Đoàn Trường Giang

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Đoàn Trường Giang
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1 :

Trong đoạn trích Chinh phụ ngâm, hình ảnh người chinh phụ hiện lên thật xót xa và đáng thương. Nàng là người vợ có chồng ra trận, phải sống trong cảnh cô đơn, nhớ thương và mỏi mòn trông ngóng. “Trải mấy xuân tin đi tin lại, tới xuân này tin hãy vắng không” – qua bao mùa xuân, nàng vẫn chưa nhận được tin tức của chồng, nỗi chờ đợi càng dài càng thêm tuyệt vọng. Nỗi nhớ ấy khiến nàng luôn hướng lòng về phương xa: nghe tiếng gió tây, thấy cánh nhạn bay, nàng đều nghĩ đến chồng. Những hành động như “gieo bói tiền”, “ngồi rèm thưa”, “dạo hiên vắng” thể hiện một tâm trạng bồn chồn, khắc khoải, trống vắng đến tội nghiệp. Đặc biệt, chi tiết “Đèn có biết dường bằng chẳng biết, lòng thiếp riêng bi thiết mà thôi” đã khắc họa nỗi cô đơn tột cùng của người chinh phụ — chỉ có ngọn đèn là bạn, mà đèn cũng chẳng thể thấu hiểu. Qua nhân vật này, tác giả đã bày tỏ niềm thương cảm sâu sắc với người phụ nữ trong chiến tranh và lên án những cuộc chinh chiến phi nghĩa đã cướp đi hạnh phúc lứa đôi.


Câu 2:


Đọc Chinh phụ ngâm, ta bắt gặp hình ảnh người chinh phụ lẻ loi, ngày ngày ngóng trông chồng giữa khung cảnh lạnh lẽo, hiu hắt. Từ hoàn cảnh ấy, ta càng cảm nhận sâu sắc những mất mát, đau thương mà chiến tranh đã gây ra cho con người và nhân loại.


Chiến tranh, dù mang danh nghĩa nào, cũng gieo rắc đau thương và chia lìa. Nó cướp đi sinh mạng của biết bao người lính, đẩy hàng triệu gia đình vào cảnh ly tán. Người ra trận mang theo khát vọng lập công, nhưng phía sau họ là bao người mẹ, người vợ, người con nặng trĩu lo âu, nhớ thương. Hình ảnh người chinh phụ trong tác phẩm chính là biểu tượng cho những người phụ nữ phải chịu đựng sự cô đơn, khắc khoải, chờ đợi vô vọng trong thời loạn. Chiến tranh không chỉ tàn phá nhà cửa, quê hương mà còn huỷ hoại hạnh phúc, tuổi xuân và cả những giấc mơ giản dị nhất của con người.


Ngày nay, đất nước ta được sống trong hoà bình, độc lập, đó là thành quả của biết bao máu xương mà các thế hệ cha anh đã hy sinh. Bởi vậy, thế hệ trẻ hôm nay phải biết trân trọng và giữ gìn cuộc sống hoà bình. Trách nhiệm ấy thể hiện ở việc sống có lý tưởng, học tập, lao động hết mình để xây dựng đất nước giàu mạnh, bảo vệ Tổ quốc, đồng thời lan toả thông điệp yêu thương, nhân ái để thế giới không còn chiến tranh.


Chiến tranh đã lùi xa, nhưng dư âm của nỗi đau vẫn còn mãi trong thơ ca và trong lòng người. Mỗi chúng ta hãy sống xứng đáng với những hi sinh của cha ông, để hòa bình, hạnh phúc hôm nay luôn được bền vững và tỏa sáng.

Câu 1.
Văn bản được viết theo thể thơ song thất lục bát.


Câu 2.
Dòng thơ thể hiện sự mong mỏi, ngóng trông tin chồng của người chinh phụ là:

“Trải mấy xuân tin đi tin lại,
Tới xuân này tin hãy vắng không.”

→ Hai câu thơ diễn tả nỗi chờ đợi mỏi mòn qua nhiều mùa xuân mà vẫn chưa nhận được tin tức của người chồng nơi chiến trận.


Câu 3.
Nghĩ về người chồng đang chiến đấu nơi xa, người chinh phụ chuẩn bị áo bông, gieo quẻ bói, đi dạo hiên vắng, ngồi rèm thưa, rủ thác đòi phen...
→ Những hành động ấy thể hiện nỗi nhớ thương, khắc khoải và cô đơn sâu sắc. Người chinh phụ luôn hướng về chồng bằng tình yêu thủy chung, nhưng càng mong đợi càng thêm buồn tủi.


Câu 4.
Biện pháp tu từ nổi bật là ẩn dụ và nhân hóa trong câu:

“Đèn có biết dường bằng chẳng biết,
Lòng thiếp riêng bi thiết mà thôi.”
→ Ngọn đèn được nhân hóa như một người bạn tâm tình, làm nổi bật nỗi cô đơn, trống vắng của người chinh phụ giữa đêm khuya; đồng thời nhấn mạnh tâm trạng khắc khoải, bế tắc không biết sẻ chia cùng ai.


Câu 5.
Người chinh phụ thể hiện nỗi cô đơn, nhớ thương và buồn tủi khi xa chồng, phải sống trong cảnh chia ly chiến tranh.
→ Qua đó, em càng trân trọng giá trị cuộc sống hòa bình hôm nay - nơi con người được sống trong hạnh phúc, đoàn tụ, không phải chịu cảnh ly biệt do chiến tranh gây ra.