DƯƠNG MAI THÙY
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Mark Twain từng nói: “Hai mươi năm sau bạn sẽ hối hận vì những gì bạn đã không làm, hơn là những gì bạn đã làm.”. Câu nói ấy nhắc nhở chúng ta đừng sống trong vùng an toàn quá lâu. Cuộc sống là hành trình trải nghiệm, dám thử sức và dám sai. Những việc ta làm, dù kết quả ra sao, đều để lại kinh nghiệm và kỷ niệm đáng giá. Ngược lại, những cơ hội bỏ lỡ sẽ trở thành vết hằn nuối tiếc khi nhìn lại. Tuổi trẻ càng cần mạnh mẽ bước ra khỏi bến đỗ an toàn, theo đuổi ước mơ và đam mê. Có thể con đường ấy gian nan, nhưng chính nó giúp ta trưởng thành và sống ý nghĩa. Hãy hành động hôm nay để tương lai không hối hận vì những điều chưa từng làm.
Câu 2:
Trong văn học Việt Nam, hình tượng người mẹ luôn hiện lên như biểu tượng của sự tần tảo, yêu thương và hi sinh. Trong đoạn trích trên, nhân vật người mẹ của Tâm đã để lại ấn tượng sâu đậm trong lòng người đọc bởi tình mẫu tử dạt dào và sự cam chịu, lặng lẽ của một người phụ nữ quê nghèo.
Dấu ấn đầu tiên về người mẹ chính là dáng vẻ già nua, lam lũ: mái gianh xơ xác, căn nhà cũ kỹ, và trên hết là hình ảnh bà cụ “già đi nhiều” nhưng vẫn mặc bộ áo cũ kỹ năm nào. Hình ảnh ấy gợi sự nghèo nàn, khốn khó, đồng thời cũng cho thấy sự hi sinh thầm lặng của bà. Cả cuộc đời bà chỉ dành hết cho con trai, chấp nhận cảnh thiếu thốn và cô đơn.
Tình thương con của bà mẹ được thể hiện rõ khi gặp lại Tâm. Trong giây phút ấy, bà không kìm được xúc động mà “ứa nước mắt”, chỉ thốt lên câu giản dị: “Con đã về đấy ư?”. Niềm vui, nỗi nhớ con dồn nén bấy lâu nay được bộc lộ tự nhiên, chân thành. Suốt cuộc trò chuyện, bà không ngừng hỏi han, lo lắng cho sức khỏe và cuộc sống của con, dẫu Tâm thờ ơ, lạnh nhạt. Tình mẫu tử của bà xuất phát từ sự hi sinh vô điều kiện: lo lắng cho con ngay cả khi bản thân không đủ điều kiện để chăm sóc, chỉ biết sống bằng tình thương và sự chờ đợi.
Nhưng càng thương người mẹ, ta càng xót xa khi thấy bà bị đối xử hờ hững. Tâm chỉ xem việc đưa tiền cho mẹ là “bổn phận”, trong khi bà chỉ cần con quan tâm, sẻ chia. Sự đối lập giữa tình mẹ bao la và sự vô tâm của người con tạo nên nỗi day dứt lớn lao.
Qua nhân vật người mẹ, tác giả ca ngợi tình mẫu tử thiêng liêng, khẳng định tình mẹ là chỗ dựa tinh thần vững chắc, đồng thời nhắc nhở chúng ta phải biết yêu thương, trân trọng và đền đáp công ơn cha mẹ khi còn có thể. Bởi tình yêu thương của cha mẹ là vô giá và không gì có thể thay thế.
Câu 1:
phương thức biểu đạt chính là biểu cảm
Câu 2:
hai lối sống mà con người từng đôi lần trải qua được tác giả nêu:
lối sống bất động, thụ động, “khước từ sự vận động”, “tìm quên trong những giấc ngủ vùi”, “bải hoải trong tháng ngày chật hẹp”.
lối sống vươn ra, vận động, khát vọng trải nghiệm, như “sông phải chảy”, “tuổi trẻ phải hướng ra biển rộng”
Câu 3:
biện pháp tu từ được dùng: so sánh.
“Sông như đời người” so sánh dòng sông với cuộc đời.
“Sông phải chảy” khẳng định quy luật tất yếu, gợi ý rằng con người phải sống, phải vận động.
“Như tuổi trẻ phải hướng ra biển rộng” so sánh sự vận động của sông với khát vọng, hoài bão của tuổi trẻ.
Tác dụng:
Làm cho ý tưởng trở nên cụ thể, sinh động, dễ hình dung.
Gợi cho người đọc suy ngẫm: đời người cũng như sông, nếu không vận động, không vươn xa thì sẽ tù đọng, lụi tàn
Khẳng định thông điệp: tuổi trẻ phải sống có khát vọng, dám dấn thân và vươn tới những chân trời mới.
Câu 4:
Tiếng gọi của cuộc sống, của khát vọng sống mãnh liệt.
Là sự thôi thúc bên trong mỗi con người: không được dừng lại, phải đi tới, phải vận động và phát triển.
Như một tiếng gọi nội tâm đánh thức con người thoát khỏi sự trì trệ, thụ động để dấn bước trên hành trình của tuổi trẻ.
Câu 5:
Tuổi trẻ cần sống tích cực, chủ động, dám ước mơ, dám hành động.
Không nên thụ động, an phận, khước từ vận động vì sẽ trở nên tù đọng, lãng phí tuổi trẻ.
Mỗi ngày cần nỗ lực để trưởng thành, sống có ý nghĩa, vươn ra “biển lớn” của đời mình.
Bởi cuộc đời luôn vận động như dòng sông, nếu không đi tới sẽ “lịm trong đầm lầy”.
Tuổi trẻ là quãng đời đẹp nhất, cần sống hết mình để không nuối tiếc.