Lê Xuân Phú
Giới thiệu về bản thân
câu 1:
phương thức biểu đạt trong văn bản là biểu cảm.
Câu 2.
Ứng dụng ra đời do nhiều chính quyền địa phương ở Nhật Bản không đủ nhân lực và ngân sách để thu thập dữ liệu cần thiết phục vụ bảo tồn hoa anh đào – một loài hoa mang tính biểu tượng. AI giúp khắc phục khó khăn đó bằng cách huy động người dân tham gia đóng góp dữ liệu thông qua điện thoại thông minh.
Câu 3.
- Nhan đề nêu bật đối tượng và hành động tích cực bằng phương tiện hiện đại
- Sapo tóm lược nội dung chính, giúp người đọc nắm được chủ đề bài viết: ứng dụng trí tuệ nhân tạo trong việc đánh giá và bảo vệ cây anh đào, từ đó tạo sự quan tâm và tò mò.
Câu 4.
Phương tiện phi ngôn ngữ ở đây là hình ảnh màn hình ứng dụng Sakura AI Camera.
Tác dụng:
- Tăng tính trực quan: giúp người đọc hình dung rõ hơn giao diện và cách sử dụng ứng dụng.
- Gây hứng thú: hình ảnh minh họa làm bài viết sinh động, thu hút người xem hơn so với chỉ văn bản.
- Tăng tính thuyết phục: chứng minh rằng ứng dụng là có thật, đang được triển khai cụ thể.
Câu 5.
Một số ý tưởng có thể bao gồm:
- Nông nghiệp: dùng AI để dự đoán sâu bệnh, thời vụ, đánh giá chất lượng đất, tự động hóa tưới tiêu.
- Y tế: hỗ trợ chẩn đoán bệnh qua hình ảnh y học (X-quang, MRI), nhắc lịch uống thuốc, theo dõi sức khỏe người bệnh.
- Giáo dục: cá nhân hóa việc học theo năng lực từng học sinh, chấm điểm tự động, hỗ trợ học từ xa.
- Giao thông: phân tích luồng xe để tối ưu đèn giao thông, hỗ trợ xe tự lái.
- Bảo vệ môi trường: giám sát chất lượng không khí, phát hiện rác thải bất hợp pháp qua camera thông minh.
câu 2:
Trong thời đại 4.0, công nghệ trí tuệ nhân tạo (AI) ngày càng hiện diện sâu rộng trong đời sống con người, từ giáo dục, y tế đến nông nghiệp và giải trí. Tuy nhiên, việc con người ngày càng phụ thuộc vào AI đang đặt ra nhiều vấn đề đáng suy ngẫm. Một mặt, AI giúp con người tiết kiệm thời gian, tăng hiệu suất lao động, thậm chí hỗ trợ ra quyết định trong những tình huống phức tạp. Mặt khác, sự lệ thuộc quá mức vào AI có thể khiến con người mất dần khả năng tư duy độc lập, sáng tạo và năng lực thực hành. Học sinh quen dùng AI để làm bài có thể suy giảm kỹ năng viết và tư duy phản biện. Bên cạnh đó, AI vẫn chỉ là công cụ – nó không có đạo đức, cảm xúc hay ý thức, nên nếu con người mù quáng tin tưởng hoặc lạm dụng, hậu quả có thể rất nghiêm trọng. Vì vậy, con người cần ứng xử thông minh với AI, sử dụng nó như một trợ lý hỗ trợ chứ không thay thế hoàn toàn vai trò của con người. Chỉ khi làm chủ được công nghệ, con người mới thực sự phát triển bền vững.
câu 3:
Trong thời đại hiện đại hóa và đô thị hóa diễn ra mạnh mẽ, con người ngày càng xa rời quá khứ, ký ức, và đôi khi lãng quên những tầng sâu văn hóa tinh thần. Bài thơ "Đừng chạm tay" của Vũ Thị Huyền Trang không chỉ là một tác phẩm trữ tình về tuổi già, mà còn là một bản ngẫm đầy tinh tế về ký ức, sự trân trọng những điều xưa cũ và giới hạn trong việc tiếp cận thế giới nội tâm của người khác. Bằng những hình ảnh nhẹ nhàng, sâu lắng cùng cấu trúc thơ tự do, bài thơ đã để lại ấn tượng mạnh về cả nội dung tư tưởng lẫn nghệ thuật thể hiện.
