Nguyễn Minh Hoàng

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Minh Hoàng
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1.


Thể thơ: Thơ tự do.



Câu 2.


Một số từ ngữ tiêu biểu thể hiện hình ảnh biển đảo và đất nước:

Biển mùa này sóng dữ, Hoàng Sa, bám biển, Mẹ Tổ quốc, máu ấm, màu cờ nước Việt, giữ biển, máu ngư dân, giữ nước.


C3

Biện pháp tu từ so sánh:

“Mẹ Tổ quốc vẫn luôn ở bên ta / Như máu ấm trong màu cờ nước Việt”.


Tác dụng:

Nhấn mạnh tình cảm thiêng liêng, gần gũi và sức mạnh tinh thần mà Tổ quốc mang lại cho mỗi con người.

Làm nổi bật sự gắn bó máu thịt giữa mỗi người dân với Tổ quốc; đồng thời khích lệ ý chí giữ biển, gìn giữ chủ quyền.

C4

Đoạn trích thể hiện:

Tình yêu sâu nặng với biển đảo quê hương.

Sự trân trọng, biết ơn những người ngư dân và chiến sĩ đang ngày đêm bảo vệ biển đảo.

Niềm tự hào về truyền thống giữ nước của dân tộc và ý thức trách nhiệm với chủ quyền Tổ quốc.

C5

Là một học sinh hôm nay, em ý thức được trách nhiệm của mình trong việc bảo vệ biển đảo quê hương. Trước hết, em cần tìm hiểu và nâng cao hiểu biết về chủ quyền biển đảo Việt Nam. Em sẽ tuyên truyền cho bạn bè, người thân về ý nghĩa của việc giữ gìn chủ quyền biển đảo. Bên cạnh đó, em cố gắng học tập thật tốt để sau này có thể đóng góp cho đất nước bằng trí tuệ và năng lực của mình. Em cũng luôn giữ gìn môi trường biển, không xả rác và vận động mọi người cùng bảo vệ đại dương. Những việc làm nhỏ bé ấy thể hiện tình yêu nước và trách nhiệm với Tổ quốc Việt Nam.

Câu 1.


Thể thơ: Thơ tự do.



Câu 2.


Một số từ ngữ tiêu biểu thể hiện hình ảnh biển đảo và đất nước:

Biển mùa này sóng dữ, Hoàng Sa, bám biển, Mẹ Tổ quốc, máu ấm, màu cờ nước Việt, giữ biển, máu ngư dân, giữ nước.


C3

Biện pháp tu từ so sánh:

“Mẹ Tổ quốc vẫn luôn ở bên ta / Như máu ấm trong màu cờ nước Việt”.


Tác dụng:

Nhấn mạnh tình cảm thiêng liêng, gần gũi và sức mạnh tinh thần mà Tổ quốc mang lại cho mỗi con người.

Làm nổi bật sự gắn bó máu thịt giữa mỗi người dân với Tổ quốc; đồng thời khích lệ ý chí giữ biển, gìn giữ chủ quyền.

C4

Đoạn trích thể hiện:

Tình yêu sâu nặng với biển đảo quê hương.

Sự trân trọng, biết ơn những người ngư dân và chiến sĩ đang ngày đêm bảo vệ biển đảo.

Niềm tự hào về truyền thống giữ nước của dân tộc và ý thức trách nhiệm với chủ quyền Tổ quốc.

C5

Là một học sinh hôm nay, em ý thức được trách nhiệm của mình trong việc bảo vệ biển đảo quê hương. Trước hết, em cần tìm hiểu và nâng cao hiểu biết về chủ quyền biển đảo Việt Nam. Em sẽ tuyên truyền cho bạn bè, người thân về ý nghĩa của việc giữ gìn chủ quyền biển đảo. Bên cạnh đó, em cố gắng học tập thật tốt để sau này có thể đóng góp cho đất nước bằng trí tuệ và năng lực của mình. Em cũng luôn giữ gìn môi trường biển, không xả rác và vận động mọi người cùng bảo vệ đại dương. Những việc làm nhỏ bé ấy thể hiện tình yêu nước và trách nhiệm với Tổ quốc Việt Nam.

C1

Văn bản thể hiện tâm trạng, cảm xúc của nhân vật trữ tình khi đang sống, đứng trên một vùng đất xa lạ (thành phố San Diego – Mỹ) và nhớ về quê hương.

c2

Những hình ảnh khiến nhân vật trữ tình ngỡ như quê ta:

Nắng trên cao

Màu trắng của mây

Đồi vàng trên đỉnh ngọn

C3

Cảm hứng chủ đạo của văn bản: nỗi nhớ quê hương của người xa xứ; cảm xúc so sánh giữa cảnh vật nơi đất khách và quê nhà.

C4

Khổ 1: nhân vật trữ tình nhìn nắng vàng, mây trắng với cảm giác thân quen, như đang thấy lại quê hương.

Khổ 3: vẫn nhìn nắng, mây nhưng tâm trạng trở nên buồn, cô đơn, ý thức rõ sự xa lạ, nỗi nhớ quê hương trở nên sâu hơn.

c5

Em ấn tượng nhất với hình ảnh “Ngó xuống mũi giày thì lữ thứ / Bụi đường cũng bụi của người ta”, vì nó diễn tả rất rõ nỗi cô đơn của người xa quê: dù cảnh vật có giống quê đến đâu, người ở đất khách vẫn cảm thấy mình lạc lõng, không thuộc về nơi này.