Đỗ Thị Linh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Đỗ Thị Linh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)


Câu 1.



Thể thơ: thơ tự do, câu dài ngắn linh hoạt.



Câu 2.



Từ ngữ tiêu biểu: Hoàng Sa, bám biển, sóng dữ, Tổ quốc, màu cờ nước Việt, giữ biển, máu ngư dân,…



Câu 3.



So sánh: “Mẹ Tổ quốc… như máu ấm trong màu cờ nước Việt”.

Tác dụng: làm nổi bật sự nâng đỡ, tiếp sức của Tổ quốc đối với con dân; đồng thời gợi cảm giác thiêng liêng, ấm áp, giàu sức gợi.



Câu 4.



Đoạn thơ bộc lộ:


  • Tình yêu biển đảo,
  • Sự trân trọng những người đang ngày đêm giữ biển,
  • Niềm tự hào về truyền thống chiến đấu của dân tộc,
  • Tinh thần trách nhiệm với chủ quyền đất nước.




Câu 5.



Đoạn thơ gợi cho em suy nghĩ về trách nhiệm của bản thân đối với biển đảo quê hương. Mỗi học sinh hôm nay cần ý thức rõ chủ quyền biển đảo là phần máu thịt của Tổ quốc. Vì thế, em cần học tập nghiêm túc, bồi dưỡng hiểu biết lịch sử – địa lí để có thái độ đúng đắn trước các vấn đề biển đảo. Đồng thời, em phải lan tỏa thông tin tích cực, lên tiếng bảo vệ lẽ phải trước những quan điểm sai lệch. Khi lớn lên, mỗi người đều có thể đóng góp bằng nghề nghiệp và hành động thiết thực, góp phần giữ gìn biển đảo thiêng liêng của đất nước.



Câu 1.



Nhân vật trữ tình bộc lộ cảm xúc khi đang sống nơi đất khách, đứng giữa cảnh vật xa lạ nhưng lòng hướng về quê nhà.



Câu 2.



Những hình ảnh gợi nhớ quê:


  • Nắng trên cao,
  • Mây trắng xa,
  • Đồi vàng trên đỉnh.




Câu 3.



Cảm hứng chính: nỗi hoài hương man mác của người rời quê, nhìn cảnh lạ mà nhớ cảnh quen.



Câu 4.



  • Khổ đầu: cảm giác xao xuyến, nhận ra sự quen thuộc.
  • Khổ ba: chuyển sang buồn, cô đơn, thấy rõ mình là kẻ lữ khách dù cảnh vật giống quê.




Câu 5.




Em ấn tượng nhất với hình ảnh “Ngó xuống mũi giày thì lữ thứ”, vì chỉ qua một cái nhìn xuống chân, tác giả cho thấy rõ cảm giác bơ vơ của người xa quê.


Lời thoại "Giờ đây ta có thể uống máu nóng và làm những việc khủng khiếp, những việc mà ánh sáng ban ngày phải run lên, kinh sợ khi nhìn thấy" cho thấy nội tâm Hamlet đang:

* Căm hận và quyết tâm trả thù mãnh liệt: "Uống máu nóng" thể hiện sự giận dữ tột độ.

* Sẵn sàng hành động tàn bạo: "Làm những việc khủng khiếp" cho thấy chàng không còn do dự trước những hành động phi thường.

* Ý thức về sự đen tối trong hành động: "Ánh sáng ban ngày phải run lên" gợi sự đi ngược lại đạo lý.

* Chịu gánh nặng tâm lý lớn: Nhiệm vụ trả thù ám ảnh và chi phối suy nghĩ của chàng.

Tóm lại, lời thoại này bộc lộ một Hamlet phẫn nộ, quyết đoán, sẵn sàng cho hành động trả thù tàn khốc và ý thức được sự nặng nề của nhiệm vụ này.

Hăm-lét là nhân vật bi kịch nhất. Vì chàng là người tốt, phải gánh chịu quá nhiều đau khổ, dằn vặt giữa lý trí và tình cảm, bị đẩy vào tình huống phải trả thù và cuối cùng chính chàng cũng phải chết.

Câu nói sâu sắc của nhà hoạt động nhân quyền Martin Luther King đã chạm đến một khía cạnh nhức nhối trong xã hội: sự nguy hiểm không chỉ đến từ những hành vi xấu xa mà còn từ sự thờ ơ, im lặng của những người có lương tri. Phải chăng, sự im lặng của người tốt còn đáng sợ hơn cả những hành động tàn bạo của kẻ ác?

Lời dạy của Martin Luther King cho chúng ta thấy rằng, những hành động và lời nói tiêu cực của kẻ xấu là nguồn gốc trực tiếp của đau khổ và bất công. Tuy nhiên, sự im lặng của người tốt lại vô tình trở thành mảnh đất màu mỡ để cái ác sinh sôi và lan rộng. Khi những người có khả năng và nhận thức đúng đắn chọn cách im lặng, họ đã bỏ lỡ cơ hội để ngăn chặn những điều sai trái ngay từ đầu. Sự im lặng ấy có thể xuất phát từ sự sợ hãi, sự thờ ơ, hay đơn giản là tâm lý "dĩ hòa vi quý". Nhưng dù với bất kỳ lý do nào, sự im lặng của người tốt cũng đồng nghĩa với việc "bật đèn xanh" cho cái ác hoành hành.

Trong lịch sử, chúng ta đã chứng kiến không ít những thảm kịch xảy ra mà một trong những nguyên nhân sâu xa là sự im lặng của đám đông. Sự im lặng trước áp bức, bất công đã tạo điều kiện cho những chế độ độc tài trỗi dậy và gây ra những đau thương không thể bù đắp. Ngay trong cuộc sống hàng ngày, sự im lặng khi chứng kiến một hành vi bắt nạt, một vụ gian lận nhỏ có thể khiến những điều xấu xí đó tiếp tục diễn ra và trở nên nghiêm trọng hơn. Sự im lặng của người tốt không chỉ làm suy yếu sức mạnh của lẽ phải mà còn gieo rắc sự hoài nghi, mất niềm tin vào công lý và những giá trị tốt đẹp.

Vậy nên, sự im lặng của người tốt không phải là vàng mà đôi khi lại là "thuốc độc" ngấm ngầm phá hủy những nền tảng đạo đức của xã hội. Mỗi người chúng ta, đặc biệt là những người có nhận thức và lòng trắc ẩn, cần phải ý thức được trách nhiệm của mình. Chúng ta không thể chỉ đứng ngoài cuộc, chứng kiến những điều sai trái mà không dám lên tiếng. Sự dũng cảm để nói lên sự thật, sự quyết tâm hành động vì những điều đúng đắn chính là vũ khí mạnh mẽ nhất để chống lại cái ác.

Tóm lại, câu nói của Martin Luther King là một lời cảnh tỉnh sâu sắc. Nó nhắc nhở chúng ta rằng, sự xót xa không chỉ đến từ hành động của kẻ xấu mà còn từ sự im lặng đáng sợ của người tốt. Mỗi chúng ta cần vượt qua sự sợ hãi, sự thờ ơ để cất lên tiếng nói của mình, góp phần xây dựng một xã hội tốt đẹp hơn, nơi cái thiện luôn chiến thắng cái ác.