Nguyễn Thùy Dương

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Thùy Dương
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

câu 1: Trong truyện ngụ ngôn "Con Kiến và con Bồ Câu", nhân vật Kiến hiện thân cho lối sống ân nghĩa và biết ơn. Trước hết, Kiến là một nhân vật gặp hoạn nạn nhưng rất nghị lực. Khi bị dòng nước cuốn đi, dù lo sợ nhưng ngay khi có sự giúp đỡ từ chiếc lá của Bồ Câu, Kiến đã nhanh chóng "men theo cuống lá" để thoát nạn. Đặc điểm nổi bật nhất của Kiến chính là lòng biết ơn sâu sắc. Kiến không hề quên ơn cứu mạng mà luôn tìm cơ hội để đáp đền. Khi thấy người thợ săn định bắn Bồ Câu, Kiến đã không ngần ngại nguy hiểm, nhanh trí bò lại đốt vào chân ông ta để giải cứu ân nhân. Hành động quyết đoán và kịp thời đó chứng minh Kiến là một nhân vật có tình nghĩa thủy chung, "ăn quả nhớ kẻ trồng cây". Qua nhân vật Kiến, tác giả dân gian muốn gửi gắm bài học về lòng biết ơn và sự tương trợ lẫn nhau trong cuộc sống: khi ta giúp đỡ người khác, ta cũng sẽ nhận lại được những điều tốt đẹp.

câu 2: Lễ hội truyền thống không hề lỗi thời mà là linh hồn, bản sắc văn hóa và sợi dây kết nối thế hệ. Loại bỏ lễ hội là đánh mất gốc rễ dân tộc. Thay vì xóa bỏ, chúng ta cần bảo tồn và đổi mới để phát huy giá trị văn hóa, tâm linh, và kinh tế, giúp lễ hội sống mãi trong xã hội hiện đại. 

Trong bối cảnh hội nhập quốc tế sâu rộng, việc giữ gìn bản sắc dân tộc càng trở nên quan trọng. Lễ hội truyền thống, từ Tết Nguyên Đán, Giỗ Tổ Hùng Vương đến các lễ hội địa phương, không chỉ là nơi sinh hoạt văn hóa cộng đồng mà còn là nơi giáo dục thế hệ trẻ về đạo lý "uống nước nhớ nguồn". Những nghi lễ, trò chơi dân gian, hay ẩm thực đặc trưng tại các lễ hội tạo nên bản sắc riêng, giúp phân biệt văn hóa Việt Nam với các nền văn hóa khác trên thế giới.  Hơn thế nữa, lễ hội còn có giá trị kinh tế - xã hội to lớn. Sự phát triển của du lịch tâm linh, văn hóa đã biến các lễ hội thành điểm đến hấp dẫn, mang lại nguồn thu nhập cho người dân địa phương và quảng bá hình ảnh đất nước ra thế giới. Một lễ hội được tổ chức văn minh không chỉ đáp ứng nhu cầu tâm linh mà còn thúc đẩy kinh tế bền vững. Dù thực tế có những hành động không phù hợp, làm biến tướng lễ hội, nhưng giải pháp không phải là loại bỏ. Thay vào đó, chúng ta cần loại bỏ các hủ tục, quản lý chặt chẽ hơn và tích cực giáo dục thế hệ trẻ. Cần "trẻ hóa" cách tiếp cận để lễ hội truyền thống hấp dẫn hơn, nhưng vẫn giữ được "hồn cốt" cốt lõi.  Tóm lại, quan điểm cho rằng lễ hội truyền thống lỗi thời là phiến diện. Lễ hội là "di sản sống", là báu vật văn hóa cần được trân trọng, bảo vệ và phát huy.


