Trương Quang Khánh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Trương Quang Khánh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

-Biện pháp tu từ:Nhân hóa

"Hương đồng gió nội":chỉ chất chân quê, vẻ đẹp dân dã bình dị của cô gái

"Bay đi ít nhiều":chỉ chất bình dị của cô gái đã phai dần

-Tác dụng:

+Tăng sức gợi hình,gợi cảm,giúp người đọc, người nghe hình dung rõ nét hơn về sự vật

+Thể hiện sự mất dần bản sắc bình dị,chân quê của cô gái sau khi lên tỉnh

+Bộc lộ cảm xúc lo lắng của tác giả trước sự thay đổi của nhân vật "em"

Đoạn thơ khắc họa một bức tranh quê thanh bình, giản dị mà đậm chất thơ, gợi lên cảm giác yên ả và gần gũi của một vùng quê Việt Nam trong đêm trăng. Không gian ấy hiện lên với tiếng võng kẽo kẹt, con chó ngủ lơ mơ, bóng cây nghiêng nhẹ bên hàng dậu, tất cả như chìm trong sự tĩnh lặng, vắng vẻ nhưng không hề lạnh lẽo. Hình ảnh ông lão nằm chơi giữa sân, thằng bé say mê ngắm bóng con mèo dưới chân càng tô đậm vẻ bình dị, đầm ấm của cuộc sống gia đình nơi làng quê. Ánh trăng lấp loáng trên tàu cau khiến cảnh vật thêm phần thơ mộng, lung linh. Bức tranh ấy không có điều gì ồn ào, kịch tính, nhưng lại đầy chất sống và ấm áp tình người. Qua đó, ta cảm nhận được vẻ đẹp của làng quê Việt – nơi lưu giữ những giá trị truyền thống, là chốn bình yên trong tâm hồn mỗi người, đặc biệt trong những khoảnh khắc đời thường giản đơn.

Câu 1.
Ngôi kể: Ngôi thứ ba (người kể chuyện giấu mình).

Câu 2.
Một số chi tiết cho thấy chị Bớt không giận mẹ:

  • Khi mẹ xuống ở chung, chị "rất mừng".
  • Chị lo mẹ suy nghĩ nên "gặng mẹ cho hết lẽ".
  • Chị nhẹ nhàng nhắc lại chuyện cũ, không trách móc.
  • Chị ôm lấy mẹ và trấn an: "Con có nói gì đâu, sao bu cứ nghĩ ngợi thế nhỉ?"


Câu 3.
Nhân vật Bớt hiện lên là một người phụ nữ hiền lành, giàu lòng vị tha và rất mực hiếu thảo. Mặc dù từng bị mẹ phân biệt đối xử, chịu nhiều thiệt thòi so với em gái, nhưng chị không oán trách hay hận thù. Ngược lại, khi mẹ già yếu, chị vẫn vui mừng đón mẹ về sống cùng, chăm lo chu đáo cho mẹ và các con. Bớt không chỉ đảm đang, chịu thương chịu khó trong công việc đồng áng, mà còn sống rất tình cảm, nhân hậu. Cách chị nhẹ nhàng nhắc lại chuyện xưa, ôm lấy mẹ và an ủi bà cho thấy một tấm lòng bao dung, một trái tim biết yêu thương và trân trọng những giá trị của tình thân, của gia đình.

Câu 4.
Hành động và lời nói ấy thể hiện rõ sự cảm thông, tha thứ và tình yêu thương chân thành mà Bớt dành cho mẹ. Khi mẹ chợt buột miệng bày tỏ sự ân hận vì từng đối xử không công bằng, Bớt không trách móc mà ngay lập tức ôm lấy mẹ như một cách để xoa dịu cảm xúc, trấn an tinh thần. Câu nói của chị mang ý nghĩa xóa tan khoảng cách, lỗi lầm trong quá khứ và cho thấy chị không hề để bụng chuyện cũ. Qua đó, người đọc cảm nhận được tấm lòng độ lượng, cao thượng của một người con – dù từng bị tổn thương vẫn chọn cách yêu thương và thứ tha.

Câu 5.
Thông điệp ý nghĩa nhất từ văn bản là: “Tình cảm gia đình chỉ bền chặt khi được nuôi dưỡng bằng sự bao dung, thấu hiểu và tha thứ.”
Trong xã hội hiện đại, con người ngày càng bận rộn, dễ xa cách, mâu thuẫn trong gia đình cũng dễ phát sinh từ những hiểu lầm, tổn thương nhỏ. Tuy nhiên, nếu mỗi người biết đặt mình vào vị trí của người khác, biết cảm thông, bỏ qua lỗi lầm để yêu thương nhau nhiều hơn thì tình thân sẽ là nơi chữa lành mọi vết thương, là chốn bình yên không gì thay thế được. Câu chuyện của Bớt cho ta thấy dù từng bị tổn thương, chị vẫn chọn yêu thương mẹ – điều đó nhắc nhở mỗi chúng ta rằng: tha thứ đôi khi không chỉ là cho người khác cơ hội, mà còn là cho chính mình sự bình yên.