Lê Minh Anh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Lê Minh Anh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1.

Đoạn trích được viết theo thể thơ tự do

Câu 2.

Một số từ ngữ tiêu biểu thể hiện hình ảnh biển đảo và đất nước:

sóng dữ, Hoàng Sa, bám biển,giữ biển, biển Tổ quốc

Mẹ Tổ quốc, màu cờ nước Việt, máu ngư dân, bài ca giữ nước.


Câu 3.

Biện pháp tu từ so sánh:

“Mẹ Tổ quốc vẫn luôn ở bên ta như máu ấm trong màu cờ nước Việt”.


Tác dụng:

- Gợi lên sự thiêng liêng, ấm áp, gần gũi của Tổ quốc đối với mỗi con người.

- Thể hiện tình cảm gắn bó máu thịt giữa người dân với đất nước.

- Khẳng định Tổ quốc luôn truyền sức mạnh, niềm tin và sự bảo vệ cho con người nơi đầu sóng ngọn gió.


Câu 4.

Đoạn trích thể hiện:

-Tình yêu sâu nặng với Tổ quốc và biển đảo thiêng liêng.

-Niềm tự hào về truyền thống giữ nước của dân tộc.

- Sự cảm phục, trân trọng đối với những người lính, ngư dân đang ngày đêm bảo vệ chủ quyền biển đảo.

- Tinh thần biết ơn và đau xót trước những hy sinh vì đất nước.


Câu 5.

Biển đảo là một phần máu thịt thiêng liêng của Tổ quốc, vì vậy mỗi người trẻ hôm nay cần ý thức rõ trách nhiệm gìn giữ và bảo vệ chủ quyền biển đảo quê hương. Bản thân em phải chăm chỉ học tập để có kiến thức, hiểu biết đúng đắn về chủ quyền biển đảo Việt Nam. Bên cạnh đó, em cần tuyên truyền, lan tỏa tinh thần yêu nước, phản bác thông tin sai lệch về biển đảo trên mạng xã hội. Em cũng sẽ tôn trọng và biết ơn những người đang ngày đêm bảo vệ biển trời Tổ quốc. Khi mỗi người đều có ý thức như vậy, sức mạnh bảo vệ chủ quyền đất nước sẽ càng lớn mạnh hơn.



Câu 1

Văn bản thể hiện tâm trạng, cảm xúc của nhân vật trữ tình khi sống nơi đất khách (thành phố San Diego – Mỹ) và nhớ về quê hương.


Câu 2.

Những hình ảnh khiến nhân vật trữ tình ngỡ như quê ta: Nắng trên cao,Màu mây trắng phía xa,Đồi vàng trên đỉnh ngọn


Câu 3.

Cảm hứng chủ đạo: Nỗi nhớ quê hương da diết của con người nơi đất khách, đồng thời là sự so sánh giữa cảnh vật nơi ở mới và ký ức về quê nhà.


Câu 4.

Khổ thơ đầu: Nhân vật trữ tình thấy nắng vàng, mây trắng giống hệt quê nhà nên cảm giác gần gũi, thân quen, như được trở về quê.

Khổ thơ thứ ba: Dù vẫn là nắng vàng, mây trắng nhưng lại gợi nỗi buồn, cô đơn, lữ thứ; nhận ra mình đang ở đất khách nên càng nhớ quê hơn.


Câu 5.

Ấn tượng nhất là hình ảnh “bụi đường cũng bụi của người ta” vì gợi lên nỗi cô đơn, cảm giác xa lạ của người sống xa quê: ngay cả bụi đường – thứ bình thường nhất – cũng không thuộc về mình, nhấn mạnh nỗi nhớ và sự lạc lõng nơi đất khách.


“Trong thế giới này, chúng ta không chỉ xót xa vì những hành động và lời nói của người xấu mà còn cả vì sự im lặng đáng sợ của người tốt.” Câu nói của Martin Luther King không chỉ là một lời cảnh tỉnh sâu sắc, mà còn là một chân lý đáng suy ngẫm trong xã hội hiện đại. Nó chỉ ra một thực tế đau lòng: cái ác không chỉ lớn lên nhờ vào sự tàn nhẫn của kẻ xấu, mà còn nhờ vào sự thờ ơ, im lặng, và thậm chí là nhu nhược của những người lẽ ra phải lên tiếng chống lại cái ác.

