Lê Diệu Kiều Vi

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Lê Diệu Kiều Vi
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu1 

Sống ý nghĩa không phải là điều gì xa vời, mà bắt nguồn từ những hành động, suy nghĩ thiết thực hàng ngày. Phương thức quan trọng nhất để đạt được điều này là sống có mục đích và trách nhiệm. Khi xác định được một mục tiêu đủ lớn lao để cống hiến, dù là trong học tập, công việc hay cuộc sống cá nhân, chúng ta sẽ có động lực để vượt qua khó khăn và cảm thấy mỗi ngày trôi qua đều có giá trị. Bên cạnh mục đích, lòng biết ơn và sự sẻ chia là nền tảng không thể thiếu. Việc trân trọng những điều giản dị đã có, như sức khỏe, gia đình, và những mối quan hệ xung quanh, giúp tâm hồn ta luôn phong phú. Hơn nữa, sống ý nghĩa là sống có ích cho cộng đồng, dù là hành động nhỏ như giúp đỡ người khác hay tham gia các hoạt động thiện nguyện. Khi ta nỗ lực để lại những giá trị tích cực cho cuộc đời, ngay cả khi ta không còn, ý nghĩa của sự tồn tại vẫn còn đọng lại.

câu2

Lưu Quang Vũ là một trong những gương mặt tiêu biểu của thơ ca hiện đại Việt Nam, với những sáng tác luôn thấm đẫm chất trữ tình và nhân văn sâu sắc. Bài thơ “Áo cũ” được sáng tác từ khi tác giả còn là một học sinh (năm 1963), nhưng lại chứa đựng những chiêm nghiệm sâu sắc về thời gian, ký ức và đặc biệt là tình mẫu tử thiêng liêng, giản dị. Thông qua hình ảnh chiếc áo cũ, bài thơ là lời tự sự chân thành về sự trưởng thành và lòng biết ơn vô hạn của người con đối với mẹ.

Mở đầu bài thơ, hình ảnh chiếc áo cũ hiện lên với những dấu hiệu hao mòn của thời gian:

“Áo cũ rồi, mỗi ngày thêm ngắn

Chỉ đứt sờn màu bạc hai vai”

Chiếc áo không còn nguyên vẹn, nó ngắn đi, sờn vai, bạc màu. Những đặc điểm vật lý này không chỉ gợi lên sự túng thiếu, chắt chiu của một thời đã qua, mà còn là ẩn dụ cho sự trôi đi không thể níu giữ của thời gian. Đối với nhân vật trữ tình, chiếc áo không chỉ là vật dụng mà là vật lưu giữ: “Thương áo cũ như là thương ký ức / Đựng trong hồn cho mắt phải cay cay.” Phép so sánh này đã nâng tầm ý nghĩa của vật thể: tình thương dành cho chiếc áo chính là tình thương dành cho cả một miền ký ức, những kỷ niệm gắn bó sâu sắc trong tâm hồn, khiến người con không khỏi xúc động, bùi ngùi.

Từ chiếc áo, mạch cảm xúc chuyển sang hình ảnh trung tâm và thiêng liêng nhất: người mẹ. Hành động vá áo của mẹ chính là biểu tượng cho tình yêu thương âm thầm, vô bờ bến:

“Mẹ vá áo mới biết con chóng lớn

Mẹ không còn nhìn rõ chỉ để xâu kim”

Chi tiết mẹ phải “không còn nhìn rõ chỉ để xâu kim” là một hình ảnh đắt giá, gợi lên sự già đi, sự hao mòn sức lực và thị lực của mẹ theo năm tháng nuôi con. Mỗi đường kim, mũi chỉ trên chiếc áo con mặc chính là sự chắt chiu, là tình yêu thương được gửi gắm bằng đôi tay tảo tần của mẹ. Sự gắn bó này tạo nên một vòng tròn cảm xúc chặt chẽ: “Thương mẹ nhiều con càng yêu áo thêm.”

Đỉnh điểm của sự thấu hiểu là khi người con nhận ra quy luật nghiệt ngã của đời người:

“Áo dài hơn thấy mẹ cũng già hơn.”

Sự trưởng thành, lớn lên của con luôn song hành với sự già đi, yếu đi của mẹ. Chiếc áo dài ra báo hiệu một chặng đường con đã đi qua, nhưng đồng thời cũng là dấu hiệu mẹ đã thêm tuổi tác. Điều này lý giải vì sao người con “Chẳng nỡ mỗi lần thay áo mới”. Trong nhận thức non nớt nhưng sâu sắc ấy, thay áo mới đồng nghĩa với việc tiếp tục chứng kiến mẹ già thêm, một điều mà người con không hề mong muốn.

Cuối cùng, bài thơ khép lại bằng một lời nhắn nhủ mang tính triết lý, vượt ra khỏi phạm vi cá nhân để trở thành bài học chung cho tất cả mọi người:

“Hãy biết thương lấy những manh áo cũ

Để càng thương lấy mẹ của ta

Hãy biết thương những gì đã cùng ta sống

Những gì trong năm tháng trôi qua…”

Chiếc áo cũ đại diện cho những gì bình dị, đã cùng ta trải qua thăng trầm. Lời kêu gọi này không chỉ là để tri ân người mẹ mà còn là lời nhắc nhở sâu sắc về việc trân trọng quá khứ, trân trọng những kỷ niệm, những người đã gắn bó với ta, bởi chúng góp phần tạo nên nhân cách và tâm hồn ta hôm nay.