câu 1: Trong truyện ngụ ngôn "Con Kiến và con Bồ Câu", nhân vật Kiến hiện thân cho lối sống ân nghĩa và biết ơn. Trước hết, Kiến là một nhân vật gặp hoạn nạn nhưng rất nghị lực. Khi bị dòng nước cuốn đi, dù lo sợ nhưng ngay khi có sự giúp đỡ từ chiếc lá của Bồ Câu, Kiến đã nhanh chóng "men theo cuống lá" để thoát nạn. Đặc điểm nổi bật nhất của Kiến chính là lòng biết ơn sâu sắc. Kiến không hề quên ơn cứu mạng mà luôn tìm cơ hội để đáp đền. Khi thấy người thợ săn định bắn Bồ Câu, Kiến đã không ngần ngại nguy hiểm, nhanh trí bò lại đốt vào chân ông ta để giải cứu ân nhân. Hành động quyết đoán và kịp thời đó chứng minh Kiến là một nhân vật có tình nghĩa thủy chung, "ăn quả nhớ kẻ trồng cây". Qua nhân vật Kiến, tác giả dân gian muốn gửi gắm bài học về lòng biết ơn và sự tương trợ lẫn nhau trong cuộc sống: khi ta giúp đỡ người khác, ta cũng sẽ nhận lại được những điều tốt đẹp.

câu 2: Lễ hội truyền thống không hề lỗi thời mà là linh hồn, bản sắc văn hóa và sợi dây kết nối thế hệ. Loại bỏ lễ hội là đánh mất gốc rễ dân tộc. Thay vì xóa bỏ, chúng ta cần bảo tồn và đổi mới để phát huy giá trị văn hóa, tâm linh, và kinh tế, giúp lễ hội sống mãi trong xã hội hiện đại. 

Trong bối cảnh hội nhập quốc tế sâu rộng, việc giữ gìn bản sắc dân tộc càng trở nên quan trọng. Lễ hội truyền thống, từ Tết Nguyên Đán, Giỗ Tổ Hùng Vương đến các lễ hội địa phương, không chỉ là nơi sinh hoạt văn hóa cộng đồng mà còn là nơi giáo dục thế hệ trẻ về đạo lý "uống nước nhớ nguồn". Những nghi lễ, trò chơi dân gian, hay ẩm thực đặc trưng tại các lễ hội tạo nên bản sắc riêng, giúp phân biệt văn hóa Việt Nam với các nền văn hóa khác trên thế giới.  Hơn thế nữa, lễ hội còn có giá trị kinh tế - xã hội to lớn. Sự phát triển của du lịch tâm linh, văn hóa đã biến các lễ hội thành điểm đến hấp dẫn, mang lại nguồn thu nhập cho người dân địa phương và quảng bá hình ảnh đất nước ra thế giới. Một lễ hội được tổ chức văn minh không chỉ đáp ứng nhu cầu tâm linh mà còn thúc đẩy kinh tế bền vững. Dù thực tế có những hành động không phù hợp, làm biến tướng lễ hội, nhưng giải pháp không phải là loại bỏ. Thay vào đó, chúng ta cần loại bỏ các hủ tục, quản lý chặt chẽ hơn và tích cực giáo dục thế hệ trẻ. Cần "trẻ hóa" cách tiếp cận để lễ hội truyền thống hấp dẫn hơn, nhưng vẫn giữ được "hồn cốt" cốt lõi.  Tóm lại, quan điểm cho rằng lễ hội truyền thống lỗi thời là phiến diện. Lễ hội là "di sản sống", là báu vật văn hóa cần được trân trọng, bảo vệ và phát huy.


a)Các bộ phận của một dòng sông lớn : sông chính ; phụ lưu và chi lưu.

Mùa lũ của sông thường phụ thuộc vào nguồn cung cấp nước sông. Ví dụ :

+ Sông có nguồn cung cấp từ nước mưa thì mùa lũ trùng vào mùa mưa.

+Sông có nguồn cung cấp nước chủ yếu từ tuyết tan thì mùa lũ trùng vào mùa xuân.

+Sông có nguồn cung cấp nước chủ yếu từ băng tan thì mùa lũ trùng vào mùa hạ.

+Sông có nhiều nguồn cung cấp nước khác nhau thì mùa lũ sẽ phức tạp.

b) -Sông hồ là nguồn cung cấp nước cho nhu cầu sản xuất và sinh hoạt.

– Sông, hồ còn là nơi sinh sống của nhiều loài động vật, thực vật thuỷ sinh. Vì thế, nhiều sông, hồ thu hút dân cư làm nghề đánh bắt cá và nuôi thuỷ sản.

– Các sông, hồ còn là đường giao thông thuỷ quan trọng.

– Các cảnh quan mặt nước, ven sông, hồ có không khí trong lành còn tạo nên giá trị du lịch nghỉ dưỡng. – Các sông vùng núi có giá trị lớn về thuỷ điện.