Đào Hoàng Hà

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Đào Hoàng Hà
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1
- Văn bản thể hiện tâm trạng, cảm xúc của nhân vật trữ tình khi sống nơi đất khách (thành phố San Diego – Mỹ) và nhớ về quê hương.
Câu 2
- Những hình ảnh khiến nhân vật trữ tình ngỡ như quê ta: "Nắng trên cao", "Màu mây trắng phía xa", "Đồi vàng trên đỉnh ngọn"
Câu 3
- Cảm hứng chủ đạo: Nỗi nhớ quê hương da diết của con người nơi đất khách, đồng thời là sự so sánh giữa cảnh vật nơi ở mới và ký ức về quê nhà.
Câu 4
- Khổ thơ đầu: Nhân vật trữ tình thấy nắng vàng, mây trắng giống hệt quê nhà nên cảm giác gần gũi, thân quen, như được trở về quê.
- Khổ thơ thứ ba: Dù vẫn là nắng vàng, mây trắng nhưng lại gợi nỗi buồn, cô đơn, lữ thứ; nhận ra mình đang ở đất khách nên càng nhớ quê hơn.
Câu 5
- Ấn tượng nhất là hình ảnh “bụi đường cũng bụi của người ta” vì gợi lên nỗi cô đơn, cảm giác xa lạ của người sống xa quê: ngay cả bụi đường – thứ bình thường nhất – cũng không thuộc về mình, nhấn mạnh nỗi nhớ và sự lạc lõng nơi đất khách.

Câu 1
- Văn bản thể hiện tâm trạng, cảm xúc của nhân vật trữ tình khi sống nơi đất khách (thành phố San Diego – Mỹ) và nhớ về quê hương.
Câu 2
- Những hình ảnh khiến nhân vật trữ tình ngỡ như quê ta: "Nắng trên cao", "Màu mây trắng phía xa", "Đồi vàng trên đỉnh ngọn"
Câu 3
- Cảm hứng chủ đạo: Nỗi nhớ quê hương da diết của con người nơi đất khách, đồng thời là sự so sánh giữa cảnh vật nơi ở mới và ký ức về quê nhà.
Câu 4
- Khổ thơ đầu: Nhân vật trữ tình thấy nắng vàng, mây trắng giống hệt quê nhà nên cảm giác gần gũi, thân quen, như được trở về quê.
- Khổ thơ thứ ba: Dù vẫn là nắng vàng, mây trắng nhưng lại gợi nỗi buồn, cô đơn, lữ thứ; nhận ra mình đang ở đất khách nên càng nhớ quê hơn.
Câu 5
- Ấn tượng nhất là hình ảnh “bụi đường cũng bụi của người ta” vì gợi lên nỗi cô đơn, cảm giác xa lạ của người sống xa quê: ngay cả bụi đường – thứ bình thường nhất – cũng không thuộc về mình, nhấn mạnh nỗi nhớ và sự lạc lõng nơi đất khách.

Thể hiện nội tâm kinh sợ

Làm cho câu thơ thêm sinh động

Liên tưởng đến sự lãng quên