Thế giới không thiếu người tốt, nhưng điều đáng sợ là khi người tốt chọn cách im lặng, họ đã vô tình tiếp tay cho cái xấu tồn tại và phát triển. Sự im lặng ấy, đôi khi bắt nguồn từ nỗi sợ hãi, sự dè dặt, hoặc cảm giác bất lực. Thế nhưng, dù vì lý do gì, khi cái sai không bị lên án, cái đúng không được bảo vệ, xã hội sẽ rơi vào trạng thái mất cân bằng, và những giá trị đạo đức dần mai một. Sự im lặng của người tốt giống như việc đứng nhìn một ngôi nhà đang cháy mà không gọi cứu hỏa – hậu quả là đổ nát không chỉ cho riêng ai, mà cho cả cộng đồng.

Lịch sử và cuộc sống hiện tại đã nhiều lần chứng minh rằng sự dũng cảm lên tiếng của người tốt có thể làm thay đổi cả thế giới. Martin Luther King – người phát ngôn cho quyền bình đẳng – chính là tấm gương tiêu biểu. Nếu ông im lặng trước nạn phân biệt chủng tộc, sẽ không có một nước Mỹ dân chủ và công bằng như ngày nay. Tương tự, nếu mỗi người dân không dám đứng lên tố cáo tiêu cực, bất công, xã hội sẽ không thể tiến bộ. Người tốt không chỉ cần “tốt” trong lòng, mà còn cần hành động để bảo vệ điều đúng, để cái thiện được lan tỏa.

Từ nhận thức ấy, mỗi chúng ta cần học cách không im lặng trước cái sai. Điều đó không nhất thiết phải là hành động lớn lao, mà có thể bắt đầu từ những điều nhỏ nhất: góp ý cho một hành vi thiếu văn hóa, bảo vệ bạn bè khi bị bắt nạt, dũng cảm nói ra sự thật khi thấy điều bất công. Chỉ khi người tốt đồng lòng lên tiếng, cái ác mới không có chỗ đứng.

Tóm lại, câu nói của Martin Luther King là một lời nhắc nhở mạnh mẽ: sự im lặng của người tốt chính là mảnh đất màu mỡ cho cái ác sinh sôi. Muốn thế giới trở nên tốt đẹp hơn, người tốt không chỉ cần có trái tim thiện lương mà còn cần có bản lĩnh để hành động và lên tiếng đúng lúc, đúng chỗ.

“Trong thế giới này, chúng ta không chỉ xót xa vì những hành động và lời nói của người xấu mà còn cả vì sự im lặng đáng sợ của người tốt.” Câu nói của Martin Luther King không chỉ là một lời cảnh tỉnh sâu sắc, mà còn là một chân lý đáng suy ngẫm trong xã hội hiện đại. Nó chỉ ra một thực tế đau lòng: cái ác không chỉ lớn lên nhờ vào sự tàn nhẫn của kẻ xấu, mà còn nhờ vào sự thờ ơ, im lặng, và thậm chí là nhu nhược của những người lẽ ra phải lên tiếng chống lại cái ác.

Thế giới không thiếu người tốt, nhưng điều đáng sợ là khi người tốt chọn cách im lặng, họ đã vô tình tiếp tay cho cái xấu tồn tại và phát triển. Sự im lặng ấy, đôi khi bắt nguồn từ nỗi sợ hãi, sự dè dặt, hoặc cảm giác bất lực. Thế nhưng, dù vì lý do gì, khi cái sai không bị lên án, cái đúng không được bảo vệ, xã hội sẽ rơi vào trạng thái mất cân bằng, và những giá trị đạo đức dần mai một. Sự im lặng của người tốt giống như việc đứng nhìn một ngôi nhà đang cháy mà không gọi cứu hỏa – hậu quả là đổ nát không chỉ cho riêng ai, mà cho cả cộng đồng.

Lịch sử và cuộc sống hiện tại đã nhiều lần chứng minh rằng sự dũng cảm lên tiếng của người tốt có thể làm thay đổi cả thế giới. Martin Luther King – người phát ngôn cho quyền bình đẳng – chính là tấm gương tiêu biểu. Nếu ông im lặng trước nạn phân biệt chủng tộc, sẽ không có một nước Mỹ dân chủ và công bằng như ngày nay. Tương tự, nếu mỗi người dân không dám đứng lên tố cáo tiêu cực, bất công, xã hội sẽ không thể tiến bộ. Người tốt không chỉ cần “tốt” trong lòng, mà còn cần hành động để bảo vệ điều đúng, để cái thiện được lan tỏa.

