Đàm Thị Lệ
Giới thiệu về bản thân
Câu 1. Xác định thể thơ của văn bản.
Văn bản được viết theo thể thơ tự do. Dấu hiệu nhận biết là số lượng chữ trong mỗi dòng thơ không cố định, vần và nhịp điệu được gieo một cách linh hoạt, không tuân theo một quy tắc chặt chẽ nào.
Câu 2. Liệt kê một số từ ngữ, hình ảnh trong văn bản miêu tả kí ức tuổi học trò.
Một số từ ngữ, hình ảnh trong văn bản miêu tả kí ức tuổi học trò bao gồm:
* Sân trường hẹp lại
* Biển lùi xa
* Cây phượng gù
* Nắng mưa đầu dãi
* Những chùm họa (hoa phượng)
* Tiếng ve kêu
* Tà áo mỏng
* Cổng trường
* Ảnh sương sa
* Gió heo may xao xác
* Sách giáo khoa xưa
* Thầy cô
* Nụ cười hiền
* Mái tóc chớm màu mưa
* Mái trường như bóng mẹ
* Tấm bảng xanh bát ngát
* Tuổi đôi mươi
Câu 3. Chỉ ra và làm rõ hiệu quả của biện pháp nghệ thuật được sử dụng trong các dòng thơ in đậm.
Các dòng thơ in đậm là:
* Nở như thời thơ ấu những chùm họa...
* Bay qua cổng trường như một ảnh sương sa
* Mái trường như bóng mẹ
* Mở đường bay cho những tuổi đôi mươi...
Biện pháp nghệ thuật chủ yếu được sử dụng trong các dòng thơ in đậm là so sánh. Hiệu quả của biện pháp so sánh như sau:
* "Nở như thời thơ ấu những chùm họa...": So sánh sự nở rộ của hoa phượng với những ký ức tươi đẹp, hồn nhiên của thời thơ ấu. Phép so sánh gợi lên hình ảnh những chùm hoa phượng đỏ rực, gắn liền với những kỷ niệm trong sáng, vô tư của tuổi học trò. Từ "họa" gợi liên tưởng đến những nét vẽ nguệch ngoạc, đáng yêu của trẻ con, làm tăng thêm sự gần gũi và thân thương.
* "Bay qua cổng trường như một ảnh sương sa": So sánh hình ảnh tà áo mỏng thoáng qua cổng trường với một làn sương mỏng manh, nhẹ nhàng. Phép so sánh này diễn tả vẻ đẹp thanh khiết, thoáng qua, có chút mơ hồ của hình ảnh người nữ sinh trong ký ức. Nó gợi cảm giác về một khoảnh khắc đẹp đẽ nhưng cũng có chút gì đó xa xôi, khó nắm bắt.
* "Mái trường như bóng mẹ": So sánh mái trường với hình ảnh người mẹ. Phép so sánh này thể hiện sự gắn bó sâu sắc, tình cảm yêu thương, kính trọng và biết ơn của nhân vật trữ tình đối với mái trường. Mái trường được nhân hóa như người mẹ, bao bọc, che chở, dạy dỗ và âm thầm dõi theo sự trưởng thành của học sinh.
* "Mở đường bay cho những tuổi đôi mươi...": So sánh tấm bảng xanh với con đường rộng mở, chắp cánh ước mơ cho tuổi trẻ. Phép so sánh này nhấn mạnh vai trò của tri thức, của sự giáo dục mà nhà trường mang lại, giúp học sinh có hành trang vững chắc để bước vào tương lai, thực hiện những khát vọng của tuổi thanh xuân.
Câu 4. Nhận xét về tình cảm của nhân vật trữ tình được thể hiện trong văn bản.