Tóm lại, “Áo cũ” là một khúc ca nhẹ nhàng nhưng vô cùng xúc động về tình mẫu tử, về quy luật thời gian và sự cần thiết phải sống với lòng biết ơn. Bằng thể thơ tự do và ngôn ngữ giàu hình ảnh, Lưu Quang Vũ đã trao cho người đọc một món quà quý giá: Bài học về việc nhìn lại quá khứ để trân trọng hiện tại và yêu thương mẹ nhiều hơn.

Câu1 

Sống ý nghĩa không phải là điều gì xa vời, mà bắt nguồn từ những hành động, suy nghĩ thiết thực hàng ngày. Phương thức quan trọng nhất để đạt được điều này là sống có mục đích và trách nhiệm. Khi xác định được một mục tiêu đủ lớn lao để cống hiến, dù là trong học tập, công việc hay cuộc sống cá nhân, chúng ta sẽ có động lực để vượt qua khó khăn và cảm thấy mỗi ngày trôi qua đều có giá trị. Bên cạnh mục đích, lòng biết ơn và sự sẻ chia là nền tảng không thể thiếu. Việc trân trọng những điều giản dị đã có, như sức khỏe, gia đình, và những mối quan hệ xung quanh, giúp tâm hồn ta luôn phong phú. Hơn nữa, sống ý nghĩa là sống có ích cho cộng đồng, dù là hành động nhỏ như giúp đỡ người khác hay tham gia các hoạt động thiện nguyện. Khi ta nỗ lực để lại những giá trị tích cực cho cuộc đời, ngay cả khi ta không còn, ý nghĩa của sự tồn tại vẫn còn đọng lại.

câu2

Lưu Quang Vũ là một trong những gương mặt tiêu biểu của thơ ca hiện đại Việt Nam, với những sáng tác luôn thấm đẫm chất trữ tình và nhân văn sâu sắc. Bài thơ “Áo cũ” được sáng tác từ khi tác giả còn là một học sinh (năm 1963), nhưng lại chứa đựng những chiêm nghiệm sâu sắc về thời gian, ký ức và đặc biệt là tình mẫu tử thiêng liêng, giản dị. Thông qua hình ảnh chiếc áo cũ, bài thơ là lời tự sự chân thành về sự trưởng thành và lòng biết ơn vô hạn của người con đối với mẹ.

Mở đầu bài thơ, hình ảnh chiếc áo cũ hiện lên với những dấu hiệu hao mòn của thời gian:

“Áo cũ rồi, mỗi ngày thêm ngắn

Chỉ đứt sờn màu bạc hai vai”

Chiếc áo không còn nguyên vẹn, nó ngắn đi, sờn vai, bạc màu. Những đặc điểm vật lý này không chỉ gợi lên sự túng thiếu, chắt chiu của một thời đã qua, mà còn là ẩn dụ cho sự trôi đi không thể níu giữ của thời gian. Đối với nhân vật trữ tình, chiếc áo không chỉ là vật dụng mà là vật lưu giữ: “Thương áo cũ như là thương ký ức / Đựng trong hồn cho mắt phải cay cay.” Phép so sánh này đã nâng tầm ý nghĩa của vật thể: tình thương dành cho chiếc áo chính là tình thương dành cho cả một miền ký ức, những kỷ niệm gắn bó sâu sắc trong tâm hồn, khiến người con không khỏi xúc động, bùi ngùi.

Từ chiếc áo, mạch cảm xúc chuyển sang hình ảnh trung tâm và thiêng liêng nhất: người mẹ. Hành động vá áo của mẹ chính là biểu tượng cho tình yêu thương âm thầm, vô bờ bến:

“Mẹ vá áo mới biết con chóng lớn

Mẹ không còn nhìn rõ chỉ để xâu kim”

Chi tiết mẹ phải “không còn nhìn rõ chỉ để xâu kim” là một hình ảnh đắt giá, gợi lên sự già đi, sự hao mòn sức lực và thị lực của mẹ theo năm tháng nuôi con. Mỗi đường kim, mũi chỉ trên chiếc áo con mặc chính là sự chắt chiu, là tình yêu thương được gửi gắm bằng đôi tay tảo tần của mẹ. Sự gắn bó này tạo nên một vòng tròn cảm xúc chặt chẽ: “Thương mẹ nhiều con càng yêu áo thêm.”

Đỉnh điểm của sự thấu hiểu là khi người con nhận ra quy luật nghiệt ngã của đời người:

“Áo dài hơn thấy mẹ cũng già hơn.”

Sự trưởng thành, lớn lên của con luôn song hành với sự già đi, yếu đi của mẹ. Chiếc áo dài ra báo hiệu một chặng đường con đã đi qua, nhưng đồng thời cũng là dấu hiệu mẹ đã thêm tuổi tác. Điều này lý giải vì sao người con “Chẳng nỡ mỗi lần thay áo mới”. Trong nhận thức non nớt nhưng sâu sắc ấy, thay áo mới đồng nghĩa với việc tiếp tục chứng kiến mẹ già thêm, một điều mà người con không hề mong muốn.

