Phùng Anh Tú

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Phùng Anh Tú
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

câu 1

Bài thơ được viết theo thể thơ lục bát

câu 2

Cụm từ "chín nhớ mười mong" là một cách nói phóng đại (biện pháp nói quá) để diễn tả nỗi nhớ thương da diết, thường trực, không lúc nào nguôi ngoai. Nó thể hiện tâm trạng tương tư sâu sắc, khắc khoải đến mức nhớ nhiều hơn cả con số hoàn chỉnh, đầy đặn nhất – "mười".

câu 3

Câu thơ "Thôn Đoài ngồi nhớ thôn Đông" sử dụng biện pháp nhân hóa. Từ "ngồi nhớ" vốn là hành động của con người, được gán cho “Thôn Đoài” – một địa danh.
→ Biện pháp nhân hóa này khiến nỗi nhớ trở nên hữu hình, cụ thể, chân thật và sinh động hơn, đồng thời tạo nên không khí thôn quê thân thuộc, gần gũi, mang đậm chất dân gian trong thơ Nguyễn Bính. Nó cũng gián tiếp thể hiện tâm trạng của chàng trai đang tương tư cô gái ở thôn bên.

câu 4

Hai dòng thơ:
"Bao giờ bến mới gặp đò?
Hoa khuê các bướm giang hồ gặp nhau?"
→ Gợi lên cảm xúc xa cách, chờ đợi và khao khát sum họp.

  • Hình ảnh “bến” và “đò” là ẩn dụ cho đôi lứa đang cách trở, trông ngóng ngày hội ngộ.
  • Câu thơ sau với hình ảnh “hoa khuê các” (cô gái sống kín đáo, đoan trang) và “bướm giang hồ” (chàng trai phong trần, phiêu bạt) gợi sự khác biệt trong hoàn cảnh sống và khó khăn trong việc đến với nhau.
    → Hai câu thơ vừa lãng mạn, vừa gợi buồn, thể hiện tình yêu đơn phương và nỗi mong ngóng trong vô vọng.
  • câu 5
  • Nội dung của bài thơ:
    Bài thơ “Tương tư” của Nguyễn Bính thể hiện tâm trạng tương tư da diết, khắc khoải và cô đơn của chàng trai dành cho cô gái ở thôn bên. Dù khoảng cách địa lý không xa, nhưng khoảng cách tình cảm lại trở nên cách trở, khiến tình yêu không thể chạm đến. Bài thơ là tiếng lòng thổn thức, vừa tha thiết, vừa xót xa, thể hiện nét đẹp mộc mạc, chân thành và đầy trữ tình của tình yêu quê hương.

câu 1:  nghị luận

câu 2

Cảm xúc, thái độ của người viết trong phần (3) là sự bâng khuâng, xao xuyến và đồng cảm sâu sắc với nỗi cô đơn, lạc lõng của cái tôi trữ tình trong bài thơ. Người viết không chỉ phân tích mà còn thổ lộ cảm xúc cá nhân, hòa mình vào dòng chảy của bài thơ, cảm thấy như chính mình cũng là “cành củi khô”, “cánh chim nhỏ” – những hình ảnh tượng trưng cho thân phận nhỏ bé giữa vũ trụ rộng lớn và dòng đời vô tận.

câu 3

Trong phần (1), tác giả chỉ ra nét khác biệt của Tràng giang so với thơ xưa trong việc tái tạo cái “tĩnh vắng mênh mông” là:

  • Thơ xưa thường cảm nhận sự thanh vắng bằng tâm thế an nhiên, tự tại, mang nét đẹp cổ điển, nhẹ nhàng.
  • Trong khi đó, Tràng giang tái hiện không gian tĩnh vắng với nỗi cô đơn, bơ vơ, trống trải tuyệt đối, biến sự tĩnh mịch thành cảm giác hoang sơ, lạnh lẽo, đậm chất hiện đại và thấm đẫm nỗi niềm nhân thế.

câu 4

Trong phần (2), tác giả đã phân tích các yếu tố ngôn ngữ sau để làm rõ “nhịp chảy trôi miên viễn” của Tràng giang:

