện rằng tình thương của mẹ luôn bắt đầu từ những điều nhỏ bé nhưng chân thành nhất. Hình ảnh “chén cơm trắng trên bàn thờ” trở thành nỗi day dứt, tiếc nuối của người con khi nhận ra rằng mình đã mất đi cơ hội được ăn bữa cơm mẹ nấu, được nghe mẹ nhắc “Không ai thương bằng cơm thương”. Đặc biệt, “miếng cơm cháy” mẹ nấu mang hương vị quê nhà, mang cả ký ức tuổi thơ và sự ấm áp của bàn tay mẹ, trở thành thứ không gì có thể thay thế. Cuối cùng, việc người con tự mình “vo gạo, nhóm bếp rơm” để nấu chén cơm dâng mẹ là hành động bù đắp muộn màng, thể hiện nỗi biết ơn và tình yêu sâu nặng dành cho đấng sinh thành. Như vậy, hình ảnh “cơm” xuyên suốt đoạn trích chính là biểu tượng của tình mẹ hình ảnh mộc mạc, giản dị nhưng bền chặt và thiêng liêng hơn tất cả mọi thứ.

câu 2:

bài làm

rong dòng chảy mạnh mẽ của toàn cầu hoá hôm nay, mỗi quốc gia đều đứng trước nguy cơ bị hoà tan vào những giá trị chung của thế giới. Trong bối cảnh ấy, vấn đề giữ gìn bản sắc văn hoá dân tộc không chỉ là trách nhiệm của những nhà nghiên cứu, của Nhà nước, mà còn là ý thức tự thân của mỗi người dân, đặc biệt là thế hệ trẻ. Bản sắc văn hoá dân tộc là linh hồn của một đất nước, là kết tinh những giá trị lịch sử, truyền thống, phong tục, tín ngưỡng, ngôn ngữ, lối sống… được gìn giữ qua hàng nghìn năm. Mất đi bản sắc văn hoá đồng nghĩa với việc đánh mất cội nguồn, đánh mất chính mình.

Thật vậy, bản sắc văn hoá dân tộc không chỉ thể hiện trong những di sản vật thể như đình chùa, đền miếu, kiến trúc, mà còn trong cả những nét đẹp tinh thần như lòng nhân ái, đạo lý “uống nước nhớ nguồn”, ý thức cộng đồng, sự thuỷ chung, hiếu nghĩa. Đây là những giá trị làm nên sức mạnh trường tồn của dân tộc Việt Nam. Tuy nhiên, trước sức ép của văn hoá ngoại lai, của công nghệ số, của lối sống thực dụng đang len lỏi vào từng ngóc ngách cuộc sống, những giá trị ấy đứng trước nguy cơ bị phai nhạt. Không ít bạn trẻ hiện nay sính ngoại, thích dùng tiếng nước ngoài một cách không cần thiết, thờ ơ với các lễ hội truyền thống, không còn mặn mà với trang phục dân tộc hay những món ăn đậm chất quê hương. Đó là những biểu hiện cho thấy bản sắc văn hoá đang bị thách thức.Tuy nhiên, không phải vì thế mà chúng ta bi quan. Thực tế cho thấy, ngày càng nhiều người trẻ có ý thức tìm lại nguồn cội: mặc áo dài trong các dịp lễ, tham gia các lễ hội truyền thống, quan tâm đến lịch sử dân tộc, hỗ trợ lan toả di sản qua mạng xã hội, phát triển các sản phẩm văn hoá sáng tạo từ chất liệu dân gian. Nhiều tác phẩm âm nhạc, điện ảnh, thời trang mang cảm hứng Việt đã được chào đón nồng nhiệt, chứng tỏ bản sắc văn hoá truyền thống vẫn có sức sống mãnh liệt nếu biết cách gìn giữ và làm mới.Để giữ gìn bản sắc văn hoá dân tộc, trước hết mỗi người cần hiểu đúng về cội nguồn, về giá trị của văn hoá Việt. Hiểu để trân trọng, và trân trọng để hành động. Giữ gìn bản sắc không có nghĩa là khước từ cái mới, mà là biết chọn lọc tinh hoa nhân loại để phát triển mà không đánh mất những giá trị gốc rễ. Gia đình, nhà trường và xã hội cần phối hợp giáo dục thế hệ trẻ bằng nhiều hình thức sinh động: tham quan di tích, học tập trải nghiệm, dạy tiếng Việt đúng chuẩn, đưa văn hoá dân gian vào hoạt động ngoại khoá, phát huy vai trò của truyền thông và công nghệ trong lan toả văn hoá.

