Nông Minh Tùng
Giới thiệu về bản thân
Câu 1. Đoạn văn khoảng 200 chữ cảm nhận bài thơ
Bài thơ “Bàn giao” của Vũ Quần Phương là lời tâm tình sâu lắng của người ông dành cho cháu. Bằng điệp ngữ “bàn giao”, nhà thơ khắc họa sự trao truyền có chọn lọc: ông gửi lại cho cháu gió heo may, hương bưởi tháng giêng, mùi ngô nướng, những “mặt người đẫm nắng đẫm yêu thương”. Đó là vẻ đẹp bình dị, ấm áp của đời sống hòa bình. Ngược lại, ông giữ riêng mình những tháng ngày “đất rung chuyển, xóm làng loạn lạc”, sương muối lạnh mặt người. Cách chọn lựa ấy thể hiện tình yêu và sự hy sinh thầm lặng: thế hệ trước muốn cháu chỉ thừa hưởng hoa thơm trái ngọt, không phải gánh nỗi đau chiến tranh. Đặc biệt, câu thơ “vững gót để làm người” được bàn giao như kim chỉ nam về nhân cách. Bài thơ ngắn nhưng chan chứa tình ông cháu, nhắc ta biết ơn quá khứ và sống xứng đáng với những gì được trao lại.
Câu 2. Bài văn khoảng 600 chữ: Tuổi trẻ và sự trải nghiệm
Tuổi trẻ là khoảng thời gian đẹp nhất của đời người, nhưng vẻ đẹp ấy chỉ thực sự trọn vẹn khi gắn với trải nghiệm. Trải nghiệm là quá trình ta trực tiếp dấn thân, va chạm, thử và sai để tích lũy hiểu biết, kỹ năng và bản lĩnh.
Trước hết, trải nghiệm giúp tuổi trẻ trưởng thành. Sách vở cho ta tri thức, nhưng chỉ khi bước ra cuộc sống, ta mới hiểu thế nào là thất bại, thế nào là áp lực, thế nào là đứng dậy. Một lần đi làm thêm sẽ dạy ta giá trị của đồng tiền. Một chuyến đi tình nguyện sẽ cho ta thấy còn nhiều mảnh đời cần sẻ chia. Chính những va đập đó mài giũa sự kiên nhẫn, khả năng thích nghi và tư duy độc lập mà không trường lớp nào dạy hết.
Thứ hai, trải nghiệm là cách tuổi trẻ tìm ra chính mình. Ở tuổi 18, 20, nhiều người hoang mang không biết mình thích gì, giỏi gì. Chỉ khi dám thử: thử học đàn, thử kinh doanh nhỏ, thử tham gia câu lạc bộ, ta mới biết đâu là đam mê thật sự. Steve Jobs từng bỏ học, đi học thư pháp chỉ vì tò mò, để rồi sau này kiểu chữ đẹp ấy trở thành linh hồn của Apple. Nếu không dám trải nghiệm, ta mãi sống trong vùng an toàn và bỏ lỡ phiên bản tốt nhất của bản thân.
Tuy nhiên, trải nghiệm không đồng nghĩa với liều lĩnh, bất chấp. Tuổi trẻ cần “dám” nhưng cũng phải “biết”. Dám đi nhưng phải có điểm dừng trước pháp luật, đạo đức và sự an toàn của bản thân. Trải nghiệm mù quáng như đua xe, thử chất cấm sẽ phải trả giá đắt. Vì thế, trải nghiệm cần đi cùng với tư duy phản biện: làm, quan sát, đúc rút bài học.
Thực tế hiện nay, nhiều bạn trẻ chọn sống “êm đềm” trong bốn bức tường, ngại bước ra vì sợ sai, sợ bị đánh giá. Nhưng tuổi trẻ không có lần thứ hai. Mỗi lần ngại trải nghiệm là một lần ta từ chối cơ hội lớn lên. Ngược lại, cũng có bạn trẻ “trải nghiệm ảo” qua màn hình, nghĩ rằng xem review du lịch là đã đi, xem người khác khởi nghiệp là đã hiểu. Trải nghiệm thật luôn đòi hỏi mồ hôi, thời gian và cả nước mắt.
Vậy tuổi trẻ nên bắt đầu từ đâu? Hãy bắt đầu từ những điều nhỏ: tham gia một hoạt động mới, nhận một công việc part-time, đi đến một vùng đất lạ, đọc một thể loại sách chưa từng đọc. Quan trọng là sau mỗi trải nghiệm, ta ngồi lại hỏi: mình học được gì?
Tóm lại, tuổi trẻ và trải nghiệm là hai mặt không thể tách rời. Tuổi trẻ cho ta sức khỏe, thời gian, quyền được sai để làm lại. Trải nghiệm cho ta vốn sống để tuổi trẻ không trôi qua vô nghĩa. Hãy sống như người ông trong bài thơ “Bàn giao”: đi qua gian khổ để rồi trao lại cho đời sau những gì tốt đẹp nhất. Và muốn có cái để “bàn giao”, hôm nay ta phải dám sống, dám trải nghiệm.
