Nguyễn Tuấn Phong
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Đoạn trích trên được viết theo thể thơ tự do
Câu 2:
Một số từ ngữ tiêu biểu thể hiện hình ảnh biển đảo và đất nước: “biển”, “sóng dữ”, “Hoàng Sa”, “bám biển”, “Mẹ Tổ quốc”, “máu ngư dân”, “giữ nước”, “giữ biển”.
Câu 3:
Biện pháp tu từ so sánh: “Mẹ Tổ quốc vẫn luôn ở bên ta / Như máu ấm trong màu cờ nước Việt”.
Tác dụng: So sánh hình ảnh Tổ quốc với “máu ấm” trong lá cờ tạo cảm giác thiêng liêng, gần gũi, cho thấy Tổ quốc luôn hiện hữu, bảo bọc và tiếp thêm sức mạnh tinh thần cho những người đang ngày đêm bám biển. Qua đó khẳng định tình yêu nước và ý chí bảo vệ chủ quyền biển đảo.
Câu 4:
Đoạn trích thể hiện niềm tự hào dân tộc, lòng biết ơn đối với những người hy sinh vì Tổ quốc, cùng tình yêu, sự trân trọng và trách nhiệm sâu sắc đối với biển đảo quê hương.
Câu 5:
Đọc đoạn thơ, em càng thấm thía hơn trách nhiệm của thế hệ trẻ trong việc bảo vệ biển đảo quê hương. Dù chưa thể trực tiếp đứng nơi đầu sóng ngọn gió, em hiểu mình cần nuôi dưỡng lòng yêu nước, trân trọng từng tấc biển, tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc. Em phải cố gắng học tập, rèn luyện để mai này có đủ tri thức và bản lĩnh góp phần giữ gìn chủ quyền biển đảo. Đồng thời, em sẽ tuyên truyền cho bạn bè, người thân ý thức bảo vệ môi trường biển, ủng hộ những người đang ngày đêm bám biển. Bằng những việc làm nhỏ bé nhưng chân thành, em mong được góp một phần sức mình vào việc gìn giữ biển đảo – nơi Tổ quốc được “sinh ra” từ bao máu xương của cha ông.
Câu 1:
Văn bản thể hiện tâm trạng, cảm xúc của nhân vật trữ tình trong hoàn cảnh sống xa quê, đứng nơi đất khách (San Diego – Mỹ) và nhớ về quê
Câu 2:
Những hình ảnh khiến nhân vật trữ tình ngỡ như quê ta gồm: nắng, mây trắng, đồi vàng trên đỉnh ngọn
Câu 3:
hứng chủ đạo của văn bản là nỗi nhớ quê hương da diết của người lữ thứ nơi đất khách, cảm giác vừa quen vừa lạ khi nhìn cảnh vật xung quanh.
Câu 4:
Khổ 1: Nhân vật trữ tình cảm nhận nắng, mây, đồi với cảm giác quen thuộc, gợi nhớ quê nhà, làm dịu đi nỗi nhớ
Khổ 3: Cũng là nắng vàng, mây trắng nhưng cảm nhận lại nhuốm nỗi buồn và cô đơn, vì nhìn xuống thực tại mới thấy mình là kẻ lữ thứ, “bụi đường cũng bụi của người ta”.
Sự khác nhau: khổ đầu là niềm an ủi, khổ ba là nỗi chạnh lòng, cô đơn vì xa quê.
Câu 5:
Em ấn tượng nhất với hình ảnh “Ngó xuống mũi giày thì lữ thứ / Bụi đường cũng bụi của người ta”, vì hai câu thơ diễn tả rất sâu sắc cảm giác cô đơn và lạc lõng của người xa xứ. Chỉ một hạt bụi đường cũng đủ khiến nhân vật trữ tình nhận ra rằng mình đang ở nơi không thuộc về mình, từ đó làm nỗi nhớ quê hương trở nên da diết và thấm thía hơn.