Cuối cùng, bài thơ khép lại bằng một lời nhắn nhủ mang tính triết lý, vượt ra khỏi phạm vi cá nhân để trở thành bài học chung cho tất cả mọi người:

“Hãy biết thương lấy những manh áo cũ

Để càng thương lấy mẹ của ta

Hãy biết thương những gì đã cùng ta sống

Những gì trong năm tháng trôi qua…”

Chiếc áo cũ đại diện cho những gì bình dị, đã cùng ta trải qua thăng trầm. Lời kêu gọi này không chỉ là để tri ân người mẹ mà còn là lời nhắc nhở sâu sắc về việc trân trọng quá khứ, trân trọng những kỷ niệm, những người đã gắn bó với ta, bởi chúng góp phần tạo nên nhân cách và tâm hồn ta hôm nay.

Tóm lại, “Áo cũ” là một khúc ca nhẹ nhàng nhưng vô cùng xúc động về tình mẫu tử, về quy luật thời gian và sự cần thiết phải sống với lòng biết ơn. Bằng thể thơ tự do và ngôn ngữ giàu hình ảnh, Lưu Quang Vũ đã trao cho người đọc một món quà quý giá: Bài học về việc nhìn lại quá khứ để trân trọng hiện tại và yêu thương mẹ nhiều hơn.

câu1

phương thức biểu đạt chính là: nghị luận

câu2

Nội dung chính của đoạn trích là ỹ nghĩa của cái chết đối với sự sống của con người

câu3

Biện pháp tu từ là: so sánh đời sông chúng ta đang sống là một cánh đồng. còn cái chết là một cánh đồng bên cạnh mà chúng ta chưa hề biết.

biện pháp ẩn dụ cánh đồng đại diện cho cái chết và sự sống

Tác dụng

tăng sức gợi hình gợi cảm cho đọan văn

tăng tính thuyết phục cho luận điểm

làm cho văn bản trở nên sinh động, giàu sức gợi hình gợi cảm

nhấn mạnh quan điểm của người viết rằng cai chết không phải sự kết thúc hoàn toàn mà có thể là sự chuyển tiếp sang một trạng thái nơi chốn khác

câu4

Đồng tình với ý kiến này vì cái chết là sự thật hiển nhiên không thể tránh khỏi. việc nhận thức về sự hữu hạn của đời người giúp mỗi ngươi trân trong thời gian hiện có, sống có trách nhiệm với bản thân hơn và cộng đồng không hoài phí cuộc đời.

câu5

thông điệp ý nghĩa nhất là hãy sông trọn vẹn từng khoanh khắc làm những điều có ích cho cuộc sống chung ta. Vì sự tồn tại của mỗi người là hữu hạn cái chết có thể đến bất cứ lúc nào. Nhận thức này thúc đây con người hành động tích cực yêu thương nhiều hơn và tranh xa những điều tiêu cực ích kỷ. Hãy sống sao cho cuộc đời đẹp tươi để lai mai ngoảnh lại ta sẽ không hối tiếc gì về cuộc sống quá khứ đã qua đi.

câu1

Nam Cao, qua nhân vật ông giáo trong “Sống Còn”, đã khắc họa một trí thức nghèo đầy trăn trở và biến chuyển tâm lý sâu sắc. Ban đầu, ông giáo hiện lên với sự dè dặt và có phần mâu thuẫn nội tâm. Ông hiểu hoàn cảnh của lão Hạc, nhưng chính bản thân ông cũng đang chật vật với gánh nặng “cơm áo không đùa với khách thơ”, điều này thể hiện qua việc ông phải bán đi những cuốn sách quý giá để chữa bệnh cho con. Sự thấu hiểu của ông về nỗi khổ của vợ, khi bà có những lời lẽ gay gắt với lão Hạc, cho thấy ông cũng bị cuốn vào vòng xoáy của nỗi lo toan vật chất. Tuy nhiên, đỉnh điểm của diễn biến tâm lý xảy ra khi ông chứng kiến cái chết dữ dội của lão Hạc. Sự bàng hoàng, xót xa và cảm giác bất lực xâm chiếm ông. Ông nhận ra sâu sắc hơn vẻ đẹp nhân cách, lòng tự trọng và tình yêu thương bao la mà lão Hạc đã gìn giữ ngay cả trong hoàn cảnh cùng quẫn nhất. Chính khoảnh khắc này đã thức tỉnh ông, giúp ông nhìn nhận lại cuộc đời và con người một cách toàn diện hơn. Sự chuyển biến tâm lý này làm nổi bật phẩm chất nhân đạo, lòng vị tha và tư tưởng sâu sắc của ông giáo, qua đó phản ánh giá trị “sống còn” không chỉ là sinh tồn mà còn là giữ gìn phẩm giá con người

 câu2

Chiến dịch “Turn your back” (Quay lưng lại) của Dove năm 2023 đã kịp thời chạm đến một vấn đề nhạy cảm và nhức nhối trong xã hội hiện đại: nỗi ám ảnh về sự hoàn hảo ngoại hình, đặc biệt dưới sự chi phối của các hiệu ứng chỉnh sửa AI trên mạng xã hội. Thông điệp “Vẻ đẹp là không có chuẩn mực” mà Dove cổ vũ không chỉ là một khẩu hiệu quảng cáo mà còn là một lời khẳng định mạnh mẽ về giá trị nhân bản sâu sắc.

