PHẠM KHÁNH NGỌC

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của PHẠM KHÁNH NGỌC
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1.
Phương thức biểu đạt chính: biểu cảm (kết hợp với nghị luận và miêu tả).


Câu 2.
Hai lối sống được nêu trong đoạn trích:

  • Lối sống trì trệ, thụ động, khước từ vận động và trải nghiệm.
  • Lối sống chủ động, vươn ra phía trước, sống như dòng sông chảy ra biển rộng.

Câu 3.
Đoạn văn sử dụng biện pháp tu từ so sánh: “Sông như đời người… Như tuổi trẻ phải hướng ra biển rộng.”

  • Tác dụng:
    • Làm cho ý nghĩa trừu tượng trở nên cụ thể, dễ hình dung.
    • Khẳng định quy luật: đời người cũng như dòng sông, phải vận động, phải vươn tới.
    • Nhấn mạnh khát vọng sống, thôi thúc con người, đặc biệt là tuổi trẻ, phải mạnh mẽ tiến lên.

Câu 4.
“Tiếng gọi chảy đi sông ơi” được hiểu là:

  • Tiếng gọi từ khát vọng sống, ước mơ, lý tưởng trong mỗi con người.
  • Tiếng gọi của quy luật cuộc sống, thôi thúc ta không dừng lại mà phải bước tiếp, trải nghiệm và trưởng thành.

Câu 5.
Bài học rút ra:

  • Con người cần tránh lối sống thụ động, an phận, phải biết vươn lên, dám trải nghiệm và khẳng định mình.
  • Tuổi trẻ càng cần sống chủ động, khao khát, dấn thân để không phí hoài năm tháng.
  • Vì chỉ có vận động, sống hết mình, ta mới cảm nhận được ý nghĩa thực sự của cuộc đời.

Câu 1 (2.0 điểm – đoạn văn khoảng 200 chữ)

Mark Twain từng nói: “Hai mươi năm sau bạn sẽ hối hận vì những gì bạn đã không làm, hơn là những gì bạn đã làm. Vậy nên hãy tháo dây, nhổ neo và ra khỏi bến đỗ an toàn.” Câu nói gợi nhắc chúng ta về ý nghĩa của sự dũng cảm và khát vọng sống. Con người thường có xu hướng lựa chọn sự an toàn, ngại thay đổi, sợ thất bại. Nhưng nếu cứ mãi sống như thế, ta sẽ đánh mất cơ hội thử thách bản thân, trải nghiệm và trưởng thành. Nhiều khi nỗi hối hận lớn nhất không phải vì đã sai, mà vì chưa từng thử. Thực tế cho thấy, những người thành công đều là những người dám bước ra khỏi “bến đỗ” quen thuộc, dám dấn thân và chấp nhận rủi ro. Với tuổi trẻ, điều ấy càng quan trọng hơn: hãy sống hết mình, đừng ngại va vấp, bởi thất bại cũng là một phần của hành trình đi tới thành công. Riêng tôi, tôi nhận thấy rằng sự an toàn quá mức chỉ khiến con người trở nên nhạt nhòa, còn hành động, dám làm mới mang lại giá trị đích thực cho cuộc đời. Vì vậy, chúng ta cần mạnh mẽ bước đi, để sau này nhìn lại không phải thốt lên hai chữ “giá như”.

Câu 2 (4.0 điểm – bài văn nghị luận khoảng 400 chữ)

Trong truyện Trở về của Thạch Lam, người mẹ của Tâm được khắc họa bằng những chi tiết giản dị mà thấm thía, để lại trong lòng người đọc nhiều xúc động.

Người mẹ hiện lên với dáng vẻ già nua, tàn tạ: bước chân chậm chạp, bộ áo cũ kĩ, mái tóc điểm bạc. Thời gian và cuộc đời nghèo khổ đã in hằn dấu vết trên cơ thể bà. Tuy vậy, trong ánh mắt, trong giọng nói vẫn chan chứa tình yêu thương dành cho con trai. Khi gặp lại Tâm, bà xúc động đến rơi nước mắt, lời nói ngập ngừng mà chứa chan nỗi nhớ mong. Sáu năm xa cách, Tâm thờ ơ không một lời hỏi han, nhưng người mẹ chưa một lần trách móc, chỉ luôn lo lắng cho sức khỏe, công việc của con.

Tình thương của bà còn thể hiện ở sự nhẫn nại, hi sinh lặng lẽ. Bà chấp nhận sống một mình trong mái nhà xập xệ, chịu cảnh cô đơn để con có điều kiện học hành, lập nghiệp. Khi Tâm đưa tiền, bà nhận với đôi tay run rẩy, nước mắt rưng rưng. Bà cần không phải tiền bạc, mà là sự quan tâm, tình cảm của con trai. Nỗi buồn lặng lẽ ấy đã gợi nên sự thương cảm và xót xa trong lòng người đọc.

Qua hình tượng người mẹ, Thạch Lam ca ngợi đức hi sinh vô bờ bến của những người mẹ thôn quê, đồng thời phê phán sự vô tâm, hời hợt của lớp người trẻ trước tình cảm thiêng liêng nhất. Nhân vật cũng gửi gắm lời nhắn nhủ: hãy biết trân trọng và yêu thương cha mẹ khi còn có thể, đừng để mất đi rồi mới hối hận.

Bằng giọng văn nhẹ nhàng, tinh tế, Thạch Lam đã khắc họa thành công một bà mẹ nghèo khổ mà giàu lòng thương con, để lại ấn tượng sâu sắc về tình mẫu tử thiêng liêng trong lòng người đọc.

def ucln(a, b):

while b != 0:

a, b = b, a % b

return a


# Nhập hai số nguyên dương từ bàn phím

a = int(input("Nhập số nguyên dương a: "))

b = int(input("Nhập số nguyên dương b: "))


# Tính và in ra kết quả

print(f"Ước chung lớn nhất của {a} và {b} là: {ucln(a, b)}")

while True:

try:

a=float(input(“nhap so thuc duong a: ”))

if a > 0:

break

else:

print(“so vua nhap chua phai so thuc duong. Hay nhap lai.”)

except:

print(“du lieu nhap khong hop le. Hay nhap lai.”)

#tinh binh phuong va in ket qua lam tron 2 chu so sau so phay

binh_phuong = a ** 2

print(f”Binh phuong cua a la:{binh_phuong:.2f}”)

thiếu dấu : ở cuối dòng if x < y

cách khắc phục

if x < y: