Nguyễn Phương Anh
Giới thiệu về bản thân
chán tôi cũng có em trai . tôi chỉ muốn nó đi học thôi!
😎😎😎😎😎😎😎😎😎😎😎😎😎😎😉😉😉😉😉😉😉😉😉😉😉😉😉😉😉😉😉🤨🤨🤨🤨🤨🤨🤨🤨🤨🤨🤨🙄😐😐😐😐😐😐😐😗😗😗😗😗😗😗😗😗😗😊😊😊😊😊😊😊😊😊😊😊😊😊😊😊😊😊🤐🤐🤐🤐🤐🤐🤐🤐🤐🤐🤐🤐🤐😔😔😔😔😔😔😒😒😒😒😒😒😒😒😤😤😤😤😤😤😤🤬🤬🤬🤬🤬🤬🤬🤬🤬🤬🤬😱🤯😱😱😱😱😱😱😱😵😵😵😵😵😵🥵🥵🥵🥵🥵🥵🥵🥵🥵🥵🥵🥵🥵🥵🥵🥵😨
nếu hay cho 1 tick nhé
Cô giáo của em là người để lại trong em rất nhiều ấn tượng sâu sắc, không chỉ bởi vẻ ngoài hiền hậu mà còn bởi tấm lòng tận tụy, yêu thương học trò vô bờ bến. Cô có dáng người không cao nhưng rất cân đối, bước đi chậm rãi và nhẹ nhàng, lúc nào cũng toát lên vẻ điềm đạm, chững chạc của một người đã dành cả tuổi thanh xuân cho sự nghiệp trồng người. Khuôn mặt cô tròn phúc hậu, làn da rám nắng vì bao năm miệt mài với bục giảng, và trên khóe mắt đã xuất hiện những nếp nhăn nhỏ – dấu vết của thời gian và của những đêm thức khuya soạn bài, chấm vở cho học sinh. Đôi mắt cô sáng và ấm áp lạ thường, mỗi khi nhìn chúng em đều ánh lên sự quan tâm, trìu mến, khiến bất cứ ai cũng cảm thấy được thấu hiểu và che chở. Mái tóc đen của cô được buộc gọn gàng sau gáy hoặc búi cao đơn giản, thỉnh thoảng lẫn vài sợi bạc nhưng lại càng làm cô thêm đáng kính. Cô thường mặc những bộ áo dài nhã nhặn hoặc trang phục giản dị, không cầu kỳ nhưng luôn sạch sẽ, chỉnh tề, phù hợp với hình ảnh người giáo viên mẫu mực.
Giọng nói của cô là điều mà em nhớ nhất, bởi đó là giọng nói ấm áp, truyền cảm và đầy kiên nhẫn. Khi giảng bài, cô nói chậm rãi, rõ ràng, từng lời như thấm sâu vào tâm trí chúng em, giúp những kiến thức tưởng chừng khô khan trở nên gần gũi và dễ hiểu hơn. Những lúc lớp ồn ào hay học sinh mắc lỗi, cô không quát mắng nặng lời mà nhẹ nhàng nhắc nhở, phân tích đúng sai để chúng em tự nhận ra lỗi của mình. Cô luôn tin rằng sự bao dung và thấu hiểu sẽ giúp học sinh tiến bộ hơn là những hình phạt nghiêm khắc. Khi có bạn học yếu, cô sẵn sàng ở lại sau giờ học để giảng lại bài, hướng dẫn từng chút một mà không hề than phiền mệt mỏi. Đối với những bạn có hoàn cảnh khó khăn, cô âm thầm quan tâm, giúp đỡ, đôi khi chỉ bằng những lời động viên chân thành nhưng đủ để sưởi ấm trái tim.
Không chỉ dạy kiến thức trong sách vở, cô còn dạy chúng em cách làm người, dạy chúng em biết lễ phép, trung thực, yêu thương gia đình, thầy cô và bạn bè. Những bài học đạo đức cô truyền đạt không hề khô cứng mà gắn liền với những câu chuyện đời thường, những trải nghiệm giản dị nhưng sâu sắc. Cô luôn khuyên chúng em phải cố gắng học tập, rèn luyện nhân cách để sau này trở thành người có ích cho xã hội. Đối với em, mỗi giờ học với cô không chỉ là giờ tiếp thu kiến thức mà còn là khoảng thời gian được lắng nghe, được sẻ chia và được tiếp thêm động lực. Cô giống như người mẹ thứ hai, âm thầm hi sinh, lo lắng cho từng học sinh, mong chúng em trưởng thành và thành công. Em luôn ghi nhớ hình ảnh cô đứng trên bục giảng, tay cầm viên phấn trắng, miệt mài viết lên bảng xanh những con chữ chứa đầy tâm huyết. Hình ảnh ấy sẽ mãi là ký ức đẹp đẽ và thiêng liêng trong quãng đời học sinh của em, để mỗi khi nghĩ lại, em càng thêm kính yêu và biết ơn cô giáo của mình.
.........................................
em thấy sai và kì lạ quá
bài văn chủ đề là gì
ọe muốn bùn nôn🤢 🤮🤮🤮🤮🤮🤮🤮🤮🤮🤮
1000
mik có đó
có