Trước hết, thông điệp này ra đời như một tiếng chuông cảnh tỉnh về tiêu chuẩn vẻ đẹp phi thực tế. Trong thời đại mà mạng xã hội phát triển bùng nổ, đặc biệt là TikTok, phụ nữ và cả nam giới liên tục tiếp xúc với hình ảnh được chau chuốt kỹ lưỡng, qua các bộ lọc AI làm mờ mọi khuyết điểm. Những chuẩn mực ảo này tạo ra một áp lực vô hình khủng khiếp, khiến người trẻ luôn tự ti, cố gắng “lột xác” bản thân để chạy theo một hình mẫu không hề tồn tại ngoài đời thực. Việc Dove khuyến khích phụ nữ quay lưng lại với các hiệu ứng chỉnh sửa không chỉ là hành động tôn vinh vẻ đẹp tự nhiên mà còn là lời kêu gọi sự tự chấp nhận.

Thứ hai, thông điệp của Dove nhấn mạnh vẻ đẹp nằm ở sự đa dạng và những khác biệt cá nhân. Vẻ đẹp đích thực không phải là sự đồng nhất theo một công thức nào đó (da trắng, mũi cao, eo thon…), mà nó được tạo nên từ chính những đặc điểm riêng biệt, có thể là những “khiếm khuyết” mà xã hội từng gán mác tiêu cực. Chính những nếp nhăn, vết thẹo, hay hình dáng cơ thể khác biệt mới tạo nên dấu ấn độc nhất, nên thơ và đáng quý ở mỗi người. Khi Dove khẳng định “vẻ đẹp là không có chuẩn mực,” họ đang cổ vũ mọi người trân trọng dấu ấn riêng đó – điều làm nên sự khác biệt và hoàn hảo một cách tự nhiên nhất.

Hơn thế nữa, việc tôn vinh vẻ đẹp thật sự còn có ý nghĩa sâu sắc hơn, đó là sự tác động đến sức khỏe tinh thần. Nỗi ám ảnh về ngoại hình (body shaming, lo âu xã hội) đang tàn phá sức khỏe tinh thần của nhiều người. Khi chúng ta ngừng chạy theo những hình ảnh được “tô hồng,” chúng ta sẽ tìm thấy sự bình yên và tự tin từ chính nội tâm. Tự tin vào vẻ đẹp tự nhiên giúp con người tập trung vào giá trị thực của bản thân: trí tuệ, lòng nhân ái, tài năng và những đóng góp cho cuộc sống, thay vì chỉ chăm chăm vào vẻ bề ngoài phù du.

Tóm lại, chiến dịch “Turn your back” của Dove là một bước đi dũng cảm và nhân văn. Nó không chỉ giúp phụ nữ tự tin hơn trong chính vẻ đẹp vốn có của mình mà còn góp phần định hình lại một tiêu chuẩn thẩm mỹ lành mạnh hơn trong xã hội số. Chúng ta cần học cách yêu thương và trân trọng bản thân mình, bởi vẻ đẹp thực sự là sự tự tin toát ra từ một tâm hồn khỏe mạnh và an nhiên, không cần bất kỳ sự can thiệp hay chỉnh sửa nào từ công nghệ.

câu1

Người kể chuyện dấu mình, không xưng tôi

=> Ngôi kể thứ ba

câu2

Điểm nhìn cuarm người kể chuyện bên ngoài toàn tri

tác dụng: giúp câu chuyện trở nên khách quan chân thực hơn đồng thời bộc lộ sâu sắc tinh tế những dằn vặt đau khổ và bi kịch nôin tâm của nhân vât

câu3

Nước mắt của thứ ứa ra khi ăn cơm vì y cảm thấy thương bà, thương mẹ, thương vợ, thương các em quá đến nỗi không ăn được. Nỗi khổ cực sự nghèo đói và gánh năng gia đình đè nặng lên vai khiến y đau đớn, nghẹn ngào, cảm thấy bất lực trước cuộc sống mưu sinh.

Câu4

Thông qua nhân vật ông giáo Thứ, nhà văn Nam Cao đã phản ánh bi kịch sống mòn của tầng lớp trí thức nghèo trước Cách mang tháng Tám. Họ là những người có học thức có ước mơ có hoài bão cao đẹp nhưng lại bị gánh nặng cơm áo ghì sát đất phải sống một cuộc đời tù túng chật hẹp không thể phát triển tài năng và lý tưởng của mình. Tác phẩm cũng lên án xã hội bất công đã vùi dập nhân phẩm và tài năng của con người

Câu1 

Đoạn thơ trích từ “Trăng hè” của Đoàn Văn Cừ là một tuyệt tác khắc họa vẻ đẹp bình dị, thanh khiết của đêm quê dưới ánh trăng. Bức tranh hiện lên với sự tĩnh tại đến nao lòng, nơi vạn vật dường như ngưng đọng trong giấc ngủ êm đềm. Sự tĩnh lặng ấy được cảm nhận qua âm thanh quen thuộc: “Tiếng võng trong nhà kẽo kẹt đưa,” báo hiệu nhịp điệu sinh hoạt chậm rãi. Không gian chìm trong giấc ngủ với “con chó ngủ lơ mơ,” “cảnh lặng tờ,” nhưng không hề cô đơn mà ấm áp hơi người. Ánh trăng “ngần” không chỉ soi rọi mà còn điểm tô cho cảnh vật nét thơ mộng, lãng mạn qua hình ảnh “Tàu cau lấp loáng.” Đáng quý hơn cả là sự hiện diện của con người: hình ảnh ông lão ung dung tự tại, và cậu bé thơ ngây say mê ngắm “bóng con mèo quyện dưới chân.” Tất cả những chi tiết tưởng chừng vụn vặt ấy, dưới ngòi bút của Đoàn Văn Cừ, đã hòa quyện thành một bức tranh quê hương vừa mộc mạc, vừa có hồn vía, gợi lên tình yêu thương sâu sắc và niềm hoài niệm không nguôi về miền ký ức an lành.