Nhân vật trữ tình trong văn bản thể hiện một tình cảm sâu lắng, da diết hướng về quá khứ, đặc biệt là những kỷ niệm gắn liền với tuổi học trò và mái trường. Cụ thể:
* Sự trân trọng và yêu mến những hình ảnh quen thuộc của mùa thu và trường học: Dù "thôi đừng trách mùa thu", nhưng những hình ảnh như mây trắng, sân trường, cây phượng vẫn gợi lên những ký ức sâu sắc.
* Sự đồng cảm, xót xa với những hy sinh của người lính: Hình ảnh người lính nằm dưới cánh rừng già gợi lên sự trân trọng đối với những người đã ngã xuống vì độc lập, tự do của đất nước. Ký ức về tà áo mỏng thoáng qua cổng trường càng làm tăng thêm sự xúc động, gợi nhớ về những người thân yêu.
* Sự kính trọng, biết ơn đối với thầy cô: Nhân vật trữ tình bày tỏ sự quý mến, lo lắng cho tuổi già của thầy cô, những người đã tận tâm truyền đạt kiến thức và đạo lý.
* Tình yêu thương, gắn bó sâu sắc với mái trường: Mái trường được ví như người mẹ, thể hiện sự biết ơn đối với những gì trường học đã mang lại, là nơi nuôi dưỡng tâm hồn và chắp cánh ước mơ.
* Nỗi nhớ da diết về những kỷ niệm tươi đẹp của tuổi học trò: Những hình ảnh như tiếng ve, gió heo may, sách giáo khoa, bảng xanh đều khơi gợi những ký ức trong sáng, hồn nhiên và đầy ắp kỷ niệm.
Nhìn chung, tình cảm chủ đạo của nhân vật trữ tình là sự hoài niệm, trân trọng quá khứ, yêu mến những giá trị tinh thần cao đẹp và lòng biết ơn đối với những người, những nơi đã gắn bó và định hình nên con người mình.
Câu 5. Từ nội dung văn bản, anh/chị hãy rút ra bài học về cách ứng xử của bản thân đối với quá khứ và những giá trị tinh thần cao đẹp.
Từ nội dung văn bản, chúng ta có thể rút ra những bài học về cách ứng xử đối với quá khứ và những giá trị tinh thần cao đẹp như sau:
* Trân trọng và giữ gìn những ký ức đẹp của quá khứ: Quá khứ là một phần không thể thiếu trong hành trình trưởng thành của mỗi người. Những kỷ niệm, dù vui hay buồn, đều góp phần tạo nên con người hiện tại. Chúng ta nên trân trọng, nâng niu những ký ức đẹp, coi đó là nguồn động viên và sức mạnh tinh thần.
* Biết ơn những người đã có đóng góp cho cuộc sống của mình: Văn bản thể hiện lòng biết ơn sâu sắc đối với thầy cô, mái trường và cả những người lính đã hy sinh. Chúng ta cần học cách ghi nhớ công ơn của những người đã giúp đỡ, dạy dỗ và bảo vệ chúng ta.
* Không quên những giá trị tinh thần cao đẹp: Tình yêu quê hương, đất nước (qua hình ảnh người lính), tình thầy trò, tình bạn, những ký ức về mái trường là những giá trị tinh thần quý báu. Chúng ta cần nuôi dưỡng và phát huy những giá trị này trong cuộc sống.
* Hướng về quá khứ với sự trân trọng nhưng không để quá khứ níu chân: Dù trân trọng quá khứ, chúng ta cũng cần hướng tới tương lai. Những kỷ niệm đẹp là hành trang, là động lực để chúng ta sống tốt hơn ở hiện tại và xây dựng một tương lai tươi sáng.
* Nhận ra vẻ đẹp và ý nghĩa trong những điều bình dị: Những hình ảnh quen thuộc như mùa thu, sân trường, tiếng ve... đều mang trong mình những giá trị tinh thần sâu sắc. Chúng ta cần học cách cảm nhận và trân trọng những vẻ đẹp bình dị xung quanh.
Tóm lại, bài học rút ra là chúng ta cần có thái độ trân trọng, biết ơn đối với quá khứ và những giá trị tinh thần cao đẹp, đồng thời sống tích cực ở hiện tại và hướng tới tương lai.
