Trần Thị Ngọc Ngân

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Trần Thị Ngọc Ngân
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1.

  • Bài thơ được viết theo thể thơ Thất ngôn bát cú Đường luật (8 câu, mỗi câu 7 chữ, gieo vần ở các câu 1, 2, 4, 6, 8).

Câu 2.

  • Đề tài của bài thơ là Sự suy tàn của Nho học và tình cảnh trớ trêu của việc học hành, thi cử trong xã hội giao thời (khi thực dân Pháp bắt đầu cải cách giáo dục, làm mất đi vị thế của chữ Hán và đạo Nho).

Câu 3.

  • Tác giả cho rằng như vậy vì:
    • Hệ thống thi cử, học thuật truyền thống (Nho học) đang bị lung lay, thay thế bởi chương trình của thực dân Pháp ("bớt chữ Hán, tăng chữ quốc ngữ").
    • Người học không còn vì mục đích trau dồi đạo đức, kiến thức chân chính mà trở nên thực dụng, chán nản ("Mười người đi học, chín người thôi").
    • Vị thế của sĩ tử, tri thức bị xem nhẹ, trở nên thảm hại trước sự thay đổi của thời cuộc.

Câu 4.

    • Các từ láy được sử dụng: lim dim, nhấp nhổm, rụt rè, liều lĩnh, mỉa lảng.
    • Nhận xét: Việc sử dụng các từ láy giàu tính hình tượng và biểu cảm giúp khắc họa sinh động bộ mặt bạc nhược, chán chường và nhốn nháo của xã hội thời bấy giờ. Nó thể hiện thái độ mỉa mai, châm biếm sâu sắc của Tú Xương đối với những kẻ theo đuổi hư danh và sự suy đồi của nền học vấn đương thời.

Câu 5:

Bài thơ là tiếng cười tự trào cay đắng và lời phê phán thực trạng Nho học đang buổi xế chiều. Qua đó, tác giả thể hiện nỗi đau xót trước cảnh đạo học bị rẻ rúng, con người đánh mất nhân cách vì danh lợi tầm thường, đồng thời bộc lộ lòng yêu nước thầm kín và sự bất lực trước thời thế.

Câu 1.

  • Bài thơ được viết theo thể thơ Thất ngôn bát cú Đường luật (8 câu, mỗi câu 7 chữ, gieo vần ở các câu 1, 2, 4, 6, 8).

Câu 2.

  • Đề tài của bài thơ là Sự suy tàn của Nho học và tình cảnh trớ trêu của việc học hành, thi cử trong xã hội giao thời (khi thực dân Pháp bắt đầu cải cách giáo dục, làm mất đi vị thế của chữ Hán và đạo Nho).

Câu 3.

  • Tác giả cho rằng như vậy vì:
    • Hệ thống thi cử, học thuật truyền thống (Nho học) đang bị lung lay, thay thế bởi chương trình của thực dân Pháp ("bớt chữ Hán, tăng chữ quốc ngữ").
    • Người học không còn vì mục đích trau dồi đạo đức, kiến thức chân chính mà trở nên thực dụng, chán nản ("Mười người đi học, chín người thôi").
    • Vị thế của sĩ tử, tri thức bị xem nhẹ, trở nên thảm hại trước sự thay đổi của thời cuộc.

Câu 4.

    • Các từ láy được sử dụng: lim dim, nhấp nhổm, rụt rè, liều lĩnh, mỉa lảng.
    • Nhận xét: Việc sử dụng các từ láy giàu tính hình tượng và biểu cảm giúp khắc họa sinh động bộ mặt bạc nhược, chán chường và nhốn nháo của xã hội thời bấy giờ. Nó thể hiện thái độ mỉa mai, châm biếm sâu sắc của Tú Xương đối với những kẻ theo đuổi hư danh và sự suy đồi của nền học vấn đương thời.

Câu 5:

Bài thơ là tiếng cười tự trào cay đắng và lời phê phán thực trạng Nho học đang buổi xế chiều. Qua đó, tác giả thể hiện nỗi đau xót trước cảnh đạo học bị rẻ rúng, con người đánh mất nhân cách vì danh lợi tầm thường, đồng thời bộc lộ lòng yêu nước thầm kín và sự bất lực trước thời thế.

