Nguyễn Thị Thanh Huyền

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Thị Thanh Huyền
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1: Trong đoạn trích tiểu thuyết Sống mòn của Nam Cao, nhân vật ông giáo Thứ hiện lên với những diễn biến tâm lý đầy day dứt và xót xa. Ban đầu, Thứ nhận ra sự bế tắc của đời mình: một kiếp người công chức quẩn quanh, không có hi vọng đổi thay. Anh vừa thương gia đình nghèo khó, vừa thấy bất lực trước gánh nặng cơm áo. Trong bữa cơm đạm bạc, khi được dành phần ăn riêng, Thứ càng cảm thấy nghẹn ngào: mẹ già, vợ trẻ, các em còn thơ đều nhường nhịn cho anh. Nỗi xót thương khiến anh không thể ăn ngon miệng, nước mắt ứa ra. Từ đó có thể thấy, ông giáo Thứ là một con người giàu tình thương, có trách nhiệm, luôn biết nghĩ cho người khác và trăn trở về cuộc đời. Dù rơi vào nghèo khổ, anh vẫn giữ phẩm chất lương thiện, nhân ái. Bằng cách khắc họa diễn biến tâm lý chân thực và tinh tế, Nam Cao đã làm nổi bật vẻ đẹp nhân cách của nhân vật: một trí thức nghèo sống mòn mỏi nhưng vẫn sáng ngời tình thương người.

Câu 2: Trong xã hội hiện đại, khi công nghệ phát triển, con người ngày càng dựa nhiều vào các công cụ chỉnh sửa hình ảnh, đặc biệt là những hiệu ứng làm đẹp trên mạng xã hội. Năm 2023, Dove – thương hiệu chăm sóc cá nhân nổi tiếng – đã khởi xướng chiến dịch “Turn your back” với thông điệp: “Vẻ đẹp là không có chuẩn mực”. Đây là lời nhắc nhở đầy ý nghĩa, khẳng định rằng mỗi con người đều có giá trị riêng, và sự khiếm khuyết tự nhiên mới chính là nét đẹp hoàn hảo nhất.


Trước hết, thông điệp ấy giúp ta nhận ra vẻ đẹp không chỉ là ngoại hình. Xã hội thường áp đặt những “chuẩn mực” nhất định: phải có gương mặt V-line, da trắng, dáng cao, thon thả mới được coi là đẹp. Chính điều này đã khiến nhiều người, nhất là giới trẻ, lo âu, mặc cảm về cơ thể, tìm đến các ứng dụng chỉnh sửa để “che đi” sự khác biệt của mình. Thông điệp của Dove như một sự giải phóng: mỗi người đều có quyền tự tin với gương mặt, vóc dáng và nét riêng không trộn lẫn của bản thân.


Thứ hai, vẻ đẹp đích thực không đến từ sự hoàn hảo giả tạo mà từ sự chân thật. Một nụ cười tự nhiên, một ánh mắt chân thành, hay một vết sẹo nhỏ gắn liền với kỷ niệm… đều góp phần tạo nên giá trị con người. Nếu tất cả cùng chạy theo những “bản sao” chỉnh sửa giống nhau, thế giới sẽ trở nên đơn điệu và nhàm chán. Ngược lại, khi dám sống thật với chính mình, ta lan tỏa sự tích cực, khuyến khích người khác yêu quý bản thân và tôn trọng sự khác biệt.


Cuối cùng, thông điệp “Vẻ đẹp không có chuẩn mực” còn mang ý nghĩa nhân văn sâu sắc: nó nhấn mạnh sự bình đẳng. Ai cũng có quyền được coi là đẹp – không phân biệt màu da, tuổi tác, hình thể. Vẻ đẹp không nằm ở khuôn mặt vô khuyết, mà ở chính trái tim biết yêu thương, ở nghị lực vượt qua khó khăn, ở cá tính độc đáo của mỗi người.


Tôi cho rằng, trong thời đại mạng xã hội tràn ngập hình ảnh “ảo”, lời nhắn gửi của Dove càng trở nên cần thiết. Nó giúp ta nhìn lại bản thân, thôi so sánh mình với người khác, thay vào đó trân trọng những gì tự nhiên nhất. Vẻ đẹp thật sự không cần hiệu ứng che phủ, bởi con người đẹp nhất khi là chính mình.



Câu 1: ngôi thứ 3, xưng “y” để chỉ nhân vật Thứ

Câu 2: Điểm nhìn đc đặt từ nv Thứ. Giúp người đọc cảm nhận sâu sắc những bi kịch, day dứt và nỗi đau tinh thần của nhân vật, Tăng tính chân thực, khách quan mà vẫn thấm đẫm sự xót xa, cảm thông.

Câu 3: Vì khi ngồi ăn, Thứ nhận ra cảnh nghèo khổ, đói thiếu triền miên của cả gia đình: bà, mẹ, vợ, con, các em… đều phải nhịn nhường. Anh thấy xấu hổ và thương cảm vì bản thân được ăn trong khi những người khác còn đói. Nỗi xót xa ấy khiến miếng cơm trở nên nghẹn lại, nước mắt anh tự trào ra.

Câu 4: Nam Cao phản ánh hiện thực đời sống cơ cực, bế tắc, ngột ngạt của tầng lớp trí thức tiểu tư sản và người nông dân nghèo trong xã hội cũ trước Cách mạng. Qua đó, ông bộc lộ tấm lòng nhân đạo, sự thương cảm sâu xa đối với những kiếp người sống mòn mỏi, tù túng, không có lối thoát.