Nguyễn Thị Thu Thủy

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Thị Thu Thủy
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Đoạn văn kể về sự việc Từ Hải – một đấng anh hùng giang hồ – gặp gỡ Thúy Kiều tại lầu xanh, cảm mến tài sắc và tâm hồn của nàng, rồi hai người tự nguyện đến với nhau, không phải vì mua bán như những mối quan hệ trước đây của Kiều, mà là vì tri kỷ – tình yêu chân thành. Từ Hải sau đó chuộc thân cho Kiều, đưa nàng về sống cùng mình như vợ chồng

Câu 1:

Trong thời đại công nghệ 4.0, trí tuệ nhân tạo (AI) đang ngày càng hiện diện rộng rãi trong đời sống con người. AI hỗ trợ con người trong nhiều lĩnh vực như y tế, giáo dục, giao thông, sản xuất… Tuy nhiên, việc quá phụ thuộc vào công nghệ này cũng tiềm ẩn nhiều hệ lụy. Khi con người ỷ lại vào AI để giải quyết mọi vấn đề, khả năng tư duy, sáng tạo và phản biện có thể bị mai một. Hơn nữa, AI vận hành theo thuật toán, thiếu sự đồng cảm và cảm xúc như con người, nên không thể thay thế hoàn toàn trong các tình huống đòi hỏi nhân văn, đạo đức. Việc lạm dụng AI cũng có thể dẫn đến nguy cơ mất việc làm ở nhiều ngành nghề. Do đó, con người cần biết sử dụng AI một cách hợp lý – xem nó là công cụ hỗ trợ chứ không phải thay thế hoàn toàn. Giữ gìn khả năng tư duy độc lập, kết hợp hài hòa giữa trí tuệ con người và trí tuệ nhân tạo chính là chìa khóa để phát triển bền vững trong tương lai.

Câu 2:

Dưới đây là bài làm gợi ý cho cả hai câu hỏi:


Câu 1. (2.0 điểm) Viết đoạn văn (khoảng 200 chữ) trình bày suy nghĩ của em về việc con người phụ thuộc vào công nghệ AI.


Trong thời đại công nghệ 4.0, trí tuệ nhân tạo (AI) đang ngày càng hiện diện rộng rãi trong đời sống con người. AI hỗ trợ con người trong nhiều lĩnh vực như y tế, giáo dục, giao thông, sản xuất… Tuy nhiên, việc quá phụ thuộc vào công nghệ này cũng tiềm ẩn nhiều hệ lụy. Khi con người ỷ lại vào AI để giải quyết mọi vấn đề, khả năng tư duy, sáng tạo và phản biện có thể bị mai một. Hơn nữa, AI vận hành theo thuật toán, thiếu sự đồng cảm và cảm xúc như con người, nên không thể thay thế hoàn toàn trong các tình huống đòi hỏi nhân văn, đạo đức. Việc lạm dụng AI cũng có thể dẫn đến nguy cơ mất việc làm ở nhiều ngành nghề. Do đó, con người cần biết sử dụng AI một cách hợp lý – xem nó là công cụ hỗ trợ chứ không phải thay thế hoàn toàn. Giữ gìn khả năng tư duy độc lập, kết hợp hài hòa giữa trí tuệ con người và trí tuệ nhân tạo chính là chìa khóa để phát triển bền vững trong tương lai.


Câu 2. (4.0 điểm) Viết bài văn nghị luận (khoảng 600 chữ) phân tích những nét đặc sắc về nội dung và nghệ thuật của văn bản “Đừng chạm tay” – Vũ Thị Huyền Trang.


Bài thơ “Đừng chạm tay” của Vũ Thị Huyền Trang là một tác phẩm sâu lắng, chứa đựng nhiều tầng nghĩa về kí ức, thời gian và sự cảm thông với người già. Qua hành trình của một vị khách đến thăm một nơi lạ, bài thơ gợi mở những suy tư về quá khứ, sự cô đơn và mong manh của kí ức trong cuộc sống hiện đại.