Giữ gìn bản sắc văn hoá dân tộc không chỉ là bảo vệ quá khứ, mà còn là xây dựng tương lai. Một dân tộc chỉ có thể tự tin hội nhập khi biết mình là ai, đến từ đâu và mang theo những giá trị gì. Bởi vậy, mỗi người trẻ hôm nay hãy trở thành một “đại sứ văn hoá” bằng những hành động nhỏ nhưng thiết thực: nói năng lịch sự, tôn trọng truyền thống, tìm hiểu di sản, tự hào về tiếng Việt và lan toả nét đẹp văn hoá Việt trong cuộc sống thường ngày. Đó chính là cách chúng ta góp phần làm cho bản sắc dân tộc mãi trường tồn giữa thế giới đa sắc màu.

câu 1:

bài làm

rong đoạn trích “Cơm mùi khói bếp”, hình ảnh “cơm” xuất hiện với nhiều dạng thức như cà mèn cơm, chén cơm, miếng cơm cháy và trở thành biểu tượng giàu ý nghĩa, gợi lên tình mẫu tử thiêng liêng, mộc mạc mà sâu sắc. Trước hết, “cơm” là hình ảnh của sự chăm chút, tảo tần của người mẹ. Từ buổi sáng mùng bốn Tết, mẹ đã tất tả nấu nồi cơm, xúc đầy cà mèn, dặn con “Cơm dọc đường dọc sá không ngon đâu”, cho thấy tình thương của người mẹ luôn được gửi gắm vào từng hạt cơm, từng món ăn quen thuộc. “Cơm” ở đây không chỉ là thức ăn mà còn là sự lo lắng, chở che của mẹ dành cho con. Tiếp đó, “cơm” là tiếng gọi của yêu thương, là cách người mẹ thể hiện nỗi nhớ con. Dù bệnh nặng, câu đầu tiên bà hỏi vẫn là “Con ăn chi chưa?”, thể hiện rằng tình thương của mẹ luôn bắt đầu từ những điều nhỏ bé nhưng chân thành nhất. Hình ảnh “chén cơm trắng trên bàn thờ” trở thành nỗi day dứt, tiếc nuối của người con khi nhận ra rằng mình đã mất đi cơ hội được ăn bữa cơm mẹ nấu, được nghe mẹ nhắc “Không ai thương bằng cơm thương”. Đặc biệt, “miếng cơm cháy” mẹ nấu mang hương vị quê nhà, mang cả ký ức tuổi thơ và sự ấm áp của bàn tay mẹ, trở thành thứ không gì có thể thay thế. Cuối cùng, việc người con tự mình “vo gạo, nhóm bếp rơm” để nấu chén cơm dâng mẹ là hành động bù đắp muộn màng, thể hiện nỗi biết ơn và tình yêu sâu nặng dành cho đấng sinh thành. Như vậy, hình ảnh “cơm” xuyên suốt đoạn trích chính là biểu tượng của tình mẹ hình ảnh mộc mạc, giản dị nhưng bền chặt và thiêng liêng hơn tất cả mọi thứ.

