Hoàng Ngọc Nam

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Hoàng Ngọc Nam
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1: Phương thức biểu đạt chính: Nghị luận.

 

Câu 2: Chủ thể bài viết: Vua Lê Thái Tổ (Lê Lợi).

 

Câu 3:

Mục đích chính: Kêu gọi quan lại và nhân tài trong dân chúng tiến cử hoặc tự tiến cử để giúp nước.

Các đường lối tiến cử:

Quan lại từ tam phẩm trở lên phải tiến cử người tài.

Những người có tài nhưng chưa được trọng dụng có thể tự tiến cử.

 

Câu 4:

Dẫn chứng minh chứng:

Các bậc hiền sĩ thời thịnh trị nhường nhịn, tiến cử nhau giúp đất nước hưng thịnh.

Các quan đời Hán, Đường tiến cử người tài (Tiêu Hà tiến Tào Tham, Địch Nhân Kiệt tiến Trương Cửu Linh…).

Những nhân tài tự tiến thân như Mạo Toại, Nịnh Thích.

Nhận xét: Dẫn chứng đa dạng, có tính thuyết phục, bao gồm thực tiễn lịch sử và điển tích để chứng minh tầm quan trọng của việc chọn hiền tài.

 

Câu 5:

Chủ thể bài viết – vua Lê Thái Tổ – thể hiện là người có trách nhiệm, tầm nhìn sâu rộng, đề cao nhân tài, trọng dụng hiền sĩ, đồng thời có lòng khiêm tốn và khát khao tìm người hiền giúp nước.

 

câu 1:

        

Nguyễn Trãi đã sử dụng nghệ thuật lập luận sắc bén và thuyết phục trong Chiếu cầu hiền tài, thể hiện qua hệ thống lý lẽ chặt chẽ, dẫn chứng thuyết phục và cách hành văn trang trọng. Trước hết, ông lập luận theo lối quy nạp: từ nhận định chung về vai trò của hiền tài trong lịch sử đến thực trạng đất nước đang thiếu nhân tài, rồi đưa ra giải pháp cụ thể để tuyển chọn. Ông viện dẫn các tấm gương từ thời Hán, Đường để chứng minh rằng tiến cử hiền tài là điều kiện tất yếu giúp đất nước thịnh trị. Đồng thời, ông kết hợp lý lẽ và tình cảm khi bày tỏ sự lo lắng, trăn trở về trọng trách trị nước, từ đó khơi dậy tinh thần trách nhiệm của quan lại và sĩ phu. Giọng điệu vừa nghiêm nghị vừa chân thành, thể hiện khát vọng tìm kiếm nhân tài cho đất nước. Nhìn chung, nghệ thuật lập luận của Nguyễn Trãi trong Chiếu cầu hiền tài không chỉ logic, thuyết phục mà còn thể hiện tâm huyết của một bậc đại thần luôn lo cho vận mệnh quốc gia.

câu 2: 

        Trong thời đại toàn cầu hóa, vấn đề “chảy máu chất xám” – hiện tượng nhân tài rời bỏ quê hương để làm việc, cống hiến cho nước ngoài – đang trở thành một thực trạng đáng lo ngại tại Việt Nam. Nhiều trí thức trẻ, nhà khoa học, chuyên gia giỏi sau khi được đào tạo bài bản lại không chọn trở về hoặc rời khỏi đất nước vì nhiều lý do khác nhau. Điều này đặt ra những thách thức lớn đối với sự phát triển bền vững của Việt Nam.

 

Trước hết, nguyên nhân của hiện tượng “chảy máu chất xám” xuất phát từ nhiều yếu tố khách quan và chủ quan. Một trong những lý do quan trọng là môi trường làm việc trong nước chưa thực sự hấp dẫn. Nhiều người có trình độ cao không tìm thấy cơ hội phát triển đúng năng lực hoặc phải đối mặt với rào cản về cơ chế, chính sách, điều kiện nghiên cứu còn hạn chế. Trong khi đó, các nước phát triển như Mỹ, Nhật Bản, Canada hay Singapore lại có chính sách đãi ngộ tốt, thu nhập cao, môi trường làm việc chuyên nghiệp, khuyến khích sáng tạo và trọng dụng nhân tài. Ngoài ra, tâm lý sính ngoại của một bộ phận trí thức trẻ cũng là yếu tố góp phần khiến họ không muốn quay về.

 

Hậu quả của hiện tượng này rất nghiêm trọng đối với sự phát triển của đất nước. Trước hết, nó làm giảm nguồn nhân lực chất lượng cao, ảnh hưởng đến khả năng cạnh tranh của Việt Nam trên trường quốc tế. Khi những cá nhân tài giỏi rời đi, đất nước mất đi những người có khả năng tạo ra đột phá trong khoa học, công nghệ, kinh tế. Hơn nữa, sự mất cân bằng về nhân lực khiến nhiều lĩnh vực quan trọng như y tế, công nghệ cao, nghiên cứu khoa học thiếu hụt chuyên gia, làm chậm tiến trình phát triển. Không chỉ vậy, “chảy máu chất xám” còn làm tăng khoảng cách giàu nghèo, vì những người có tri thức và điều kiện tốt nhất lại không ở lại để đóng góp cho quê hương.

 

Vậy làm thế nào để hạn chế tình trạng này? Trước hết, Việt Nam cần cải thiện chính sách đãi ngộ, tạo môi trường làm việc tốt hơn để thu hút nhân tài. Cần có các quỹ nghiên cứu, đầu tư mạnh vào khoa học công nghệ để trí thức trẻ có cơ hội phát triển. Bên cạnh đó, việc thay đổi tư duy quản lý, tạo cơ chế thông thoáng, giảm bớt thủ tục hành chính rườm rà cũng là điều cần thiết. Ngoài ra, các doanh nghiệp trong nước cũng cần chủ động hơn trong việc giữ chân nhân tài, đảm bảo mức lương và cơ hội thăng tiến hợp lý.

 

Tóm lại, “chảy máu chất xám” là một vấn đề nan giải nhưng không phải không thể khắc phục. Nếu có những chính sách phù hợp và quyết tâm cải thiện từ cả nhà nước, doanh nghiệp và bản thân trí thức, Việt Nam hoàn toàn có thể giữ chân nhân tài và thu hút nhiều người giỏi quay về cống hiến. Một đất nước muốn phát triển mạnh mẽ cần dựa vào chính trí tuệ của những con người ưu tú nhất, và nhiệm vụ của chúng ta là tạo ra một môi trường đủ tốt để họ sẵn sàng ở lại và cống hiến.