Câu 1
Trong văn bản Thôi đừng trách mùa thu, nghệ thuật sáng tạo hình ảnh là yếu tố nổi bật, góp phần khắc họa sâu sắc tâm trạng và thông điệp của tác phẩm. Tác giả đã sử dụng những hình ảnh gợi cảm, đầy chất thơ như “mùa thu”, “lá vàng”, “cơn mưa”, “gió heo may” để tạo nên một không gian giàu tính biểu cảm và chất trữ tình. Mùa thu không chỉ là hình ảnh thiên nhiên mà còn mang ý nghĩa biểu tượng, gắn liền với nỗi buồn, sự chia ly và những tiếc nuối trong tình cảm con người. Qua việc nhân hóa mùa thu như một nhân vật có tâm trạng, có lỗi, tác giả đã khéo léo gửi gắm tâm sự của mình vào thiên nhiên, khiến cảm xúc trở nên chân thực và gần gũi. Các biện pháp tu từ như ẩn dụ, hoán dụ, điệp ngữ… được vận dụng linh hoạt, tạo nên nhịp điệu nhẹ nhàng, sâu lắng, khiến hình ảnh hiện lên sống động, ám ảnh. Nhờ nghệ thuật tạo hình tinh tế ấy, Thôi đừng trách mùa thu không chỉ là một lời nhắn nhủ tha thiết mà còn là một bản hòa ca dịu dàng giữa thiên nhiên và lòng người.
Câu 2
“Thay vì cố gắng thay đổi người khác, hãy thay đổi chính mình. Nếu vậy, bạn có thể sống được ở bất kỳ đâu.” Câu nói giản dị nhưng sâu sắc của Osamu Tanaka đã gợi mở một chân lý sống mang tính phổ quát: sự thích nghi bắt đầu từ việc nhìn lại và điều chỉnh bản thân. Trong thời kỳ hội nhập – khi thế giới ngày càng trở nên “phẳng” và liên kết chặt chẽ – điều đó lại càng trở nên cần thiết, đặc biệt với tuổi trẻ, những người đang đứng giữa ngã ba của truyền thống và hiện đại, của bản sắc và toàn cầu hóa.
Tuổi trẻ là lứa tuổi của sự khám phá, của khát vọng khẳng định mình và dấn thân vào những điều mới mẻ. Hội nhập quốc tế mang lại cho thế hệ trẻ rất nhiều cơ hội: tiếp cận tri thức toàn cầu, giao lưu văn hóa, phát triển sự nghiệp không giới hạn bởi ranh giới quốc gia. Nhưng đồng thời, nó cũng đặt ra nhiều thách thức: sự cạnh tranh khốc liệt, áp lực thích nghi với môi trường mới, và nguy cơ đánh mất bản sắc cá nhân. Trước thực tế đó, thay đổi bản thân là con đường quan trọng giúp người trẻ vững vàng trước sóng gió thời đại.
Thay đổi bản thân không có nghĩa là đánh mất chính mình hay chạy theo một cách mù quáng những chuẩn mực bên ngoài. Đó là sự thay đổi tích cực, bắt đầu từ việc tự nhận thức, dám nhìn vào điểm yếu của mình để hoàn thiện, phát triển. Đó có thể là thay đổi tư duy khép kín sang tư duy cởi mở, thay đổi thái độ thụ động thành chủ động học hỏi. Đó cũng là việc rèn luyện kỹ năng mềm, trau dồi ngoại ngữ, mở rộng vốn sống để thích nghi với môi trường đa văn hóa. Khi mỗi người trẻ biết thay đổi chính mình theo hướng tốt hơn, họ sẽ dễ dàng hòa nhập mà không hòa tan, đủ bản lĩnh để làm chủ cuộc sống của mình trong thế giới rộng lớn.