Câu2 

Tuổi trẻ chẳng hai lần thắm, câu thơ của Xuân Diệu như một lời nhắc nhở về sự hữu hạn của những năm tháng thanh xuân rực rỡ. Tuổi trẻ giống như một ngọn lửa bùng cháy mang theo những ước mơ, hoài bão và khát vọng vươn xa, nhưng cũng mong manh và ngắn ngủi. Đó là quãng thời gian đẹp nhất trong đời người, nơi ta có thể vấp ngã, đứng lên, thử thách bản thân và chinh phục những điều vĩ đại. Nếu không dám sống hết mình, không dám tận hiến cho những điều ý nghĩa, thanh xuân sẽ trôi qua trong sự nuối tiếc. Bởi vậy, sự nỗ lực hết mình của tuổi trẻ hiện nay không chỉ là một sự lựa chọn, mà còn là một điều tất yếu để ta không phải hối tiếc khi nhìn lại.

Sống hết mình trong tuổi trẻ được hiểu là sống với trọn vẹn đam mê, khát vọng và trách nhiệm. Đó là cách sống không hối tiếc, dám dấn thân vào thử thách, trải nghiệm, không ngại sai lầm, và tận dụng từng khoảnh khắc để học hỏi, khám phá, cống hiến. Quan trọng hơn, hết mình không có nghĩa là liều lĩnh hay sống vội, mà là biết trân trọng từng phút giây để trưởng thành.

Chúng ta cần nỗ lực hết mình trong tuổi trẻ vì nhiều lý do cốt lõi. Thứ nhất, tuổi trẻ là thời gian quý giá nhất để xây dựng nền tảng cho tương lai. Đây là giai đoạn con người tràn đầy năng lượng, nhiệt huyết và khả năng sáng tạo. Nếu không nỗ lực hết mình để học tập, rèn luyện, ta sẽ bỏ lỡ cơ hội vàng để phát triển bản thân, và khi nhìn lại, sự hối tiếc sẽ là điều khó tránh khỏi. Thứ hai, nỗ lực là cách duy nhất để đối diện và vượt qua thử thách. Cuộc sống luôn có muôn vàn khó khăn, chông gai; chỉ có tinh thần quyết tâm, cố gắng không ngừng mới giúp ta đủ bản lĩnh để đương đầu, biến những điều không thể thành có thể.

Thực tế đã chứng minh sức mạnh của sự nỗ lực này qua rất nhiều tấm gương sáng. Chúng ta có thể thấy tấm gương của thầy giáo Nguyễn Ngọc Ký, dù bị liệt cả hai tay từ nhỏ, nhưng đã kiên trì tập viết bằng chân, vượt qua nghịch cảnh để trở thành nhà giáo ưu tú. Đó là minh chứng rõ nét cho tinh thần sống trọn vẹn và ý chí sắt đá. Hay như Lê Công Vinh, từ một cậu bé nghèo, anh đã nỗ lực không ngừng nghỉ trên sân cỏ để trở thành cầu thủ bóng đá hàng đầu Việt Nam, mang vinh quang về cho Tổ quốc. Những tấm gương này cho thấy, thành công không dành cho người an phận, mà dành cho người dám dốc hết sức, dám theo đuổi đam mê.

Tuy nhiên, bên cạnh những người trẻ đầy nhiệt huyết, chúng ta cũng phải thẳng thắn nhìn nhận một thực trạng đáng buồn: có không ít bạn trẻ đang lãng phí thanh xuân. Họ sống hời hợt, ngại khó, sợ thất bại, chỉ mải mê chạy theo những thú vui nhất thời trên mạng xã hội mà không dám đối diện với thực tế. Thậm chí, một số người lại hiểu sai khái niệm “sống hết mình”, coi đó là cái cớ để sống buông thả, thiếu trách nhiệm. Lối sống này không chỉ hủy hoại tương lai cá nhân mà còn làm suy giảm sức sống chung của xã hội.

Vì vậy, bài học đặt ra cho thế hệ trẻ hôm nay là phải có ý thức xây dựng một lối sống tích cực, có định hướng. Hãy đặt ra mục tiêu rõ ràng, lập kế hoạch chi tiết và nỗ lực hết sức để thực hiện nó, coi mỗi thất bại là một bài học để hoàn thiện bản thân hơn. Đồng thời, cần rèn luyện bản lĩnh, lòng kiên nhẫn để sẵn sàng đương đầu với thử thách mà không dễ dàng gục ngã.

Tóm lại, tuổi trẻ chỉ đến một lần, và giá trị của nó được đo bằng cách chúng ta sống. Hãy để tuổi trẻ của bạn cháy sáng rực rỡ bằng sự nỗ lực không ngừng nghỉ, bằng nhiệt huyết và khát vọng cống hiến. Chỉ khi dám sống hết mình, ta mới có thể tạo nên một thanh xuân đáng tự hào và không phải nói hai tiếng “giá như” khi thời gian đã trôi qua. Nếu em muốn hiểu sâu hơn về cách xây dựng một kế hoạch hành động cụ thể để thực hiện những mục tiêu đã đặt ra trong tuổi trẻ, chúng ta có thể cùng phân tích các bước lập kế hoạch hiệu quả tiếp theo.

