Nguyễn Trúc Diễm
Giới thiệu về bản thân
Câu 1: Phương thức biểu đạt chính được sử dụng trong bài là tự sự
Câu 2: Nhân vật xưng "tôi" là nhân vật trung tâm
Câu 3: Đoạn trích trên sử dụng ngôi kể thứ 3, người kể giấu mình giúp kể ra được những biểu hiện sâu kín nhất trong nội tâm của nhân vật
Câu 4: - Chi tiết miêu tả chân dung nhân vâth Bê-li-cốp : Hàng ngày đều đi giày cao su, cầm ô, nhất thiết cầm bành tô ấm cốt bông, chiếc đồng hồ quả quýt, chiếc dao nhỏ để gọt bút chì tất cả đều được đựng trong chiếc bao hắn đeo kính râm, mặc áo bông chần, lỗ tai nhét bông,
Theo em lí do đoạn trích có nhan đề là " Người trong bao " vì nhân vật chính trong câu chuyện được kể đến luôn gắn liền với chiếc bao , có khát vọng to lớn nhưnng lại thu mình với thế giới như núp trong một cái bao và tách biệt với mọi người
Câu 5:
Bài học rút ra được trong đoạn trích hãy sống cuộc sống lành mạnh, vui tươi, hoà đồng với mọi người xung quanh, không nên có tính cách thu mình lại với thế giới hay tự thu mình lại với xã hội .
Câu 1: Thể thơ thất ngôn bát cú đường luật
Câu 2: Những hình ảnh nới về nét sinh hoạt hằng ngày đạm bạc,thanh cao của tác giải: ăn măng trúc, ăn giá, tắm hồ sen, tắm ao
Câu 3: Biện pháp tu từ liệt kê : một mai, một cuốc, một cần câu
Tác dụng : Tạo sự cân xứng nhịp nhàng hài hoà cho lời thưo, giúp nhấn mạnh sự lựa chọn phương châm sống, cách ứng xử của tác giả, chọn lối tĩnh lại an nhàn vừa thể hiện sác thái trào lộng, mỉa mai đối với cách sônhs ham danh vọng .
Câu 4: Quan niệm khôn-dại của tác giả :
- Khôn: " Đến chốn lao xao" là chốn của quyền bon chen, thủ đoạn sát phạt.
- Dại : " Tìm nơi vắng vẻ" là nơi tĩnh lại của thiên nhiên, thành thơi của tâm hồn.
Quan niệm khôn dại của tác giả trong câu thơ này được thể hiện bằng cách nói ngược mang ẩn ý tưởng Khôn mà dại, tưởng là dại nhưng lại là khôn
Câu 5: Từ văn bản trên ta có thể cảm nhận Nguyễn Bỉnh Khiêm là một người sống giản dị , thanh bạch , không thích tranh đua không màng danh lợi, không bon chen không mưu cơ tự dục . Ông có triết lí sống vô cùng cao đẹp , một con người đức cao vọng trọng tài đức hơn người , ông chẳng màng danh lợi chẳng bận tâm đến cuộc sống bon chen một vẻ đẹp nhân phẩm mà khó có thể tìm thấy được thời bấy giờ. Qua bài thơ nhân cách của ông được nâng lên một tầng cao mới toát lên vẻ đẹp nhân cách, trí tuệ, một con người thanh cao uyên thâm sáng suốt.