Thực tế đã cho thấy nhiều tấm gương trẻ tuổi thành công nhờ biết thay đổi bản thân. Đó là những sinh viên Việt Nam du học nước ngoài, dù ban đầu gặp khó khăn về ngôn ngữ, văn hóa, nhưng bằng ý chí và nỗ lực không ngừng, họ dần thích nghi, khẳng định năng lực và trở thành cầu nối giữa hai nền văn hóa. Đó còn là những bạn trẻ khởi nghiệp trong nước, biết cập nhật xu hướng thế giới, ứng dụng công nghệ mới để tạo ra sản phẩm đậm chất Việt nhưng mang tính toàn cầu.
Tuy nhiên, thay đổi bản thân là một quá trình không dễ dàng. Nó đòi hỏi sự kiên trì, lòng dũng cảm và tinh thần cầu tiến. Có người trẻ ngại thay đổi vì sợ thất bại, có người lại cố gắng thay đổi người khác hay đổ lỗi cho hoàn cảnh thay vì nhìn lại mình. Nhưng chỉ khi hiểu rằng thay đổi bản thân là quyền năng lớn nhất mà mỗi người nắm giữ, tuổi trẻ mới có thể phát huy trọn vẹn giá trị của mình trong thời đại hội nhập.
Tóm lại, trong một thế giới luôn chuyển động và đa dạng như hôm nay, việc thay đổi bản thân là điều tất yếu để tuổi trẻ có thể thích nghi, phát triển và hội nhập thành công. Thay vì chạy theo thế giới trong vô vọng, hãy thay đổi chính mình để trở thành một phiên bản tốt hơn mỗi ngày – đó chính là cách tuổi trẻ vững bước trong hành trình toàn cầu hóa và khẳng định bản thân một cách bền vững nhất.
Hình tượng "nàng Vọng Phu" trong bài thơ hiện lên đầy bi thương và cao cả. Từ lời gọi "Về thôi nàng ơi", người đọc cảm nhận được sự xót xa trước cảnh cô đơn, khắc khoải của nàng giữa "mưa, trong gió". Nhưng lời đáp lại "Thế để đâu những lời / Ta đã hẹn với người ta thương nhớ?" cho thấy một trái tim thủy chung, son sắt, kiên trì giữ trọn lời hẹn ước dù thời gian có phủ bụi. Lời khẳng định "Người ấy chẳng bao giờ về nữa" như một sự thật phũ phàng, nhưng nàng vẫn chọn hóa đá để "đợi triệu lần nỗi đợi". Hành động này không chỉ thể hiện tình yêu sâu sắc mà còn mang một ý nghĩa nhân văn cao cả: nàng chấp nhận hóa thân thành tượng đá vĩnh cửu để những người vợ muôn đời sau "thoát khỏi cảnh chờ mong". Hình tượng nàng Vọng Phu trở thành biểu tượng bất tử cho lòng chung thủy, sự kiên nhẫn và khát vọng về hạnh phúc lứa đôi, đồng thời gợi lên niềm cảm thương sâu sắc trong lòng người đọc.