Câu1 

Đoạn thơ trích từ “Trăng hè” của Đoàn Văn Cừ là một tuyệt tác khắc họa vẻ đẹp bình dị, thanh khiết của đêm quê dưới ánh trăng. Bức tranh hiện lên với sự tĩnh tại đến nao lòng, nơi vạn vật dường như ngưng đọng trong giấc ngủ êm đềm. Sự tĩnh lặng ấy được cảm nhận qua âm thanh quen thuộc: “Tiếng võng trong nhà kẽo kẹt đưa,” báo hiệu nhịp điệu sinh hoạt chậm rãi. Không gian chìm trong giấc ngủ với “con chó ngủ lơ mơ,” “cảnh lặng tờ,” nhưng không hề cô đơn mà ấm áp hơi người. Ánh trăng “ngần” không chỉ soi rọi mà còn điểm tô cho cảnh vật nét thơ mộng, lãng mạn qua hình ảnh “Tàu cau lấp loáng.” Đáng quý hơn cả là sự hiện diện của con người: hình ảnh ông lão ung dung tự tại, và cậu bé thơ ngây say mê ngắm “bóng con mèo quyện dưới chân.” Tất cả những chi tiết tưởng chừng vụn vặt ấy, dưới ngòi bút của Đoàn Văn Cừ, đã hòa quyện thành một bức tranh quê hương vừa mộc mạc, vừa có hồn vía, gợi lên tình yêu thương sâu sắc và niềm hoài niệm không nguôi về miền ký ức an lành.

Câu2 

Tuổi trẻ chẳng hai lần thắm, câu thơ của Xuân Diệu như một lời nhắc nhở về sự hữu hạn của những năm tháng thanh xuân rực rỡ. Tuổi trẻ giống như một ngọn lửa bùng cháy mang theo những ước mơ, hoài bão và khát vọng vươn xa, nhưng cũng mong manh và ngắn ngủi. Đó là quãng thời gian đẹp nhất trong đời người, nơi ta có thể vấp ngã, đứng lên, thử thách bản thân và chinh phục những điều vĩ đại. Nếu không dám sống hết mình, không dám tận hiến cho những điều ý nghĩa, thanh xuân sẽ trôi qua trong sự nuối tiếc. Bởi vậy, sự nỗ lực hết mình của tuổi trẻ hiện nay không chỉ là một sự lựa chọn, mà còn là một điều tất yếu để ta không phải hối tiếc khi nhìn lại.

Sống hết mình trong tuổi trẻ được hiểu là sống với trọn vẹn đam mê, khát vọng và trách nhiệm. Đó là cách sống không hối tiếc, dám dấn thân vào thử thách, trải nghiệm, không ngại sai lầm, và tận dụng từng khoảnh khắc để học hỏi, khám phá, cống hiến. Quan trọng hơn, hết mình không có nghĩa là liều lĩnh hay sống vội, mà là biết trân trọng từng phút giây để trưởng thành.

Chúng ta cần nỗ lực hết mình trong tuổi trẻ vì nhiều lý do cốt lõi. Thứ nhất, tuổi trẻ là thời gian quý giá nhất để xây dựng nền tảng cho tương lai. Đây là giai đoạn con người tràn đầy năng lượng, nhiệt huyết và khả năng sáng tạo. Nếu không nỗ lực hết mình để học tập, rèn luyện, ta sẽ bỏ lỡ cơ hội vàng để phát triển bản thân, và khi nhìn lại, sự hối tiếc sẽ là điều khó tránh khỏi. Thứ hai, nỗ lực là cách duy nhất để đối diện và vượt qua thử thách. Cuộc sống luôn có muôn vàn khó khăn, chông gai; chỉ có tinh thần quyết tâm, cố gắng không ngừng mới giúp ta đủ bản lĩnh để đương đầu, biến những điều không thể thành có thể.

Thực tế đã chứng minh sức mạnh của sự nỗ lực này qua rất nhiều tấm gương sáng. Chúng ta có thể thấy tấm gương của thầy giáo Nguyễn Ngọc Ký, dù bị liệt cả hai tay từ nhỏ, nhưng đã kiên trì tập viết bằng chân, vượt qua nghịch cảnh để trở thành nhà giáo ưu tú. Đó là minh chứng rõ nét cho tinh thần sống trọn vẹn và ý chí sắt đá. Hay như Lê Công Vinh, từ một cậu bé nghèo, anh đã nỗ lực không ngừng nghỉ trên sân cỏ để trở thành cầu thủ bóng đá hàng đầu Việt Nam, mang vinh quang về cho Tổ quốc. Những tấm gương này cho thấy, thành công không dành cho người an phận, mà dành cho người dám dốc sức, dám theo đuổi đam mê.

Tuy nhiên, bên cạnh những người trẻ đầy nhiệt huyết, chúng ta cũng phải thẳng thắn nhìn nhận một thực trạng đáng buồn: có không ít bạn trẻ đang lãng phí thanh xuân. Họ sống hời hợt, ngại khó, sợ thất bại, chỉ mải mê chạy theo những thú vui nhất thời trên mạng xã hội mà không dám đối diện với thực tế. Thậm chí, một số người lại hiểu sai khái niệm “sống hết mình”, coi đó là cái cớ để sống buông thả, thiếu trách nhiệm. Lối sống này không chỉ hủy hoại tương lai cá nhân mà còn làm suy giảm sức sống chung của xã hội.

