Khiếu Bảo Minh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Khiếu Bảo Minh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

câu 1:

Trong đoạn trích, diễn biến tâm lý của Chi-hon được khắc họa tinh tế qua dòng hồi ức đầy đau đớn và ân hận. Ban đầu, khi vừa nghe tin mẹ lạc, cô bộc lộ sự bực dọc và trách móc những người thân khác vì sự bất cẩn. Tuy nhiên, đằng sau sự nóng nảy ấy là một tâm hồn đang bấn loạn và day dứt. Khi đứng tại ga tàu điện ngầm Seoul – nơi mẹ biến mất – sự bực bội nhường chỗ cho nỗi xót xa. Cô thấu cảm sâu sắc nỗi sợ hãi của mẹ giữa đám đông hỗn loạn, nhận ra sự vô tâm của mình qua hình ảnh chiếc váy xếp nếp năm xưa. Ký ức về việc từng từ chối sở thích của mẹ ùa về, khiến nỗi ân hận bám riết lấy cô. Từ một người con bận rộn với công việc riêng, Chi-hon rơi vào trạng thái thức tỉnh muộn màng, nhận ra mình đã quá thờ ơ với những thay đổi và mong muốn thầm lặng của mẹ. Tâm lý Chi-hon chuyển biến từ trách người sang trách mình, tạo nên một nốt lặng đầy ám ảnh về tình cảm gia đình.

Câu 2:

​Ký ức về người thân không đơn thuần là những hình ảnh cũ kỹ của quá khứ, mà là mạch nguồn nuôi dưỡng đạo đức và nhân cách của mỗi cá nhân. Trong tác phẩm của Shin Kyung Sook, chính những ký ức về chiếc váy hay bàn tay mẹ đã thức tỉnh lương tri của những đứa con. Nó nhắc nhở chúng ta rằng, giữa guồng quay hối hả của công việc và danh vọng, có một giá trị thiêng liêng luôn hiện hữu nhưng dễ bị lãng quên: đó là tình yêu của gia đình. Ký ức ấy vừa là niềm an ủi, vừa là lời cảnh tỉnh để ta sống chậm lại, yêu thương sâu sắc hơn và biết trân trọng những người đang còn hiện diện bên cạnh mình

Câu 1:

-Ngôi kể thứ ba.

Câu 2:

Điểm nhìn hạn trị, chủ yếu đặt vào nhân vật Chi-hon (người con gái thứ ba).

Câu 3:

​Biện pháp nghệ thuật: Đối lập và liệt kê.

​​Sự đối lập: Đối lập giữa hành động của người con (đang ở Bắc Kinh, tham dự triển lãm sách, cầm bản dịch trên tay - sự thành đạt, bận rộn) với tình cảnh của người mẹ (bị xô tuột khỏi tay bố, bị lạc ở ga tàu điện ngầm Seoul - sự cô độc, yếu ớt).

Tác dụng: Nhấn mạnh sự xa cách về không gian và hoàn cảnh giữa con cái và cha mẹ. Nó làm nổi bật nỗi đau xót và sự tự trách của người con khi nhận ra mình đã không ở bên cạnh lúc mẹ cần nhất, đồng thời gợi lên sự thức tỉnh về tình thân.

Câu 4:

​Phẩm chất: Người mẹ là người phụ nữ hy sinh thầm lặng, luôn dành mọi điều tốt đẹp nhất cho con và quên đi sở thích, bản thân mình. ​Câu văn thể hiện: "Nếu là con thì mẹ đã thử cái váy này," mẹ cô lẩm bẩm. "Không, mẹ thích kiểu này, chỉ có điều mẹ thì không mặc được." (Cho thấy mẹ thích cái đẹp nhưng luôn ưu tiên chọn đồ cho con, còn mình thì gắn liền với hình ảnh "chiếc khăn cũ kỹ lem nhem").

Câu 5:

​Điều hối tiếc: Chi-hon hối tiếc vì đã vô tâm, không hiểu cho sở thích của mẹ (từng gạt đi khi mẹ chọn váy cho mình), hối tiếc vì sự thờ ơ của cả gia đình dẫn đến việc mẹ bị lạc, và hối tiếc vì đã coi sự chăm sóc của mẹ là điều hiển nhiên mà quên mất mẹ cũng có những mong ước riêng.

​Trong cuộc sống, những hành động vô tâm đôi khi là những "vết dao" thầm lặng làm tổn thương sâu sắc những người thân yêu nhất. Chúng ta thường mải mê theo đuổi những giá trị xa xôi mà quên mất rằng cha mẹ đang già đi và rất cần sự thấu hiểu, sẻ chia mỗi ngày. Một lời nói gắt gỏng hay một sự thờ ơ lúc bận rộn có thể trở thành nỗi ân hận muộn màng khi biến cố xảy ra. Vì vậy, hãy học cách trân trọng và yêu thương người thân ngay từ những điều nhỏ bé nhất, bởi thời gian không bao giờ chờ đợi bất kỳ ai. Tình thân là báu vật, đừng để sự vô tâm biến nó thành nỗi đau không thể hàn gắn.