Trong bài thơ "Chân quê", nhân vật "em" hiện lên qua cái nhìn đầy tiếc nuối và xót xa của chàng trai. Sự thay đổi của "em" sau chuyến đi tỉnh về được khắc họa rõ nét qua trang phục: từ chiếc yếm lụa sồi, dây lưng đũi nhuộm hồi, áo tứ thân, khăn mỏ quạ, quần nái đen sang "khăn nhung, quần lĩnh rộn ràng", "áo cài khuy bấm". Sự thay đổi này không chỉ đơn thuần là sự khác biệt về trang phục mà còn biểu trưng cho sự đánh mất bản sắc văn hóa truyền thống, xa rời những nét đẹp chân chất, mộc mạc của quê hương. Chàng trai không chỉ nhận ra sự thay đổi về hình thức mà còn cảm nhận được sự phai nhạt của "hương đồng gió nội" trong tâm hồn "em". Anh lo sợ sự đô thị hóa, lối sống hiện đại sẽ làm "em" đánh mất đi vẻ đẹp thuần phác, gần gũi với thiên nhiên và những giá trị văn hóa sâu rễ bền gốc của làng quê. Lời van xin "Em hãy giữ nguyên quê mùa" không chỉ là mong muốn "em" giữ lại vẻ ngoài xưa cũ mà còn là lời tha thiết giữ gìn tâm hồn, bản sắc văn hóa dân tộc. Hình ảnh "em" đi lễ chùa với trang phục truyền thống được nhắc lại như một kỷ niệm đẹp, một chuẩn mực về vẻ đẹp chân quê mà chàng trai trân trọng. Tóm lại, nhân vật "em" trong "Chân quê" là hình ảnh biểu trưng cho sự thay đổi trong xã hội nông thôn Việt Nam thời bấy giờ, đồng thời khơi gợi nỗi lo lắng về sự mai một của những giá trị truyền thống trước sự xâm nhập của văn hóa đô thị.
Đoạn trích "Văn tế thập loại chúng sinh" của Nguyễn Du khắc họa sâu sắc bức tranh hiện thực xã hội đầy khổ đau và bất hạnh. Về nội dung, đoạn thơ tập trung phản ánh số phận bi thảm của nhiều kiếp người: những người lính "bỏ cửa nhà gồng gánh việc quan" chịu cảnh "nước khe cơm vắt gian nan", nơi "mạng người như rác". Tất cả đều là những mảnh đời bị xã hội ruồng bỏ, chịu đựng "một đời phiền não" và ngay cả khi chết cũng không nơi nương tựa. Về nghệ thuật, Nguyễn Du đã sử dụng ngôn ngữ thơ lục bát giản dị, gần gũi với lời ăn tiếng nói dân gian nhưng lại có sức gợi cảm mạnh mẽ. Các hình ảnh thơ chân thực, giàu tính biểu cảm như "nước khe cơm vắt", "mạng người như rác", "lập lòe ngọn lửa ma trơi", "buôn nguyệt bán hoa", "nằm cầu gối đất" khắc họa rõ nét sự cùng cực, đau khổ của các kiếp người. Câu hỏi tu từ cuối mỗi khổ: "biết là tại đâu?" thể hiện sự xót xa, cảm thương sâu sắc của tác giả trước nỗi đau khổ của con người, đồng thời mang đậm giá trị nhân đạo sâu sắc. Đoạn trích là một tiếng kêu thương thống thiết, một lời tố cáo đanh thép đối với xã hội bất công, đồng thời thể hiện tấm lòng nhân ái bao la của Nguyễn Du.
Câu 1. Phương thức biểu đạt chính: Biểu cảm.
Câu 2. Văn bản gợi nhắc đến các tác phẩm của nhà văn Andersen:
Nàng tiên cá (qua hình ảnh "nàng tiên bé nhỏ", "sóng bể").
Cô bé bán diêm (qua hình ảnh "Que diêm cuối cùng").
Câu 3. Việc gợi nhắc các tác phẩm của nhà văn Andersen trong văn bản có tác dụng:
Tạo không gian cổ tích, mộng ảo, khơi gợi những ký ức tuổi thơ và niềm tin vào những điều kỳ diệu.
Liên hệ nhân vật trữ tình với hình tượng nàng tiên cá và cô bé bán diêm, làm nổi bật vẻ đẹp tâm hồn, sự hy sinh và nỗi đau trong tình yêu.
Góp phần thể hiện chủ đề về sự mong manh, dang dở của tình yêu trong cuộc đời.
Câu 4. Giá trị của biện pháp tu từ so sánh "Biển mặn mòi như nước mắt của em":
Gợi hình ảnh biển cả bao la, rộng lớn nhưng lại mang vị mặn của nước mắt, thể hiện nỗi buồn sâu sắc, sự đau khổ trong tình yêu của "em".