Vì vậy, bài học đặt ra cho thế hệ trẻ hôm nay là phải có ý thức xây dựng một lối sống tích cực, có định hướng. Hãy đặt ra mục tiêu rõ ràng, lập kế hoạch chi tiết và nỗ lực hết sức để thực hiện nó, coi mỗi thất bại là một bài học để hoàn thiện bản thân hơn. Đồng thời, cần rèn luyện bản lĩnh, lòng kiên nhẫn để sẵn sàng đương đầu với thử thách mà không dễ dàng gục ngã.

Tóm lại, tuổi trẻ chỉ đến một lần, và giá trị của nó được đo bằng cách chúng ta sống. Hãy để tuổi trẻ của bạn cháy sáng rực rỡ bằng sự nỗ lực không ngừng nghỉ, bằng nhiệt huyết và khát vọng cống hiến. Chỉ khi dám sống hết mình, ta mới có thể tạo nên một thanh xuân đáng tự hào và không phải nói hai tiếng “giá như” khi thời gian đã trôi qua. Nếu em muốn hiểu sâu hơn về cách xây dựng một kế hoạch hành động cụ thể để thực hiện những mục tiêu đã đặt ra trong tuổi trẻ, chúng ta có thể cùng phân tích các bước lập kế hoạch hiệu quả tiếp theo

Câu1 

Đoạn thơ trích từ “Trăng hè” của Đoàn Văn Cừ là một tuyệt tác khắc họa vẻ đẹp bình dị, thanh khiết của đêm quê dưới ánh trăng. Bức tranh hiện lên với sự tĩnh tại đến nao lòng, nơi vạn vật dường như ngưng đọng trong giấc ngủ êm đềm. Sự tĩnh lặng ấy được cảm nhận qua âm thanh quen thuộc: “Tiếng võng trong nhà kẽo kẹt đưa,” báo hiệu nhịp điệu sinh hoạt chậm rãi. Không gian chìm trong giấc ngủ với “con chó ngủ lơ mơ,” “cảnh lặng tờ,” nhưng không hề cô đơn mà ấm áp hơi người. Ánh trăng “ngần” không chỉ soi rọi mà còn điểm tô cho cảnh vật nét thơ mộng, lãng mạn qua hình ảnh “Tàu cau lấp loáng.” Đáng quý hơn cả là sự hiện diện của con người: hình ảnh ông lão ung dung tự tại, và cậu bé thơ ngây say mê ngắm “bóng con mèo quyện dưới chân.” Tất cả những chi tiết tưởng chừng vụn vặt ấy, dưới ngòi bút của Đoàn Văn Cừ, đã hòa quyện thành một bức tranh quê hương vừa mộc mạc, vừa có hồn vía, gợi lên tình yêu thương sâu sắc và niềm hoài niệm không nguôi về miền ký ức an lành.

Câu2 

Tuổi trẻ chẳng hai lần thắm, câu thơ của Xuân Diệu như một lời nhắc nhở về sự hữu hạn của những năm tháng thanh xuân rực rỡ. Tuổi trẻ giống như một ngọn lửa bùng cháy mang theo những ước mơ, hoài bão và khát vọng vươn xa, nhưng cũng mong manh và ngắn ngủi. Đó là quãng thời gian đẹp nhất trong đời người, nơi ta có thể vấp ngã, đứng lên, thử thách bản thân và chinh phục những điều vĩ đại. Nếu không dám sống hết mình, không dám tận hiến cho những điều ý nghĩa, thanh xuân sẽ trôi qua trong sự nuối tiếc. Bởi vậy, sự nỗ lực hết mình của tuổi trẻ hiện nay không chỉ là một sự lựa chọn, mà còn là một điều tất yếu để ta không phải hối tiếc khi nhìn lại.

Sống hết mình trong tuổi trẻ được hiểu là sống với trọn vẹn đam mê, khát vọng và trách nhiệm. Đó là cách sống không hối tiếc, dám dấn thân vào thử thách, trải nghiệm, không ngại sai lầm, và tận dụng từng khoảnh khắc để học hỏi, khám phá, cống hiến. Quan trọng hơn, hết mình không có nghĩa là liều lĩnh hay sống vội, mà là biết trân trọng từng phút giây để trưởng thành.

Chúng ta cần nỗ lực hết mình trong tuổi trẻ vì nhiều lý do cốt lõi. Thứ nhất, tuổi trẻ là thời gian quý giá nhất để xây dựng nền tảng cho tương lai. Đây là giai đoạn con người tràn đầy năng lượng, nhiệt huyết và khả năng sáng tạo. Nếu không nỗ lực hết mình để học tập, rèn luyện, ta sẽ bỏ lỡ cơ hội vàng để phát triển bản thân, và khi nhìn lại, sự hối tiếc sẽ là điều khó tránh khỏi. Thứ hai, nỗ lực là cách duy nhất để đối diện và vượt qua thử thách. Cuộc sống luôn có muôn vàn khó khăn, chông gai; chỉ có tinh thần quyết tâm, cố gắng không ngừng mới giúp ta đủ bản lĩnh để đương đầu, biến những điều không thể thành có thể.