Câu 1:

Văn bản “Trẻ con không được ăn thịt chó” của Nam Cao đã khắc họa một bi kịch gia đình đầy đau xót trong cảnh nghèo đói. Bi kịch ấy trước hết là cái đói đeo bám, khiến cả người mẹ và những đứa con luôn sống trong tình trạng thiếu thốn, khổ cực. Người mẹ gầy yếu, bất lực khi không thể lo nổi bữa ăn cho con, chỉ còn cách đánh lạc hướng chúng để quên đi cơn đói. Những đứa trẻ hồn nhiên nhưng phải chịu cảnh đói khát, lúc đầu háo hức chờ ăn rồi rơi vào thất vọng tột cùng khi chỉ thấy “cái bát không”. Đau đớn hơn, người cha lại vô trách nhiệm, chỉ biết ăn uống với bạn bè mà bỏ mặc vợ con. Chính sự thờ ơ ấy đã đẩy bi kịch gia đình lên cao trào. Qua đó, Nam Cao không chỉ phản ánh hiện thực xã hội nghèo đói mà còn tố cáo sự ích kỉ, vô tâm của con người, đồng thời bày tỏ niềm xót thương sâu sắc đối với những số phận bất hạnh.


Câu 2:

Trong kí ức tuổi thơ của mỗi người, luôn có một cảnh quan thiên nhiên gắn bó sâu sắc, trở thành một phần không thể thiếu của tâm hồn. Đối với tôi, đó là con sông nhỏ chảy qua làng – nơi lưu giữ biết bao kỉ niệm đẹp đẽ của những ngày thơ ấu.

Con sông quê tôi không rộng lớn, cũng không hùng vĩ, nhưng lại mang một vẻ đẹp hiền hòa, dịu dàng. Nước sông trong xanh, lững lờ trôi như mang theo nhịp sống bình yên của làng quê. Hai bên bờ là những hàng tre xanh rì rào trong gió, những bãi cỏ xanh mướt trải dài. Mỗi buổi sáng, mặt sông lấp lánh ánh nắng, phản chiếu bầu trời trong trẻo; đến chiều, dòng sông lại nhuộm màu vàng óng của hoàng hôn, tạo nên một bức tranh thiên nhiên đầy thơ mộng.

Tuổi thơ tôi gắn liền với con sông ấy. Những buổi trưa hè, tôi cùng lũ bạn ra tắm sông, nô đùa dưới làn nước mát lạnh. Chúng tôi thi nhau bơi lội, lặn ngụp, tiếng cười vang vọng cả một khúc sông. Những chiều thả diều, cánh diều bay cao trên nền trời xanh, in bóng xuống mặt nước như một giấc mơ tuổi nhỏ. Con sông không chỉ là nơi vui chơi mà còn là người bạn thân thiết, chứng kiến từng bước trưởng thành của tôi.

Không chỉ đẹp và gắn bó, con sông còn mang nhiều ý nghĩa đối với cuộc sống của người dân quê tôi. Nó cung cấp nguồn nước tưới tiêu cho đồng ruộng, nuôi dưỡng những cánh đồng lúa xanh tốt. Nó cũng là nơi người dân mưu sinh, đánh bắt cá tôm để cải thiện cuộc sống. Con sông như một mạch nguồn nuôi dưỡng cả làng quê, góp phần tạo nên vẻ đẹp và sự trù phú của nơi đây.

Thế nhưng, theo thời gian, con sông cũng đang chịu những tác động tiêu cực từ con người. Rác thải sinh hoạt, nước thải chưa qua xử lí đã làm dòng nước không còn trong như trước. Điều đó khiến tôi cảm thấy lo lắng và trăn trở. Nếu chúng ta không có ý thức bảo vệ, những cảnh quan thiên nhiên đẹp đẽ như con sông quê sẽ dần bị hủy hoại.

Vì vậy, mỗi người cần nâng cao ý thức giữ gìn và bảo vệ môi trường. Những hành động nhỏ như không xả rác bừa bãi, tích cực dọn vệ sinh hay tuyên truyền cho mọi người xung quanh đều góp phần bảo vệ cảnh quan thiên nhiên. Bảo vệ thiên nhiên cũng chính là bảo vệ cuộc sống và những kỉ niệm đẹp của chính chúng ta.