câu 2:

bài làm

rong dòng chảy mạnh mẽ của toàn cầu hoá hôm nay, mỗi quốc gia đều đứng trước nguy cơ bị hoà tan vào những giá trị chung của thế giới. Trong bối cảnh ấy, vấn đề giữ gìn bản sắc văn hoá dân tộc không chỉ là trách nhiệm của những nhà nghiên cứu, của Nhà nước, mà còn là ý thức tự thân của mỗi người dân, đặc biệt là thế hệ trẻ. Bản sắc văn hoá dân tộc là linh hồn của một đất nước, là kết tinh những giá trị lịch sử, truyền thống, phong tục, tín ngưỡng, ngôn ngữ, lối sống… được gìn giữ qua hàng nghìn năm. Mất đi bản sắc văn hoá đồng nghĩa với việc đánh mất cội nguồn, đánh mất chính mình.

Thật vậy, bản sắc văn hoá dân tộc không chỉ thể hiện trong những di sản vật thể như đình chùa, đền miếu, kiến trúc, mà còn trong cả những nét đẹp tinh thần như lòng nhân ái, đạo lý “uống nước nhớ nguồn”, ý thức cộng đồng, sự thuỷ chung, hiếu nghĩa. Đây là những giá trị làm nên sức mạnh trường tồn của dân tộc Việt Nam. Tuy nhiên, trước sức ép của văn hoá ngoại lai, của công nghệ số, của lối sống thực dụng đang len lỏi vào từng ngóc ngách cuộc sống, những giá trị ấy đứng trước nguy cơ bị phai nhạt. Không ít bạn trẻ hiện nay sính ngoại, thích dùng tiếng nước ngoài một cách không cần thiết, thờ ơ với các lễ hội truyền thống, không còn mặn mà với trang phục dân tộc hay những món ăn đậm chất quê hương. Đó là những biểu hiện cho thấy bản sắc văn hoá đang bị thách thức.Tuy nhiên, không phải vì thế mà chúng ta bi quan. Thực tế cho thấy, ngày càng nhiều người trẻ có ý thức tìm lại nguồn cội: mặc áo dài trong các dịp lễ, tham gia các lễ hội truyền thống, quan tâm đến lịch sử dân tộc, hỗ trợ lan toả di sản qua mạng xã hội, phát triển các sản phẩm văn hoá sáng tạo từ chất liệu dân gian. Nhiều tác phẩm âm nhạc, điện ảnh, thời trang mang cảm hứng Việt đã được chào đón nồng nhiệt, chứng tỏ bản sắc văn hoá truyền thống vẫn có sức sống mãnh liệt nếu biết cách gìn giữ và làm mới.Để giữ gìn bản sắc văn hoá dân tộc, trước hết mỗi người cần hiểu đúng về cội nguồn, về giá trị của văn hoá Việt. Hiểu để trân trọng, và trân trọng để hành động. Giữ gìn bản sắc không có nghĩa là khước từ cái mới, mà là biết chọn lọc tinh hoa nhân loại để phát triển mà không đánh mất những giá trị gốc rễ. Gia đình, nhà trường và xã hội cần phối hợp giáo dục thế hệ trẻ bằng nhiều hình thức sinh động: tham quan di tích, học tập trải nghiệm, dạy tiếng Việt đúng chuẩn, đưa văn hoá dân gian vào hoạt động ngoại khoá, phát huy vai trò của truyền thông và công nghệ trong lan toả văn hoá.

Giữ gìn bản sắc văn hoá dân tộc không chỉ là bảo vệ quá khứ, mà còn là xây dựng tương lai. Một dân tộc chỉ có thể tự tin hội nhập khi biết mình là ai, đến từ đâu và mang theo những giá trị gì. Bởi vậy, mỗi người trẻ hôm nay hãy trở thành một “đại sứ văn hoá” bằng những hành động nhỏ nhưng thiết thực: nói năng lịch sự, tôn trọng truyền thống, tìm hiểu di sản, tự hào về tiếng Việt và lan toả nét đẹp văn hoá Việt trong cuộc sống thường ngày. Đó chính là cách chúng ta góp phần làm cho bản sắc dân tộc mãi trường tồn giữa thế giới đa sắc màu.