Tạo sự liên tưởng độc đáo, làm tăng tính biểu cảm và gợi cảm cho câu thơ, khắc sâu ấn tượng về một tình yêu nhiều trắc trở.
Câu 5. Cảm nhận về vẻ đẹp của nhân vật trữ tình trong khổ thơ cuối: Nhân vật trữ tình hiện lên với vẻ đẹp của sự thấu hiểu, sẻ chia và lòng trắc ẩn sâu sắc. Dù biết tình yêu không trọn vẹn, dù cuộc đời có nhiều khó khăn, nhân vật vẫn mong muốn "em" hãy ngủ yên, tin vào sự trọn vẹn của tình yêu, dù chỉ là trong khoảnh khắc cuối cùng. Đây là vẻ đẹp của sự hy sinh và niềm tin vào những giá trị tinh thần cao đẹp.
Câu 1. Thể thơ tự do.
Câu 2. Hai hình ảnh cho thấy sự khắc nghiệt của thiên nhiên miền Trung:
Nắng và cát (Câu ví dặm nằm nghiêng / Trên nắng và dưới cát).
Gió bão là tốt tươi như cỏ (Chỉ gió bão là tốt tươi như cỏ).
Câu 3.
Những dòng thơ "Miền Trung / Eo đất này thắt đáy lưng ong / Cho tình người đọng mật" giúp tôi hiểu rằng: Mảnh đất miền Trung tuy hẹp, có địa hình đặc biệt nhưng lại là nơi con người giàu tình cảm, đùm bọc, yêu thương nhau.
Câu 4.
Việc vận dụng thành ngữ "mồng tơi không kịp rớt" trong dòng thơ "Mảnh đất nghèo mồng tơi không kịp rớt" có tác dụng:
Nhấn mạnh sự nghèo khó, cằn cỗi đến mức độ cây mồng tơi - một loại rau dễ trồng, nhanh lớn - cũng không thể phát triển kịp để rụng hạt, sinh sôi.
Gợi hình ảnh về một vùng đất khô cằn, thiếu sức sống.
Câu 5.
Tình cảm của tác giả đối với miền Trung được thể hiện trong đoạn trích là sự xót xa, thương cảm sâu sắc trước những khó khăn, vất vả của mảnh đất và con người nơi đây. Đồng thời, tác giả cũng thể hiện niềm tin vào sự đọng kết của tình người trong hoàn cảnh khắc nghiệt đó và mong mỏi người con trở về với quê hương.
Câu 1.
Thể thơ tự do.
Câu 2.
- Nhân vật trữ tình bày tỏ lòng biết ơn đối với:
+Những cánh sẻ nâu.
+Mẹ.
+Trò chơi tuổi nhỏ.
+Dấu chân trên đường.
Câu 3. Dấu ngoặc kép trong dòng thơ "Chuyền chuyền một..." miệng, tay buông bắt có công dụng:
Đánh dấu lời nói trực tiếp, tái hiện lại tên gọi của trò chơi dân gian.
Nhấn mạnh sự quen thuộc, thân thương của trò chơi trong ký ức tuổi thơ.
Câu 4.
- Hiệu quả của phép lặp cú pháp "Biết ơn..." được sử dụng trong đoạn trích là:
+Nhấn mạnh và làm nổi bật cảm xúc biết ơn, lòng trân trọng đối với những điều bình dị trong cuộc sống.
+Tạo nhịp điệu cho bài thơ, góp phần thể hiện sự dạt dào, liên tục của dòng cảm xúc.
+Liên kết các khổ thơ, tạo sự mạch lạc và thống nhất cho nội dung.
Câu 5.
Thông điệp về sự trân trọng những điều bình dị, gần gũi đã nuôi dưỡng tâm hồn và hình thành nhân cách có ý nghĩa nhất đối với tôi. Từ những cánh sẻ nhỏ bé đến tình mẫu tử thiêng liêng, trò chơi dân gian và những bước chân quen thuộc, tất cả đều góp phần tạo nên con người mình ngày hôm nay.
