Vũ Bảo Ngọc

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Vũ Bảo Ngọc
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1:

Bài thơ “Mùa cỏ nở hoa” đã để lại trong em nhiều cảm xúc sâu lắng và xúc động. Hình ảnh người mẹ hiện lên thật giản dị nhưng vô cùng thiêng liêng, như những bông cỏ nhỏ bé mà bền bỉ, âm thầm nở hoa giữa cuộc đời. Mẹ không cần những điều lớn lao, chỉ lặng lẽ hi sinh, yêu thương và chăm sóc con từng ngày. Đọc bài thơ, em cảm nhận được tình mẫu tử là thứ tình cảm trong sáng, cao quý nhất, luôn hiện diện và nâng đỡ con người. Những câu thơ nhẹ nhàng mà thấm thía khiến em nhớ đến mẹ của mình – người luôn bên em dù vui hay buồn, thành công hay thất bại. Từ đó, em thấy mình cần phải biết yêu thương, trân trọng và quan tâm mẹ nhiều hơn. Bài thơ không chỉ là lời ca ngợi mẹ mà còn là lời nhắc nhở mỗi người hãy sống biết ơn, sống tình cảm hơn với đấng sinh thành.

Câu 2:

Tình mẫu tử là một trong những tình cảm thiêng liêng và cao quý nhất của con người. Bài thơ “Mùa cỏ nở hoa” đã khắc họa vẻ đẹp bền bỉ, âm thầm mà sâu sắc của người mẹ. Tuy nhiên, trong cuộc sống hiện nay, vẫn còn nhiều người sống vô tâm, không biết trân trọng cha mẹ – một thực trạng đáng buồn cần được suy ngẫm.

Trước hết, cần hiểu rằng cha mẹ là những người đã sinh thành, nuôi dưỡng và hi sinh cả cuộc đời vì con cái. Tình yêu của cha mẹ là vô điều kiện, không toan tính. Thế nhưng, trong xã hội hiện đại, một bộ phận người trẻ lại mải mê với cuộc sống cá nhân, công nghệ, bạn bè mà quên đi sự quan tâm, chăm sóc dành cho cha mẹ. Có người thờ ơ với những hi sinh của cha mẹ, thậm chí có những hành vi thiếu lễ phép, làm tổn thương đấng sinh thành. Đó là biểu hiện của lối sống ích kỉ, thiếu trách nhiệm và thiếu đạo đức.

Nguyên nhân của hiện tượng này có thể xuất phát từ nhiều phía: sự nuông chiều quá mức của gia đình, ảnh hưởng của lối sống thực dụng, hoặc do bản thân mỗi người chưa nhận thức đầy đủ về giá trị của tình thân. Hậu quả là mối quan hệ gia đình trở nên lạnh nhạt, con người dễ rơi vào cô đơn và đánh mất đi những giá trị tinh thần quý giá.

Vì vậy, mỗi chúng ta cần thay đổi nhận thức và hành động. Hãy bắt đầu từ những việc nhỏ như quan tâm, hỏi han cha mẹ, giúp đỡ việc nhà, lắng nghe và chia sẻ với họ. Đồng thời, cần sống có trách nhiệm, biết ơn và hiếu thảo – đó không chỉ là đạo lý truyền thống mà còn là thước đo nhân cách của mỗi con người.

Tóm lại, tình cảm gia đình là nền tảng quan trọng của cuộc sống. Mỗi người hãy biết trân trọng cha mẹ khi còn có thể, để không phải hối tiếc khi đã quá muộn.


Câu 1.Bài thơ "Mùa cỏ nở hoa" thuộc thế thơ tự do.

Câu 2. Chủ thế trữ tình trong bài thơ là người mẹ.

Câu 3. Biện pháp tu từ nhân hoá: "Cỏ" được gắn với các từ ngữ chỉ đặc điểm, hoạt động của con người như "thơm thảo", "hát".Tác dụng của biện pháp tu từ nhân hoá:

+ Làm cho hình ảnh "cỏ" trở nên sinh động, có tâm hồn và tràn đầy sức sống; lời thơ giàu sức gợi hình, gợi cảm và tăng sức hấp dẫn với người đọc.

+ Ngợi ca vẻ đẹp nhân cách của người con, không chỉ trưởng thành về thể chất mà còn có tấm lòng hiếu thảo, tử tế và tinh thân lạc quan, yêu đời.

+ Thể hiện niềm tự hào, hạnh phúc và sự trân trọng của người mẹ khi nhìn thấy con khôn lớn, sống có ích cho cuộc đời.

Câu 4. Những dòng thơ thể hiện mong ước sâu sắc và bao dung của người mẹ:Mong con được sống với sự hồn nhiên, vô tư và trong sáng trong tâm hồn. Con không cần phải lo toan hay chịu áp lực quá sớm, mà hãy cứ bình yên lớn lên trong sự che chở của mẹ.Mong con có sức sống mạnh mẽ ("xanh non"):Hình ảnh "phủ xanh non" tượng trưng cho sự trưởng thành khoẻ mạnh, tràn đầy nhựa sống và năng lượng tích cực.

Câu 5. Một số việc bản thân có thế làm để gìn giữ và vun đắp tình mẫu tử:

-Rèn luyện bản thân trở thành một người con ngoan, học tập chăm chỉ.

