Nguyễn Thị Ánh Dương
Giới thiệu về bản thân
Cuộc sống luôn có mặt phải mặt trái, có người tốt người xấu, cũng như có người sống có trách nhiệm, có người lại vô trách nhiệm. Vô trách nhiệm chính là việc mỗi con người trốn tránh trước lỗi lầm, những hành động chưa đúng của mình, không có ý thức, trách nhiệm trước công việc của bản thân. Vô trách nhiệm là một tính xấu mà mỗi chúng ta cần phải bài trừ. Người vô trách nhiệm thường không quan tâm, mặc kệ những công việc mà bản thân mình được giao, không hoàn thành đúng hạn công việc hoặc chất lượng công việc không được tốt; không dám nhìn nhận thực tế vào những lỗi lầm của mình. Họ cũng là người không biết giữ lời hứa, từ đó vô tình khiến cho lời nói của mình trở nên mất giá trị, ảnh hưởng đến uy tín của bản thân. Người vô trách nhiệm là những người khó có được sự tin tưởng, tín nhiệm từ người khác, ngay cả công việc bản thân cũng không có trách nhiệm hoàn thành thì khó có thể làm được việc lớn, khó có được thành công trong cuộc sống.Vô trách nhiệm là một tính xấu không mang lại lợi ích cho con người, ngược lại nó khiến cuộc sống của chúng ta không phát triển được, chính vì thế, chúng ta cần gạt bỏ thói vô trách nhiệm, sống có trách nhiệm với bản thân, với cuộc sống của mình cũng như có trách nhiệm với xã hội. Bên cạnh đó trong xã hội có nhiều người sống có trách nhiệm với bản thân, luôn nỗ lực vươn lên, sẵn sàng chịu trách nhiệm trước hành vi, lỗi lầm của mình, biết suy nghĩ cho cục diện,… những người này xứng đáng là tấm gương sáng để chúng ta học tập và noi theo. Mỗi chúng ta chỉ được sống một lần, hãy sống và trở thành một người tốt, có trách nhiệm và giúp ích cho xã hội, khiến cho đất nước phát triển bền vững, giàu đẹp.
1. Quê hương - Tế Hanh.
- Xuất xứ: trích trong tập Nghẹn ngào (1919).
2.
Nay xa cách lòng tôi luôn tưởng nhớ
Màu nước xanh, cá bạc, chiếc buồm vôi
Thoáng con thuyền rẽ sóng chạy ra khơi
Tôi thấy nhớ cái mùi nồng mặn quá!
Tình cảm đối với quê hương được Tế Hanh trực tiếp thể hiện qua khổ thơ cuối này, nổi bật hơn cả là nỗi nhớ làng quê khôn nguôi của tác giả. Đó là một nỗi nhớ không hề chung chung mà hết sức cụ thể, sâu sắc.
3. Liệt kê
4.
- Nỗi nhớ độc đáo ở chỗ:
+ Có hình hài “màu nước xanh”, “cá bạc”, “chiếc buồm vôi”.
+ Có hương vị “mùi nồng mặn”, nó đã trở thành một ám ảnh da diết.
5: Phân tích hai câu thơ của Tú Xương
Hai câu thơ: "Nghĩ mình lại ngán cho mình nhỉ / Mà cũng bia xanh, cũng bảng vàng" thể hiện tâm trạng đầy bi kịch và sự tự mỉa mai cay đắng của nhà thơ.
• "Ngán cho mình": Chữ "ngán" diễn tả sự chán ngán, mệt mỏi và thất vọng đến mức rệu rã. Tú Xương "ngán" chính bản thân mình vì bao năm đèn sách, đi thi nhiều lần (8 lần) mà kết quả vẫn lận đận, công danh dở dang.
• "Bia xanh, bảng vàng": Đây là những biểu tượng của sự đỗ đạt, thành danh trong chế độ khoa cử xưa (tên được khắc vào bia đá, viết trên bảng vàng).
• Cái "ngược đời" trong câu thơ: Lẽ ra có "bia xanh, bảng vàng" thì phải tự hào, vui sướng. Nhưng ở đây, Tú Xương lại dùng từ "cũng" với giọng điệu mỉa mai. Ông thấy những danh hiệu đó trong thời buổi giao thời (Tây - Tàu hỗn độn) chỉ là hư danh, giả tạo, không còn giá trị thực chất để giúp đời, giúp nước.
6 : Thay vì chạy theo bằng cấp ảo hay "hư danh" như thời của Tú Xương, giới trẻ cần:
• Chủ động tiếp cận khoa học công nghệ, ngoại ngữ để trở thành "công dân toàn cầu".
• Học đi đôi với hành, lấy kiến thức thực tế làm thước đo năng lực thay vì chỉ chăm chăm vào bảng điểm.