Về nội dung, bài thơ mở ra bằng hình ảnh “cụ già ngồi sưởi nắng trên đầu con dốc” – một hình ảnh rất đời thường, nhưng cũng đầy chất biểu tượng. Cụ già ở đây là biểu tượng cho thời gian đã qua, cho ký ức và những gì thuộc về quá khứ. Khi “khách” – biểu tượng cho con người hiện đại, tò mò, thích khám phá – hỏi đường, cụ già chỉ tay, và từ đó “con đường” hiện ra không phải là một hành trình vật lý mà là hành trình đi vào quá khứ, vào thế giới riêng biệt, đầy hoài niệm của cụ.
Điều đặc biệt là khách không tìm được điều mình mong đợi, bởi con đường ấy “chẳng có thông điệp nào gửi khách mang theo”. Đó là cách tác giả nói lên sự khác biệt giữa các thế hệ: thế giới của người già lưu giữ ký ức, sự yên tĩnh và hoài niệm, trong khi người trẻ thường mong muốn điều mới mẻ, sôi động. Hành trình mà khách trải qua là sự ngơ ngác, lạc lõng giữa một không gian “còn nguyên sơ trong ký ức người già”, không nằm trên bản đồ, không có dấu chân người. Nó như lời cảnh tỉnh về việc có những điều thiêng liêng, riêng tư trong tâm hồn mỗi con người – đặc biệt là người già – mà ta không nên vô tình “khuấy lên”.
Hình ảnh cuối bài thơ, khi “khách định nói gì, nhưng nhận ra, có lẽ / đừng khuấy lên ký ức một người già”, là một thông điệp nhân văn sâu sắc: hãy học cách tôn trọng sự im lặng, những điều đã ngủ yên, đừng chạm vào ký ức người khác nếu không thực sự thấu hiểu hoặc chia sẻ.
Về nghệ thuật, bài thơ sử dụng thể thơ tự do, tạo nên nhịp điệu mềm mại, phù hợp với mạch cảm xúc sâu lắng. Tác giả dùng ngôn ngữ giản dị nhưng đầy chất tạo hình và giàu sức gợi: “núi sẻ, đồng san, cây vừa bật gốc”, “những khối bê tông đông cứng ánh nhìn” – vừa gợi ra hình ảnh thiên nhiên bị biến dạng bởi đô thị hóa, vừa ám chỉ cảm giác lạc lõng, vô cảm của con người hiện đại trước những giá trị cũ. Sự đối lập giữa cái xưa cũ (người già, con đường ký ức) và cái hiện đại (khách, bê tông, du lịch) tạo nên chiều sâu cho bài thơ.
Bên cạnh đó, việc xưng hô “khách” và “cụ già” không tên càng làm tăng tính biểu tượng, tạo nên tính phổ quát cho thông điệp. “Khách” có thể là bất kỳ ai trong chúng ta – những người đang sống vội vã, tò mò, hay thậm chí vô tâm trước ký ức của người khác.
Tóm lại, "Đừng chạm tay" không chỉ là bài thơ nói về tuổi già hay ký ức, mà là một lời nhắn nhủ tinh tế về sự trân trọng quá khứ, sự thấu cảm và giữ gìn những điều riêng tư, thiêng liêng trong tâm hồn con người. Với giọng điệu nhẹ nhàng, hình ảnh sâu lắng và kết cấu nghệ thuật chặt chẽ, bài thơ thực sự để lại dư âm lặng lẽ nhưng sâu xa trong lòng người đọc.