LÊ BẢO LÂM
Giới thiệu về bản thân
Câu 1
Câu nói của Mark Twain là một lời khuyên rất ý nghĩa về cách sống dũng cảm và quyết đoán. Trong cuộc sống, nhiều người thường do dự, sợ thất bại nên không dám làm những điều mình muốn. Nhưng chính sự ngần ngại đó lại khiến chúng ta hối hận nhiều hơn sau này. Khi đã qua thời tuổi trẻ, chúng ta thường tiếc nuối vì đã không thử sức, không dám thay đổi, không dám theo đuổi ước mơ. Vì vậy, mỗi người cần phải biết bước ra khỏi vùng an toàn của mình, dám thử thách, dám hành động. Dù có thể gặp khó khăn, nhưng chính những trải nghiệm đó sẽ giúp ta trưởng thành và không phải tiếc nuối về sau. Câu nói trên nhắc nhở chúng ta hãy sống tích cực, mạnh mẽ và dũng cảm, nhất là khi còn trẻ, để sau này không phải nói hai chữ "giá như".
Câu 2
Trong truyện ngắn Trở về của nhà văn Thạch Lam, nhân vật người mẹ hiện lên rất cảm động. Bà là một người mẹ quê nghèo, sống trong căn nhà cũ kỹ, tồi tàn. Dù con trai là Tâm đã đi xa sáu năm, không một lời hỏi han hay thăm nom, nhưng bà vẫn chờ đợi, vẫn yêu thương con bằng tất cả tấm lòng. Khi Tâm trở về, bà rất xúc động, rơi nước mắt vì vui mừng. Bà hỏi han con từng chút, kể về cuộc sống ở quê, về cô Trinh – người bạn cũ của Tâm – như để kéo con lại gần với quê hương hơn.
Tình cảm của người mẹ rất chân thật và giản dị. Dù con trai có lạnh nhạt, bà vẫn không trách móc, chỉ quan tâm, lo lắng. Ngay cả khi nhận tiền từ con, bà vẫn run run cảm động, không phải vì tiền, mà vì đó là một chút tình cảm mà con vẫn còn nhớ đến mẹ. Lời mời con ở lại ăn cơm cũng thể hiện sự mong mỏi được gần con, dù chỉ một lát.
Qua nhân vật người mẹ, nhà văn muốn nói lên tình mẫu tử thiêng liêng và cao quý. Người mẹ ấy chính là hình ảnh của biết bao người mẹ Việt Nam – hiền hậu, tảo tần, luôn hi sinh vì con cái mà không bao giờ đòi hỏi sự đáp lại. Câu chuyện là lời nhắc nhở chúng ta phải biết yêu thương, quan tâm đến cha mẹ nhiều hơn, bởi đó là tình cảm quý giá nhất trong cuộc đời.
Câu 1
Câu nói của Mark Twain là một lời khuyên rất ý nghĩa về cách sống dũng cảm và quyết đoán. Trong cuộc sống, nhiều người thường do dự, sợ thất bại nên không dám làm những điều mình muốn. Nhưng chính sự ngần ngại đó lại khiến chúng ta hối hận nhiều hơn sau này. Khi đã qua thời tuổi trẻ, chúng ta thường tiếc nuối vì đã không thử sức, không dám thay đổi, không dám theo đuổi ước mơ. Vì vậy, mỗi người cần phải biết bước ra khỏi vùng an toàn của mình, dám thử thách, dám hành động. Dù có thể gặp khó khăn, nhưng chính những trải nghiệm đó sẽ giúp ta trưởng thành và không phải tiếc nuối về sau. Câu nói trên nhắc nhở chúng ta hãy sống tích cực, mạnh mẽ và dũng cảm, nhất là khi còn trẻ, để sau này không phải nói hai chữ "giá như".
Câu 2
Trong truyện ngắn Trở về của nhà văn Thạch Lam, nhân vật người mẹ hiện lên rất cảm động. Bà là một người mẹ quê nghèo, sống trong căn nhà cũ kỹ, tồi tàn. Dù con trai là Tâm đã đi xa sáu năm, không một lời hỏi han hay thăm nom, nhưng bà vẫn chờ đợi, vẫn yêu thương con bằng tất cả tấm lòng. Khi Tâm trở về, bà rất xúc động, rơi nước mắt vì vui mừng. Bà hỏi han con từng chút, kể về cuộc sống ở quê, về cô Trinh – người bạn cũ của Tâm – như để kéo con lại gần với quê hương hơn.
Tình cảm của người mẹ rất chân thật và giản dị. Dù con trai có lạnh nhạt, bà vẫn không trách móc, chỉ quan tâm, lo lắng. Ngay cả khi nhận tiền từ con, bà vẫn run run cảm động, không phải vì tiền, mà vì đó là một chút tình cảm mà con vẫn còn nhớ đến mẹ. Lời mời con ở lại ăn cơm cũng thể hiện sự mong mỏi được gần con, dù chỉ một lát.
Qua nhân vật người mẹ, nhà văn muốn nói lên tình mẫu tử thiêng liêng và cao quý. Người mẹ ấy chính là hình ảnh của biết bao người mẹ Việt Nam – hiền hậu, tảo tần, luôn hi sinh vì con cái mà không bao giờ đòi hỏi sự đáp lại. Câu chuyện là lời nhắc nhở chúng ta phải biết yêu thương, quan tâm đến cha mẹ nhiều hơn, bởi đó là tình cảm quý giá nhất trong cuộc đời.