Về nội dung, bài thơ mở ra bằng hình ảnh một cụ già ngồi sưởi nắng trên đầu dốc – một biểu tượng của quá khứ, của sự lặng lẽ và già nua. Hành động chỉ đường tưởng như đơn giản của cụ già lại dẫn người khách bước vào một thế giới rất riêng – thế giới của một người già, đầy hoài niệm và cô tịch. Những nơi mà khách đến không còn là điểm đến quen thuộc trên bản đồ du lịch, mà là “núi sẻ, đồng san, cây vừa bật gốc” – hình ảnh gợi sự trống vắng, tan hoang của một thời đã qua. Điều đặc biệt là người khách dần nhận ra rằng không phải nơi chốn, mà chính là cảm xúc, kí ức mới là điều đọng lại trong tâm trí. Lời nhắn “đừng khuấy lên kí ức một người già” ở khổ thơ cuối thể hiện sự tinh tế trong cách nhìn về tâm hồn con người – nơi có thể rất dễ tổn thương, đặc biệt là những người đã trải qua một đời dài với bao đổi thay, mất mát.Về nghệ thuật, bài thơ sử dụng giọng điệu nhẹ nhàng, trầm lắng, kết hợp với hình ảnh thơ giàu tính biểu tượng. Cụ già – người chỉ đường – không chỉ là một nhân vật mà còn là biểu tượng cho lớp người đi trước, mang theo cả một kho tàng kí ức. Hình ảnh “con đường” mang tính ẩn dụ, biểu trưng cho hành trình đi vào quá khứ, vào nội tâm con người. Bài thơ không có nhiều từ ngữ hoa mỹ, nhưng lại giàu cảm xúc, tinh tế trong cách chọn lựa chi tiết và xây dựng hình ảnh. Lối viết hiện đại, không vần điệu nhưng giàu nhạc tính, kết hợp với kết cấu bất ngờ – mở đầu bằng sự dẫn đường và kết thúc bằng sự im lặng – tạo nên chiều sâu cho bài thơ.


Từ bài thơ, người đọc được nhắc nhở về giá trị của sự thấu hiểu, cảm thông và nâng niu kí ức – những điều tưởng chừng mỏng manh nhưng lại là phần sâu lắng nhất của con người. “Đừng chạm tay” không chỉ là lời khuyên nhủ về sự tế nhị với quá khứ, mà còn là sự đánh thức cảm xúc trong lòng mỗi người – về cách ta nhìn và đối xử với thế hệ đi trước trong xã hội hiện đại đầy biến động.

Câu 1:

Trong thời đại công nghệ 4.0, trí tuệ nhân tạo (AI) đang ngày càng hiện diện rộng rãi trong đời sống con người. AI hỗ trợ con người trong nhiều lĩnh vực như y tế, giáo dục, giao thông, sản xuất… Tuy nhiên, việc quá phụ thuộc vào công nghệ này cũng tiềm ẩn nhiều hệ lụy. Khi con người ỷ lại vào AI để giải quyết mọi vấn đề, khả năng tư duy, sáng tạo và phản biện có thể bị mai một. Hơn nữa, AI vận hành theo thuật toán, thiếu sự đồng cảm và cảm xúc như con người, nên không thể thay thế hoàn toàn trong các tình huống đòi hỏi nhân văn, đạo đức. Việc lạm dụng AI cũng có thể dẫn đến nguy cơ mất việc làm ở nhiều ngành nghề. Do đó, con người cần biết sử dụng AI một cách hợp lý – xem nó là công cụ hỗ trợ chứ không phải thay thế hoàn toàn. Giữ gìn khả năng tư duy độc lập, kết hợp hài hòa giữa trí tuệ con người và trí tuệ nhân tạo chính là chìa khóa để phát triển bền vững trong tương lai.

Câu 2:

Dưới đây là bài làm gợi ý cho cả hai câu hỏi:


Câu 1. (2.0 điểm) Viết đoạn văn (khoảng 200 chữ) trình bày suy nghĩ của em về việc con người phụ thuộc vào công nghệ AI.