Câu 1. Đoạn văn khoảng 200 chữ cảm nhận bài thơ
Bài thơ “Bàn giao” của Vũ Quần Phương là lời tâm tình sâu lắng của người ông dành cho cháu. Bằng điệp ngữ “bàn giao”, nhà thơ khắc họa sự trao truyền có chọn lọc: ông gửi lại cho cháu gió heo may, hương bưởi tháng giêng, mùi ngô nướng, những “mặt người đẫm nắng đẫm yêu thương”. Đó là vẻ đẹp bình dị, ấm áp của đời sống hòa bình. Ngược lại, ông giữ riêng mình những tháng ngày “đất rung chuyển, xóm làng loạn lạc”, sương muối lạnh mặt người. Cách chọn lựa ấy thể hiện tình yêu và sự hy sinh thầm lặng: thế hệ trước muốn cháu chỉ thừa hưởng hoa thơm trái ngọt, không phải gánh nỗi đau chiến tranh. Đặc biệt, câu thơ “vững gót để làm người” được bàn giao như kim chỉ nam về nhân cách. Bài thơ ngắn nhưng chan chứa tình ông cháu, nhắc ta biết ơn quá khứ và sống xứng đáng với những gì được trao lại.
Câu 2. Bài văn khoảng 600 chữ: Tuổi trẻ và sự trải nghiệm
Tuổi trẻ là khoảng thời gian đẹp nhất của đời người, nhưng vẻ đẹp ấy chỉ thực sự trọn vẹn khi gắn với trải nghiệm. Trải nghiệm là quá trình ta trực tiếp dấn thân, va chạm, thử và sai để tích lũy hiểu biết, kỹ năng và bản lĩnh.
Trước hết, trải nghiệm giúp tuổi trẻ trưởng thành. Sách vở cho ta tri thức, nhưng chỉ khi bước ra cuộc sống, ta mới hiểu thế nào là thất bại, thế nào là áp lực, thế nào là đứng dậy. Một lần đi làm thêm sẽ dạy ta giá trị của đồng tiền. Một chuyến đi tình nguyện sẽ cho ta thấy còn nhiều mảnh đời cần sẻ chia. Chính những va đập đó mài giũa sự kiên nhẫn, khả năng thích nghi và tư duy độc lập mà không trường lớp nào dạy hết.
Thứ hai, trải nghiệm là cách tuổi trẻ tìm ra chính mình. Ở tuổi 18, 20, nhiều người hoang mang không biết mình thích gì, giỏi gì. Chỉ khi dám thử: thử học đàn, thử kinh doanh nhỏ, thử tham gia câu lạc bộ, ta mới biết đâu là đam mê thật sự. Steve Jobs từng bỏ học, đi học thư pháp chỉ vì tò mò, để rồi sau này kiểu chữ đẹp ấy trở thành linh hồn của Apple. Nếu không dám trải nghiệm, ta mãi sống trong vùng an toàn và bỏ lỡ phiên bản tốt nhất của bản thân.
Tuy nhiên, trải nghiệm không đồng nghĩa với liều lĩnh, bất chấp. Tuổi trẻ cần “dám” nhưng cũng phải “biết”. Dám đi nhưng phải có điểm dừng trước pháp luật, đạo đức và sự an toàn của bản thân. Trải nghiệm mù quáng như đua xe, thử chất cấm sẽ phải trả giá đắt. Vì thế, trải nghiệm cần đi cùng với tư duy phản biện: làm, quan sát, đúc rút bài học.
Thực tế hiện nay, nhiều bạn trẻ chọn sống “êm đềm” trong bốn bức tường, ngại bước ra vì sợ sai, sợ bị đánh giá. Nhưng tuổi trẻ không có lần thứ hai. Mỗi lần ngại trải nghiệm là một lần ta từ chối cơ hội lớn lên. Ngược lại, cũng có bạn trẻ “trải nghiệm ảo” qua màn hình, nghĩ rằng xem review du lịch là đã đi, xem người khác khởi nghiệp là đã hiểu. Trải nghiệm thật luôn đòi hỏi mồ hôi, thời gian và cả nước mắt.
Vậy tuổi trẻ nên bắt đầu từ đâu? Hãy bắt đầu từ những điều nhỏ: tham gia một hoạt động mới, nhận một công việc part-time, đi đến một vùng đất lạ, đọc một thể loại sách chưa từng đọc. Quan trọng là sau mỗi trải nghiệm, ta ngồi lại hỏi: mình học được gì?
Tóm lại, tuổi trẻ và trải nghiệm là hai mặt không thể tách rời. Tuổi trẻ cho ta sức khỏe, thời gian, quyền được sai để làm lại. Trải nghiệm cho ta vốn sống để tuổi trẻ không trôi qua vô nghĩa. Hãy sống như người ông trong bài thơ “Bàn giao”: đi qua gian khổ để rồi trao lại cho đời sau những gì tốt đẹp nhất. Và muốn có cái để “bàn giao”, hôm nay ta phải dám sống, dám trải nghiệm.
q=10^(8)x1,6x10^(-19)=1,6×10⁻¹¹
I=0,16/1=0,16