Câu 1. Thể thơ tự do.
Câu 2. Một số từ ngữ tiêu biểu thể hiện hình ảnh của biển đảo và đất nước:
Biển đảo: Biển, sóng dữ, Hoàng Sa, bám biển, sóng.
Đất nước: Đất nước, Tổ quốc, cờ nước Việt, giữ nước.
Câu 3.
- Biện pháp tu từ: so sánh: "Mẹ Tổ quốc vẫn luôn ở bên ta" - "máu ấm trong màu cờ nước Việt"
- Tác dụng:
+ Nhấn mạnh sự thiêng liêng của Tổ quốc với dòng "máu ấm" chảy trong mỗi người dân và màu sắc thiêng liêng của "cờ nước Việt".
+ Giúp khẳng định sự gắn bó máu thịt, tình yêu sâu sắc và sự che chở của Tổ quốc đối với mỗi người con.
+ Tăng sức gợi hình gợi cảm cho lời thơ, làm cho câu thơ trở nên sinh động, hấp dẫn hơn
Câu 4. Đoạn trích thể hiện những tình cảm của nhà thơ dành cho biển đảo Tổ quốc:
Tự hào về lịch sử đấu tranh kiên cường của dân tộc.
Xót xa, cảm phục trước sự hy sinh của những người con nơi biển đảo.
Khẳng định vai trò, vị thế thiêng liêng của biển đảo đối với Tổ quốc.
Thể hiện tình yêu nước sâu sắc, ý chí bảo vệ chủ quyền biển đảo.
Câu 5.
Em cảm nhận sâu sắc sự hy sinh lớn lao của thế hệ cha anh và những người đang ngày đêm canh giữ biển đảo. Là một người trẻ, em ý thức được trách nhiệm của mình trong việc bảo vệ chủ quyền thiêng liêng của Tổ quốc. Em sẽ không ngừng học tập, trau dồi kiến thức để góp phần xây dựng đất nước vững mạnh, đồng thời luôn hướng về biển đảo bằng tình yêu và sự biết ơn. Bên cạnh đó, em cũng sẽ lan tỏa tinh thần yêu nước, ý thức bảo vệ biển đảo đến những người xung quanh, cùng nhau chung tay giữ gìn non sông gấm vóc của cha ông.
Câu 1. Văn bản thể hiện tâm trạng nhớ quê, cô đơn, lạc lõng của nhân vật trữ tình khi đang ở một nơi xa lạ (thành phố San Diego, Mỹ).
Câu 2. Những hình ảnh khiến nhân vật trữ tình ngỡ như quê ta:
Nắng
Mây trắng bay phía xa
Đồi nhuộm vàng trên đỉnh ngọn
Câu 3. Cảm hứng chủ đạo của văn bản trên là nỗi nhớ quê hương da diết của người con xa xứ.
Câu 4.
Khổ thơ đầu: Tâm trạng ngỡ ngàng, thoáng thấy hình ảnh quê hương thân thuộc giữa nơi xa lạ, mang đến cảm giác an ủi, vơi bớt nỗi nhớ.
Khổ thơ thứ ba: Tâm trạng buồn bã, cô đơn hơn khi nhận ra sự khác biệt, dù có những nét tương đồng bên ngoài, thì tất cả vẫn thuộc về "người ta", làm sâu sắc thêm cảm giác lữ thứ, xa nhà.
Câu 5.
Em ấn tượng nhất với hình ảnh "Bụi đường cũng bụi của người ta". Hình ảnh này thể hiện một cách sâu sắc sự khác biệt và cảm giác không thuộc về. Ngay cả những điều nhỏ nhặt, bình thường như bụi đường ở nơi xa xứ cũng mang một dấu ấn xa lạ, nhấn mạnh sự cô đơn và nỗi nhớ quê hương da diết của nhân vật trữ tình.