Trong thời đại công nghệ 4.0, trí tuệ nhân tạo (AI) đang ngày càng hiện diện rộng rãi trong đời sống con người. AI hỗ trợ con người trong nhiều lĩnh vực như y tế, giáo dục, giao thông, sản xuất… Tuy nhiên, việc quá phụ thuộc vào công nghệ này cũng tiềm ẩn nhiều hệ lụy. Khi con người ỷ lại vào AI để giải quyết mọi vấn đề, khả năng tư duy, sáng tạo và phản biện có thể bị mai một. Hơn nữa, AI vận hành theo thuật toán, thiếu sự đồng cảm và cảm xúc như con người, nên không thể thay thế hoàn toàn trong các tình huống đòi hỏi nhân văn, đạo đức. Việc lạm dụng AI cũng có thể dẫn đến nguy cơ mất việc làm ở nhiều ngành nghề. Do đó, con người cần biết sử dụng AI một cách hợp lý – xem nó là công cụ hỗ trợ chứ không phải thay thế hoàn toàn. Giữ gìn khả năng tư duy độc lập, kết hợp hài hòa giữa trí tuệ con người và trí tuệ nhân tạo chính là chìa khóa để phát triển bền vững trong tương lai.


Câu 2. (4.0 điểm) Viết bài văn nghị luận (khoảng 600 chữ) phân tích những nét đặc sắc về nội dung và nghệ thuật của văn bản “Đừng chạm tay” – Vũ Thị Huyền Trang.


Bài thơ “Đừng chạm tay” của Vũ Thị Huyền Trang là một tác phẩm sâu lắng, chứa đựng nhiều tầng nghĩa về kí ức, thời gian và sự cảm thông với người già. Qua hành trình của một vị khách đến thăm một nơi lạ, bài thơ gợi mở những suy tư về quá khứ, sự cô đơn và mong manh của kí ức trong cuộc sống hiện đại.

Về nội dung, bài thơ mở ra bằng hình ảnh một cụ già ngồi sưởi nắng trên đầu dốc – một biểu tượng của quá khứ, của sự lặng lẽ và già nua. Hành động chỉ đường tưởng như đơn giản của cụ già lại dẫn người khách bước vào một thế giới rất riêng – thế giới của một người già, đầy hoài niệm và cô tịch. Những nơi mà khách đến không còn là điểm đến quen thuộc trên bản đồ du lịch, mà là “núi sẻ, đồng san, cây vừa bật gốc” – hình ảnh gợi sự trống vắng, tan hoang của một thời đã qua. Điều đặc biệt là người khách dần nhận ra rằng không phải nơi chốn, mà chính là cảm xúc, kí ức mới là điều đọng lại trong tâm trí. Lời nhắn “đừng khuấy lên kí ức một người già” ở khổ thơ cuối thể hiện sự tinh tế trong cách nhìn về tâm hồn con người – nơi có thể rất dễ tổn thương, đặc biệt là những người đã trải qua một đời dài với bao đổi thay, mất mát.Về nghệ thuật, bài thơ sử dụng giọng điệu nhẹ nhàng, trầm lắng, kết hợp với hình ảnh thơ giàu tính biểu tượng. Cụ già – người chỉ đường – không chỉ là một nhân vật mà còn là biểu tượng cho lớp người đi trước, mang theo cả một kho tàng kí ức. Hình ảnh “con đường” mang tính ẩn dụ, biểu trưng cho hành trình đi vào quá khứ, vào nội tâm con người. Bài thơ không có nhiều từ ngữ hoa mỹ, nhưng lại giàu cảm xúc, tinh tế trong cách chọn lựa chi tiết và xây dựng hình ảnh. Lối viết hiện đại, không vần điệu nhưng giàu nhạc tính, kết hợp với kết cấu bất ngờ – mở đầu bằng sự dẫn đường và kết thúc bằng sự im lặng – tạo nên chiều sâu cho bài thơ.


Từ bài thơ, người đọc được nhắc nhở về giá trị của sự thấu hiểu, cảm thông và nâng niu kí ức – những điều tưởng chừng mỏng manh nhưng lại là phần sâu lắng nhất của con người. “Đừng chạm tay” không chỉ là lời khuyên nhủ về sự tế nhị với quá khứ, mà còn là sự đánh thức cảm xúc trong lòng mỗi người – về cách ta nhìn và đối xử với thế hệ đi trước trong xã hội hiện đại đầy biến động.