ĐOÀN KHÁNH HUYỀN
Giới thiệu về bản thân
Bài 2
Câu1:
Mark Twain từng nói: “Hai mươi năm sau bạn sẽ hối hận vì những gì bạn đã không làm, hơn là những gì bạn đã làm. Vậy nên hãy tháo dây, nhổ neo và ra khỏi bến đỗ an toàn.”. Câu nói ấy nhắc nhở chúng ta về sự dũng cảm trong hành trình sống. Thực tế, nhiều người thường ngần ngại trước cơ hội vì sợ thất bại, sợ khó khăn. Nhưng chính sự do dự ấy lại khiến ta bỏ lỡ những trải nghiệm quý giá. Sai lầm có thể để lại bài học, nhưng cơ hội bị bỏ qua thì không bao giờ quay lại. Vì vậy, tuổi trẻ cần dám nghĩ, dám làm, dám bước ra khỏi “vùng an toàn” để chinh phục những điều mới mẻ. Hành trình ấy có thể đầy thử thách, nhưng đồng thời cũng mở ra chân trời tri thức, kinh nghiệm và cả niềm vui chiến thắng bản thân. Nếu cứ mãi thu mình, chúng ta sẽ sống trong nuối tiếc khi nhìn lại. Do đó, thông điệp Mark Twain gửi gắm chính là: hãy can đảm sống hết mình, dám thử, dám sai, để khi ngoảnh đầu lại, ta có thể mỉm cười vì đã không bỏ lỡ tuổi trẻ và những cơ hội đáng giá trong đời.
Câu 2:
Trong đoạn trích, nhân vật người mẹ hiện lên như một hình tượng tiêu biểu cho những người mẹ Việt Nam giàu đức hi sinh, sống cả đời vì con cái. Trước hết, bà là một người mẹ tần tảo, chịu thương chịu khó. Suốt bao năm, bà âm thầm nuôi nấng, chăm lo cho Tâm nên người, để con có cơ hội ra thành phố học tập và lập nghiệp. Cuộc đời bà gắn với căn nhà cũ kỹ, mái gianh xơ xác, quần áo vẫn cũ kĩ như ngày nào, cho thấy sự hi sinh thầm lặng, chấp nhận cơ cực để dồn hết tình thương và điều kiện tốt nhất cho con.
Không chỉ hi sinh, bà mẹ còn là hiện thân của tình mẫu tử bao la, chan chứa yêu thương. Khi gặp lại con sau nhiều năm xa cách, bà không trách móc Tâm vì sự lạnh nhạt, vô tâm, mà chỉ ứa nước mắt xúc động thốt lên: “Con đã về đấy ư?”. Trong cuộc trò chuyện, bà luôn ân cần săn sóc, lo lắng cho sức khỏe của con, dõi theo từng biến động nhỏ trong cuộc sống của con nơi xa. Dù Tâm thờ ơ, trả lời qua loa, bà vẫn kiên nhẫn, trìu mến, chỉ mong con ở lại thêm chút nữa.
Đặc biệt, khi Tâm đưa tiền, bà cụ “run run đỡ lấy gói bạc, rơm rớm nước mắt”. Giọt nước mắt ấy không chỉ biểu lộ niềm xúc động trước sự quan tâm ít ỏi của con, mà còn ẩn chứa nỗi tủi buồn của một người mẹ khao khát tình yêu thương hơn là vật chất. Nhân vật người mẹ vì thế mang vẻ đẹp bi kịch: cả đời hi sinh cho con, nhưng đến cuối cùng chỉ nhận lại sự hờ hững, xa cách.
Qua hình tượng người mẹ, đoạn trích đã gợi lên giá trị thiêng liêng của tình mẫu tử, đồng thời lên án sự vô tâm, ích kỉ của những đứa con như Tâm – những người chỉ coi trọng vật chất, danh lợi mà quên đi cội nguồn. Từ đó, tác phẩm nhắc nhở mỗi chúng ta phải biết trân trọng, yêu thương và báo hiếu cha mẹ khi còn có thể, bởi đó chính là bổn phận thiêng liêng của đạo làm con.
Bài 1
Câu 1:
PTBĐ: Nghị luận
Câu 2:
Hai lối sống mà con người từng đôi lần trải qua được tác giả nêu trong đoạn trích là:
+Lối sống khước từ sự vận động, thu mình, tìm sự an toàn trong bất động.
+Lối sống hướng ra biển rộng, dám trải nghiệm, dám bước đi, khao khát vươn tới.
Câu 3:
Đoạn văn: “Sông như đời người. Và sông phải chảy. Như tuổi trẻ phải hướng ra biển rộng.” sử dụng biện pháp tu từ so sánh, ẩn dụ.
- Tác dụng: Làm nổi bật mối quan hệ giữa đời người và dòng sông. Nếu sông phải chảy để vươn ra biển lớn thì tuổi trẻ cũng cần vận động, trải nghiệm để trưởng thành. Cách diễn đạt này giàu hình ảnh, gợi cảm xúc, đồng thời nhấn mạnh ý nghĩa sống tích cực, mạnh mẽ của tuổi trẻ.
Câu 4:“
Tiếng gọi chảy đi sông ơi” chính là tiếng gọi của khát vọng sống, của tuổi trẻ muốn được dấn thân, trải nghiệm, cống hiến. Nó cũng có thể hiểu là tiếng gọi của lẽ sống tự nhiên trong mỗi con người, thôi thúc ta không được dừng lại, phải vươn lên và tiến về phía trước.
Câu 5:
Bài học rút ra:
+Mỗi người, đặc biệt là tuổi trẻ, không nên sống khép kín, an phận, thỏa mãn với sự an toàn tạm bợ.
+Cần dám sống hết mình, dám trải nghiệm, dấn thân vào khó khăn thử thách, bởi chỉ như thế mới tìm thấy giá trị và ý nghĩa thật sự của đời sống.
+Vì cuộc đời ngắn ngủi, tuổi trẻ một đi không trở lại, nếu không “chảy đi” như dòng sông, con người sẽ sống trong nuối tiếc và tẻ nhạt.