  • Từ láy: điệp điệp, song song, lớp lớp, dợn dợn... → gợi sự tiếp nối, lan dài, nhịp nhàng.
  • Cặp câu tương xứng: “Sóng gợn tràng giang buồn điệp điệp/ Con thuyền xuôi mái nước song song” → tạo hiệu ứng trùng điệp, kéo dài.
  • Cấu trúc câu phân tầng, đuổi nhau: “Nắng xuống/ trời lên/ sâu chót vót. Sông dài/ trời rộng/ bến cô liêu”.
  • Từ ngữ gợi sự tiếp nối: “hàng nối hàng”, “tiếp bãi vàng”...
    → Tất cả tạo nên một âm điệu trôi xuôi, miên viễn như một dòng sông chảy mãi không dừng.
  • câu 5
  • Em ấn tượng nhất với đặc điểm: Tràng giang là sự kết hợp hài hòa giữa chất cổ điển và tinh thần hiện đại – điều được tác giả phân tích rõ trong phần (1) của văn bản.

Vì sao?
Bởi vì đặc điểm này thể hiện chiều sâu tư tưởng và sự độc đáo trong phong cách thơ Huy Cận. Bài thơ vừa có vẻ đẹp của thơ Đường với cảnh sắc tĩnh tại, trang nhã, lại vừa chan chứa nỗi niềm cô đơn, khắc khoải của con người hiện đại. Sự kết hợp ấy khiến Tràng giang trở nên đặc biệt – vừa cổ kính, vừa gần gũi với tâm hồn hôm nay, chạm đến những nỗi niềm phổ quát của con người trong mọi thời đại.

câu 1:  nghị luận

câu 2

Cảm xúc, thái độ của người viết trong phần (3) là sự bâng khuâng, xao xuyến và đồng cảm sâu sắc với nỗi cô đơn, lạc lõng của cái tôi trữ tình trong bài thơ. Người viết không chỉ phân tích mà còn thổ lộ cảm xúc cá nhân, hòa mình vào dòng chảy của bài thơ, cảm thấy như chính mình cũng là “cành củi khô”, “cánh chim nhỏ” – những hình ảnh tượng trưng cho thân phận nhỏ bé giữa vũ trụ rộng lớn và dòng đời vô tận.

câu 3

Trong phần (1), tác giả chỉ ra nét khác biệt của Tràng giang so với thơ xưa trong việc tái tạo cái “tĩnh vắng mênh mông” là:

  • Thơ xưa thường cảm nhận sự thanh vắng bằng tâm thế an nhiên, tự tại, mang nét đẹp cổ điển, nhẹ nhàng.
  • Trong khi đó, Tràng giang tái hiện không gian tĩnh vắng với nỗi cô đơn, bơ vơ, trống trải tuyệt đối, biến sự tĩnh mịch thành cảm giác hoang sơ, lạnh lẽo, đậm chất hiện đại và thấm đẫm nỗi niềm nhân thế.

câu 4

Trong phần (2), tác giả đã phân tích các yếu tố ngôn ngữ sau để làm rõ “nhịp chảy trôi miên viễn” của Tràng giang:

  • Từ láy: điệp điệp, song song, lớp lớp, dợn dợn... → gợi sự tiếp nối, lan dài, nhịp nhàng.
  • Cặp câu tương xứng: “Sóng gợn tràng giang buồn điệp điệp/ Con thuyền xuôi mái nước song song” → tạo hiệu ứng trùng điệp, kéo dài.
  • Cấu trúc câu phân tầng, đuổi nhau: “Nắng xuống/ trời lên/ sâu chót vót. Sông dài/ trời rộng/ bến cô liêu”.
  • Từ ngữ gợi sự tiếp nối: “hàng nối hàng”, “tiếp bãi vàng”...
    → Tất cả tạo nên một âm điệu trôi xuôi, miên viễn như một dòng sông chảy mãi không dừng.
  • câu 5
  • Em ấn tượng nhất với đặc điểm: Tràng giang là sự kết hợp hài hòa giữa chất cổ điển và tinh thần hiện đại – điều được tác giả phân tích rõ trong phần (1) của văn bản.

Vì sao?
Bởi vì đặc điểm này thể hiện chiều sâu tư tưởng và sự độc đáo trong phong cách thơ Huy Cận. Bài thơ vừa có vẻ đẹp của thơ Đường với cảnh sắc tĩnh tại, trang nhã, lại vừa chan chứa nỗi niềm cô đơn, khắc khoải của con người hiện đại. Sự kết hợp ấy khiến Tràng giang trở nên đặc biệt – vừa cổ kính, vừa gần gũi với tâm hồn hôm nay, chạm đến những nỗi niềm phổ quát của con người trong mọi thời đại.