Thực tế đã chứng minh sức mạnh của sự nỗ lực này qua rất nhiều tấm gương sáng. Chúng ta có thể thấy tấm gương của thầy giáo Nguyễn Ngọc Ký, dù bị liệt cả hai tay từ nhỏ, nhưng đã kiên trì tập viết bằng chân, vượt qua nghịch cảnh để trở thành nhà giáo ưu tú. Đó là minh chứng rõ nét cho tinh thần sống trọn vẹn và ý chí sắt đá. Hay như Lê Công Vinh, từ một cậu bé nghèo, anh đã nỗ lực không ngừng nghỉ trên sân cỏ để trở thành cầu thủ bóng đá hàng đầu Việt Nam, mang vinh quang về cho Tổ quốc. Những tấm gương này cho thấy, thành công không dành cho người an phận, mà dành cho người dám dốc sức, dám theo đuổi đam mê.

Tuy nhiên, bên cạnh những người trẻ đầy nhiệt huyết, chúng ta cũng phải thẳng thắn nhìn nhận một thực trạng đáng buồn: có không ít bạn trẻ đang lãng phí thanh xuân. Họ sống hời hợt, ngại khó, sợ thất bại, chỉ mải mê chạy theo những thú vui nhất thời trên mạng xã hội mà không dám đối diện với thực tế. Thậm chí, một số người lại hiểu sai khái niệm “sống hết mình”, coi đó là cái cớ để sống buông thả, thiếu trách nhiệm. Lối sống này không chỉ hủy hoại tương lai cá nhân mà còn làm suy giảm sức sống chung của xã hội.

Vì vậy, bài học đặt ra cho thế hệ trẻ hôm nay là phải có ý thức xây dựng một lối sống tích cực, có định hướng. Hãy đặt ra mục tiêu rõ ràng, lập kế hoạch chi tiết và nỗ lực hết sức để thực hiện nó, coi mỗi thất bại là một bài học để hoàn thiện bản thân hơn. Đồng thời, cần rèn luyện bản lĩnh, lòng kiên nhẫn để sẵn sàng đương đầu với thử thách mà không dễ dàng gục ngã.

Tóm lại, tuổi trẻ chỉ đến một lần, và giá trị của nó được đo bằng cách chúng ta sống. Hãy để tuổi trẻ của bạn cháy sáng rực rỡ bằng sự nỗ lực không ngừng nghỉ, bằng nhiệt huyết và khát vọng cống hiến. Chỉ khi dám sống hết mình, ta mới có thể tạo nên một thanh xuân đáng tự hào và không phải nói hai tiếng “giá như” khi thời gian đã trôi qua. Nếu em muốn hiểu sâu hơn về cách xây dựng một kế hoạch hành động cụ thể để thực hiện những mục tiêu đã đặt ra trong tuổi trẻ, chúng ta có thể cùng phân tích các bước lập kế hoạch hiệu quả tiếp theo

câu1: người kể chuyện ẩn danh khong lộ mặt

=> ngôi kể thứ ba

câu2

chi tiết là thấy mẹ đem quần áo nồi niêu đến ở chung Bớt rất mừng. nhưng chị cố gặng hỏi mẹ cho hết lẽ chị sợ mẽ sẽ thay đổi ý định

- chị tận tình chăm sóc mẹ, để mẹ ở nhà cùng mà không oán hận chuyện cũ

câu3

Qua đoạn trích em thấy nhân vật Bớt là người có tấm lòng bao dung vị tha, hiếu thảo và giàu tình yêu thương. Chị Bớt hiện lên là một người con hiếu thảo, không ôm lòng oán hận quá khứ khi bị mẹ phân biệt đối xử. Chị thể hiện sự thấu hiểu, lòng bao dung vô bờ bến và tình cảm chân thành dành cho mẹ, mong muốn giữ gìn tình cảm gia đình.

câu 4

Hành động và lời nói của chị Bớt thể hiện sự bao dung vị tha của chị bớt. Chị không để quá khứ làm tổn thương hiện tại mà chọn cách đối đãi bằng tình yêu thương. Chị muốn xoa dịu sự ân hận, hối lỗi của mẹ, thể hiện sự thấu hiểu sâu sắc và mong muốn gắn kết tình thân là biểu hiện đẹp của đạo hiếu trong gia đình.

câu5

Thông điệp có ỹ nghĩa nhất là tình cảm gia đình có thể chữa lành mọi tổn thương nếu con người biết yêu thương và bao dung. Dù từng chịu thiệt thòi vì sự thiên vị của mẹ, Bớt vẫn mở rộng lòng đón mẹ về chung chăm sóc mẹ không một lời oán trách. Chính tình thương và sự bao dung ấy đã hoá giải hối hận trong lòng người mẹ. thông điệp này nhắc nhở mỗi người nên trân trọng giữ gìn mối quan hệ ruột thịt trong gia đình, hãy biết bao dung thứ lỗi cho mọi người để gắn kết tình thương yêu. Đề cao sức mạnh của tình thân trong việc hàn gắn mọi rạn nứt.

Dân cư phân bố ko đồng đều tập trung đông đúc ở ven biển và các trung tâm thành phố lớn thưa thớt ở phía tây nam vùng nội địa và vùng núi, gia tăng dân số cơ học tích cực di cư mang lại nguồn lao động dồi dào đa dạng văn hoá thúc đẩy đổi mới nền kinh tế, tiêu cực tăng quá nhanh gây nhiều thách thức lớn áp lực đối với cơ sở hạ tầng sự cạnh tranh làm việc và tài nguyên thiên nhiên