Từ nhận thức ấy, mỗi chúng ta cần học cách không im lặng trước cái sai. Điều đó không nhất thiết phải là hành động lớn lao, mà có thể bắt đầu từ những điều nhỏ nhất: góp ý cho một hành vi thiếu văn hóa, bảo vệ bạn bè khi bị bắt nạt, dũng cảm nói ra sự thật khi thấy điều bất công. Chỉ khi người tốt đồng lòng lên tiếng, cái ác mới không có chỗ đứng.

Tóm lại, câu nói của Martin Luther King là một lời nhắc nhở mạnh mẽ: sự im lặng của người tốt chính là mảnh đất màu mỡ cho cái ác sinh sôi. Muốn thế giới trở nên tốt đẹp hơn, người tốt không chỉ cần có trái tim thiện lương mà còn cần có bản lĩnh để hành động và lên tiếng đúng lúc, đúng chỗ.

“Trong thế giới này, chúng ta không chỉ xót xa vì những hành động và lời nói của người xấu mà còn cả vì sự im lặng đáng sợ của người tốt.” Câu nói của Martin Luther King không chỉ là một lời cảnh tỉnh sâu sắc, mà còn là một chân lý đáng suy ngẫm trong xã hội hiện đại. Nó chỉ ra một thực tế đau lòng: cái ác không chỉ lớn lên nhờ vào sự tàn nhẫn của kẻ xấu, mà còn nhờ vào sự thờ ơ, im lặng, và thậm chí là nhu nhược của những người lẽ ra phải lên tiếng chống lại cái ác.

Thế giới không thiếu người tốt, nhưng điều đáng sợ là khi người tốt chọn cách im lặng, họ đã vô tình tiếp tay cho cái xấu tồn tại và phát triển. Sự im lặng ấy, đôi khi bắt nguồn từ nỗi sợ hãi, sự dè dặt, hoặc cảm giác bất lực. Thế nhưng, dù vì lý do gì, khi cái sai không bị lên án, cái đúng không được bảo vệ, xã hội sẽ rơi vào trạng thái mất cân bằng, và những giá trị đạo đức dần mai một. Sự im lặng của người tốt giống như việc đứng nhìn một ngôi nhà đang cháy mà không gọi cứu hỏa – hậu quả là đổ nát không chỉ cho riêng ai, mà cho cả cộng đồng.

Lịch sử và cuộc sống hiện tại đã nhiều lần chứng minh rằng sự dũng cảm lên tiếng của người tốt có thể làm thay đổi cả thế giới. Martin Luther King – người phát ngôn cho quyền bình đẳng – chính là tấm gương tiêu biểu. Nếu ông im lặng trước nạn phân biệt chủng tộc, sẽ không có một nước Mỹ dân chủ và công bằng như ngày nay. Tương tự, nếu mỗi người dân không dám đứng lên tố cáo tiêu cực, bất công, xã hội sẽ không thể tiến bộ. Người tốt không chỉ cần “tốt” trong lòng, mà còn cần hành động để bảo vệ điều đúng, để cái thiện được lan tỏa.

Từ nhận thức ấy, mỗi chúng ta cần học cách không im lặng trước cái sai. Điều đó không nhất thiết phải là hành động lớn lao, mà có thể bắt đầu từ những điều nhỏ nhất: góp ý cho một hành vi thiếu văn hóa, bảo vệ bạn bè khi bị bắt nạt, dũng cảm nói ra sự thật khi thấy điều bất công. Chỉ khi người tốt đồng lòng lên tiếng, cái ác mới không có chỗ đứng.

Tóm lại, câu nói của Martin Luther King là một lời nhắc nhở mạnh mẽ: sự im lặng của người tốt chính là mảnh đất màu mỡ cho cái ác sinh sôi. Muốn thế giới trở nên tốt đẹp hơn, người tốt không chỉ cần có trái tim thiện lương mà còn cần có bản lĩnh để hành động và lên tiếng đúng lúc, đúng chỗ.