NGUYỄN THANH HÀ
Giới thiệu về bản thân
Câu 1
Trả lời: Thể thơ của văn bản "NHÀN" là thất ngôn bát cú Đường luật. Chúng ta có thể nhận thấy điều này qua:
* Mỗi bài có tám câu.
* Mỗi câu có bảy chữ.
* Tuân thủ quy tắc niêm (sự liên kết về thanh điệu giữa các cặp câu 2-3, 4-5, 6-7).
* Tuân thủ quy tắc đối (về ý và từ loại giữa các cặp câu 3-4, 5-6).
Câu 2 :
Những hình ảnh nói về nếp sống hàng ngày đạm bạc, thanh cao của tác giả trong bài thơ là:
* "Một mai, một cuốc, một cần câu": Gợi hình ảnh cuộc sống lao động tự túc, gần gũi với thiên nhiên, với những công cụ lao động giản dị của người nông dân.
* "Thu ăn măng trúc, đông ăn giá": Miêu tả bữa ăn theo mùa, tận dụng những sản vật tự nhiên, cho thấy sự giản dị, không cầu kỳ trong sinh hoạt.
* "Xuân tắm hồ sen, hạ tắm ao": Thể hiện sự hòa mình vào thiên nhiên, tận hưởng những điều bình dị, gần gũi xung quanh.
Câu 3
* Biện pháp tu từ: Liệt kê.
* Các yếu tố được liệt kê: "một mai", "một cuốc", "một cần câu".
* Tác dụng: Biện pháp liệt kê này có tác dụng:
* Nhấn mạnh sự giản dị, đơn sơ trong cuộc sống vật chất của tác giả. Chỉ với những công cụ lao động thiết yếu, tác giả vẫn cảm thấy đủ đầy và tự tại.
* Gợi hình ảnh một cuộc sống tự túc, gần gũi với thiên nhiên. "Mai", "cuốc" tượng trưng cho lao động, "cần câu" tượng trưng cho thú vui tao nhã, hòa mình vào thiên nhiên.
* Thể hiện sự ung dung, tự do trong tâm hồn. Tác giả không bị ràng buộc bởi những nhu cầu vật chất phức tạp.
Câu 4: Quan niệm "dại - khôn" của tác giả trong hai câu thơ này có sự đảo ngược và mang đậm chất triết lý cá nhân:
* "Ta dại": Tác giả tự nhận mình là "dại" khi lựa chọn "nơi vắng vẻ". Theo quan niệm thông thường, "khôn" là tìm đến nơi đô hội, náo nhiệt, nơi có nhiều cơ hội để thăng tiến, kiếm tìm danh lợi. Việc tác giả tự nhận mình "dại" cho thấy sự khác biệt trong cách nhìn nhận giá trị cuộc sống của ông.
* "Người khôn": Ngược lại, "người khôn" theo cách nhìn của thế tục sẽ tìm đến "chốn lao xao", nơi có sự bon chen, cạnh tranh để đạt được danh vọng, địa vị.
* Đặc biệt: Quan niệm "dại - khôn" của Nguyễn Bỉnh Khiêm không mang ý nghĩa tiêu cực hay phê phán. Đó là sự lựa chọn có ý thức về một lối sống thanh cao,远离世俗. Tác giả tìm thấy sự bình yên, tự tại ở "nơi vắng vẻ",远离 những "lao xao" của cuộc đời. Đây là một cách thể hiện sự bất mãn với xã hội đương thời, nơi danh lợi và quyền lực chi phối, đồng thời khẳng định giá trị của một cuộc sống ẩn dật, hòa mình vào thiên nhiên. Tác giả cho thấy một trí tuệ sâu sắc khi nhận ra sự khác biệt giữa giá trị vật chất và giá trị tinh thần, lựa chọn con đường riêng của mình.
Câu 5: Qua bài thơ "NHÀN", tôi cảm nhận sâu sắc vẻ đẹp nhân cách thanh cao, thoát tục của Nguyễn Bỉnh Khiêm. Tác giả hiện lên là một người yêu thiên nhiên, tìm thấy niềm vui trong cuộc sống giản dị, tự túc ("một mai, một cuốc, một cần câu"). Ông không màng danh lợi, xa lánh sự bon chen, náo nhiệt của thế tục ("Ta dại, ta tìm nơi vắng vẻ, / Người khôn, người đến chốn lao xao"). Thay vào đó, ông lựa chọn một lối sống hòa mình vào thiên nhiên, tận hưởng những điều bình dị ("thu ăn măng trúc, đông ăn giá..."). Đặc biệt, thái độ coi thường phú quý, xem nó như "chiêm bao" cho thấy một tâm hồn vượt lên trên những ham muốn vật chất tầm thường. Vẻ đẹp nhân cách của Nguyễn Bỉnh Khiêm còn thể hiện ở sự ung dung, tự tại, không bị ràng buộc bởi những giá trị ảo vọng của xã hội, tìm thấy sự an yên trong chính con người mình và thiên nhiên xung quanh.