Nguyễn Thị Mai Trang
Giới thiệu về bản thân
Nguyễn Bỉnh Khiêm hiện lên với vẻ đẹp của một nhân cách thanh cao, thoát tục. Ông xem danh lợi chỉ như giấc chiêm bao, chọn cuộc sống hòa hợp với thiên nhiên, giản dị nhưng đầy tự do và thanh thản. Qua bài thơ, ta thấy được trí tuệ uyên thâm và tâm hồn thanh tịnh của một bậc hiền triết, luôn giữ vững bản lĩnh trước những cám dỗ của cuộc đời. Quan niệm sống “nhàn” của ông không phải là trốn tránh trách nhiệm mà là cách để giữ tâm hồn trong sạch, không bị cuốn vào vòng danh lợi bon chen.
Nguyễn Trãi là danh nhân văn hóa vĩ đại, một nhà thơ kiệt xuất của dân tộc Việt Nam. Thơ văn của ông không chỉ thể hiện lòng yêu nước, tư tưởng nhân nghĩa mà còn mang đậm tình yêu thiên nhiên, cuộc sống. Bài thơ Bảo kính cảnh giới là một tác phẩm tiêu biểu cho phong cách trữ tình – triết lý của ông, vừa khắc họa một bức tranh thiên nhiên mùa hè rực rỡ, vừa thể hiện khát vọng về một cuộc sống thái bình, no đủ cho nhân dân.
Mở đầu bài thơ, tác giả vẽ nên một không gian mùa hè đầy sức sống:
“Rồi hóng mát thuở ngày trường.
Hoè lục đùn đùn tán rợp trương.
Thạch lựu hiên còn phun thức đỏ,
Hồng liên trì đã tịn mùi hương.”
Khung cảnh thiên nhiên hiện lên qua những gam màu rực rỡ: màu xanh mát của cây hoè, màu đỏ rực của thạch lựu và hương thơm thanh khiết của hoa sen trong ao. Cách miêu tả của Nguyễn Trãi không đơn thuần là tĩnh mà rất sinh động: “đùn đùn” gợi sự phát triển mạnh mẽ của tán hoè, “phun thức đỏ” khiến ta hình dung những bông thạch lựu nở bung như những đốm lửa. Thiên nhiên không chỉ đẹp mà còn tràn đầy sức sống, phản ánh tâm hồn yêu thiên nhiên và sự gắn bó của tác giả với cuộc sống giản dị nơi thôn dã.
Không chỉ có thiên nhiên, bức tranh còn có âm thanh và hơi thở của cuộc sống con người:
“Lao xao chợ cá làng ngư phủ,
Dắng dỏi cầm ve lầu tịch dương.”
Câu thơ gợi lên nhịp sống bình yên của làng quê. Chợ cá lao xao âm thanh của người mua kẻ bán, phản ánh cuộc sống ấm no, trù phú của người dân chài. Tiếng ve “dắng dỏi” trong buổi chiều tà lại tạo nên một nốt trầm, một khoảnh khắc lặng lẽ để con người chiêm nghiệm. Sự đối lập giữa cái động (chợ cá) và cái tĩnh (buổi chiều trên lầu vắng) không làm bài thơ trở nên rời rạc mà ngược lại, tạo nên sự hài hòa, giúp bức tranh thiên nhiên thêm phần sinh động.
Hai câu cuối của bài thơ thể hiện rõ triết lý nhân sinh của Nguyễn Trãi:
“Lẽ có Ngu cầm đàn một tiếng,
Dân giàu đủ khắp đòi phương.”
“Ngu cầm” là cây đàn của vua Nghiêu, Thuấn – những bậc minh quân thời cổ đại, trị vì đất nước trong cảnh thái bình, nhân dân ấm no. Nguyễn Trãi mượn hình ảnh ấy để bày tỏ mong ước được nghe khúc nhạc thái bình, nơi nhân dân có cuộc sống đủ đầy, hạnh phúc. Đây không chỉ là một lời cảm thán mà còn phản ánh tấm lòng trung quân, ái quốc, luôn lo nghĩ cho dân của tác giả. Ông từng dốc lòng phò tá Lê Lợi giành lại độc lập cho đất nước, nhưng sau đó lại bị nghi kỵ, phải lui về ở ẩn. Dù vậy, tâm nguyện cả đời ông vẫn là mong ước về một triều đại thái bình, nơi nhân dân không còn phải chịu cảnh lầm than.
Bài thơ vừa là một bức tranh thiên nhiên tươi đẹp, vừa chứa đựng lý tưởng cao cả của Nguyễn Trãi. Qua đó, ta thấy được một tâm hồn nhạy cảm, yêu thiên nhiên và một trái tim luôn hướng về nhân dân, đất nước. Bảo kính cảnh giới không chỉ có giá trị nghệ thuật với những hình ảnh gợi cảm, ngôn ngữ giàu sức biểu đạt mà còn mang giá trị tư tưởng sâu sắc, thể hiện khát vọng về một xã hội lý tưởng mà Nguyễn Trãi hằng mong ước.