Con sông quê mãi là một phần ký ức không thể phai mờ trong tôi. Dù sau này có đi xa, hình ảnh dòng sông hiền hòa ấy vẫn luôn ở lại trong tâm trí, nhắc nhở tôi về một tuổi thơ hồn nhiên, trong sáng và đầy ắp yêu thương.

Câu 1.

Phương thức biểu đạt chính:
Tự sự (kể chuyện)
Ngoài ra có kết hợp miêu tảbiểu cảm để khắc họa hoàn cảnh và tâm lí nhân vật.


Câu 2.

Người mẹ đã làm gì để đánh lạc hướng lũ trẻ?
→ Người mẹ lấy tóc ra đốt cho cháy, để lũ trẻ xúm vào nghịch, bắt chấy, nhằm làm chúng quên đi cơn đói.


Câu 3.

Ý nghĩa hình ảnh “cái bát không”:
→ Hình ảnh này có ý nghĩa:

  • Thể hiện sự nghèo đói đến cùng cực của gia đình.
  • Tố cáo sự vô trách nhiệm, ích kỉ của người cha (ăn uống với bạn bè, bỏ mặc vợ con).
  • Góp phần làm nổi bật bi kịch đau đớn của người mẹ và những đứa con.

Câu 4.

Diễn biến tâm lí của lũ trẻ:

  • Khi nghe bố gọi dọn mâm → háo hức, hi vọng được ăn.
  • Khi thấy mâm cơm → mừng rỡ, chờ đợi.
  • Khi phát hiện chỉ là “bát không” → thất vọng, tủi thân, bật khóc.

Ý nghĩa:
Thể hiện rõ nỗi đau của trẻ em trong cảnh nghèo đói, đồng thời tố cáo xã hội bất công và sự vô tâm của người lớn.


Câu 5. (Viết 5–7 dòng)

Sự nghèo đói gây ra những tác hại vô cùng nghiêm trọng đối với hạnh phúc gia đình. Trước hết, nó khiến con người phải sống trong thiếu thốn, khổ cực, ngay cả nhu cầu cơ bản như ăn uống cũng không được đảm bảo. Điều đó dễ dẫn đến mâu thuẫn, bất hòa và làm rạn nứt tình cảm giữa các thành viên. Trong truyện, người cha vì ích kỉ mà bỏ mặc vợ con, khiến gia đình rơi vào bi kịch đau lòng. Bên cạnh đó, nghèo đói còn làm tổn thương tâm hồn trẻ nhỏ, khiến các em sống trong tủi thân và thiếu thốn tình yêu thương. Vì vậy, cần có sự quan tâm, chia sẻ và trách nhiệm để giữ gìn hạnh phúc gia đình dù trong hoàn cảnh khó khăn.

câu 1:

Hiện nay, việc ứng dụng trí tuệ nhân tạo (AI) trong quảng bá văn hóa truyền thống Việt Nam đang trở thành một xu hướng nổi bật và hiệu quả. Nhờ AI, các giá trị văn hóa như lễ hội, ẩm thực, trang phục hay di sản lịch sử có thể được số hóa và lan tỏa rộng rãi trên các nền tảng số. Chẳng hạn, công nghệ AI giúp tạo ra các video, hình ảnh sống động, tái hiện không gian văn hóa xưa một cách chân thực, từ đó thu hút sự quan tâm của giới trẻ và bạn bè quốc tế. Ngoài ra, AI còn hỗ trợ dịch thuật tự động, giúp nội dung văn hóa Việt Nam dễ dàng tiếp cận với nhiều ngôn ngữ khác nhau. Các ứng dụng thông minh cũng có thể cá nhân hóa nội dung, gợi ý cho người dùng những trải nghiệm văn hóa phù hợp với sở thích của họ. Tuy nhiên, bên cạnh những lợi ích đó, việc sử dụng AI cũng đòi hỏi sự kiểm soát chặt chẽ để đảm bảo tính chính xác và giữ gìn bản sắc truyền thống. Nhìn chung, AI không chỉ là công cụ hỗ trợ mà còn là cầu nối quan trọng đưa văn hóa Việt Nam vươn ra thế giới.


câu 2:

Đoạn trích “Rừng miền Đông, một đêm trăng” của Nguyễn Văn Tàu đã tái hiện chân thực và xúc động cuộc sống gian khổ nhưng giàu ý chí của những người chiến sĩ cách mạng trong những năm kháng chiến. Qua những chi tiết cụ thể, giàu sức gợi, tác giả không chỉ khắc họa hoàn cảnh khắc nghiệt của thiên nhiên và thiếu thốn vật chất, mà còn làm nổi bật vẻ đẹp tinh thần kiên cường, tình đồng chí, đồng đội sâu sắc.

Trước hết, đoạn trích cho thấy hoàn cảnh sống vô cùng khó khăn nơi rừng già Hắc Dịch. Đó là một không gian thiên nhiên hoang sơ, hiểm trở với “đường trơn trượt”, “đất đỏ dẻo quánh”, “vắt bám hút máu”. Những hình ảnh này không chỉ miêu tả điều kiện địa lí khắc nghiệt mà còn gợi lên sự thử thách khắc nghiệt mà người chiến sĩ phải đối mặt hằng ngày. Thiên nhiên không còn là bối cảnh yên bình mà trở thành một “đối thủ” đầy nguy hiểm. Tuy nhiên, chính trong hoàn cảnh ấy, con người lại hiện lên với ý chí bền bỉ, không lùi bước.

Bên cạnh đó, cái đói, cái thiếu được khắc họa rất chân thực và ám ảnh. Những bữa ăn “củ mì luộc thay cơm”, “mỗi người chỉ một sét chén”, hay việc phải chia từng phần nhỏ cho đủ tất cả mọi người cho thấy sự thiếu thốn đến mức cùng cực. Đặc biệt, chi tiết người kể chuyện “có thể ăn thêm năm sáu phần như vậy nữa cũng chưa thấm tháp gì” đã nhấn mạnh cảm giác đói kéo dài, dai dẳng. Không chỉ thiếu lương thực, họ còn phải ăn những món ăn tạm bợ như cháo loãng, rau rừng, thậm chí cơm nấu không thành hạt. Những hình ảnh ấy giúp người đọc hình dung rõ hơn về cuộc sống gian truân của người lính trong thời chiến.

Tuy nhiên, vượt lên trên tất cả, đoạn trích làm nổi bật tinh thần lạc quan và tình đồng đội gắn bó keo sơn. Dù thiếu thốn, mọi người vẫn chia sẻ với nhau từng chút thức ăn, “chia đều”, “nhường nhau”, thể hiện sự công bằng và yêu thương. Chính sự đoàn kết ấy đã giúp họ vượt qua nghịch cảnh. Những chi tiết về việc cùng nhau trồng trọt, hái rau, cải thiện bữa ăn cho thấy tinh thần chủ động, không cam chịu hoàn cảnh.


câu 1: Phương thức biểu đạt chính của văn bản là: Thuyết minh

câu 2: Hai điểm nổi bật của Festival Phở 2025:

- Quy tụ hơn 50 gian hàng, giới thiệu tinh hoa phở ba miền và quốc tế

- Ứng dụng công nghệ AI (chatbot) để hỗ trợ du khách tìm kiếm, trải nghiệm món phở

câu 3: Phần sa-pô trình bày:

- Thời gian, địa điểm tổ chức lễ hội.

- Chủ đề của Festival.

- Nội dung chính: giới thiệu phở và trải nghiệm AI

-> Tác dụng: giới thiệu khái quát, thu hút người đọc và định hướng nội dung chính của văn bản.

câu 4:

- điểm mới của Festival 2025: Ứng dụng công nghệ AI (chatbot) trong trải nghiệm ẩm thực.

-> tác dụng của việc nhấn mạnh điểm mới: làm nổi bật sự hiện đại, sáng tạo của lễ hội, thu hút sự quan tâm của công chúng và du khách.

câu 5:

Thế hệ trẻ có vai trò rất quan trọng trong việc giữ gìn và lan toả giá trị ẩm thực của dân tộc. Mỗi bạn trẻ cần chủ động tìm hiểu về các món ăn như phở, hiểu được ý nghĩa văn hoá của chúng. Đồng thời, chúng ta có thể quảng bá ẩm thực Việt Nam qua mạng xã hội, du lịch hoặc giao lưu quốc tế. Bên cạnh đó cần có ý thức trân trọng và bảo tồn những giá trị truyền thống. Việc kết hợp giữa truyền thống và hiện đại cũng là cách để đưa ẩm thực Việt vươn xa hơn.