-Dành thời gian quan tâm, lắng nghe và chia sẻ với mẹ; thấu hiểu nỗi buồn, sự vất vả của mẹ.

-Nỗ lực sống tốt, sống "hồn nhiên" và "thơm thảo",bởi sự trưởng thành và hạnh phúc của con cái cũng chính là món quà với mẹ.

Trần Tế Xương là một trong những nhà thơ tiêu biểu của văn học Việt Nam cuối thế kỉ XIX. Thơ ông sắc sảo, trào phúng, phản ánh chân thật những đổi thay hỗn tạp của xã hội đương thời. Bài thơ “Giễu ông đồ Bốn ở phố Hàng Sắt” là một sáng tác tiêu biểu, thể hiện tài quan sát tinh tế và ngòi bút trào phúng sắc bén của Tú Xương khi khắc họa một hạng người nửa mùa, giả danh trí thức – hình ảnh phổ biến trong xã hội thực dân nửa phong kiến lúc bấy giờ.


Mở đầu bài thơ, tác giả đặt những câu hỏi tưởng chừng rất tự nhiên mà đầy ý vị châm biếm: “Hỏi thăm quê quán ở nơi mô? / Không học mà sao cũng gọi đồ?”. Những câu hỏi như lời trò chuyện nhẹ nhàng nhưng ẩn trong đó là thái độ mỉa mai sâu cay. “Đồ” vốn là cách gọi dành cho người có học, có chữ nghĩa. Thế nhưng ông Bốn lại “không học” mà vẫn tự nhận danh xưng này. Điều ấy làm lộ rõ sự rởm đời, ham hư danh và thích khoe mẽ của nhân vật. Hai câu thơ tiếp theo càng làm bật lên tiếng cười giễu nhại: “Ý hắn người yêu mà gọi thế, / Hay là mẹ đẻ đặt tên cho!” Cách nói nửa đùa nửa thật của Tú Xương vạch trần bản chất: cái “danh” ấy chẳng phải do tài năng hay học vấn tạo nên, mà chỉ là thứ tên gọi vô căn cứ, càng thể hiện sự trống rỗng của con người thích khoác lác.


Bốn câu thơ sau miêu tả ngoại hình và lối nói năng của ông Bốn – những chi tiết được chọn lọc để tăng thêm chất hài hước. “Áo quần đĩnh đạc trông ra cậu” cho thấy ông Bốn ăn mặc bảnh bao, tưởng như người trí thức đứng đắn. Nhưng ngay sau đó, Tú Xương lật tẩy vẻ ngoài ấy bằng chi tiết “Ăn nói nhẹ nhàng nhác giọng Ngô”. Cách nói pha giọng vùng khác khiến ông trở nên lố bịch, giống người cố gắng làm sang nhưng lại thất bại. Nhà thơ như muốn nhắn rằng vẻ bề ngoài không thể che lấp sự rỗng tuếch bên trong.


Hai câu cuối bài đẩy tiếng cười lên cao trào: “Hỏi mãi mới ra thằng bán sắt, / Mũi nó gò gò, trán nó giô.” Hóa ra ông Bốn – người thích gọi mình là “đồ Bốn” – chỉ là một anh bán sắt bình thường. Thân phận thật được phơi bày sau lớp áo quần kiểu cách và những lời nói giả tạo. Cách dùng từ “thằng” và những nét tả chân dung “mũi nó gò gò, trán nó giô” càng nhấn mạnh sự thô kệch, trái ngược hoàn toàn với vẻ hào nhoáng mà ông cố khoác lên. Đây là sự phê phán trực tiếp, mạnh mẽ nhưng lại hóm hỉnh – nét đặc trưng của thơ trào phúng Tú Xương.


Qua bài thơ, Trần Tế Xương không chỉ giễu cợt một cá nhân mà còn phê phán cả một lớp người trong xã hội đương thời: những kẻ nông cạn nhưng lại thích mang danh trí thức, sính chữ nghĩa và chạy theo hư vinh. Đó cũng là phản ánh của một xã hội đang biến đổi, nơi giá trị thật bị đảo lộn, kẻ bất tài lại thích làm ra vẻ ta đây. Tài năng của Tú Xương nằm ở chỗ ông chế giễu mà không thô tục, mỉa mai mà vẫn thấm thía, khiến người đọc vừa bật cười vừa suy ngẫm.


Tóm lại, “Giễu ông đồ Bốn ở phố Hàng Sắt” là một bài thơ trào phúng đặc sắc, thể hiện rõ bút pháp châm biếm sắc bén của Trần Tế Xương. Bằng ngôn ngữ giản dị mà giàu sức gợi, tác giả khắc họa thành công chân dung một nhân vật “giả danh trí thức”, đồng thời gửi gắm thái độ phê phán những thói hư danh trong xã hội. Bài thơ vẫn còn giá trị đến hôm nay, nhắc nhở mỗi người sống chân thật, đề cao giá trị thực chất hơn là những vẻ hào nhoáng bề ngoài.


Là học sinh, em thể hiện tinh thần yêu nước trước hết bằng việc chăm chỉ học tập để xây dựng tương lai tốt đẹp cho bản thân và đóng góp cho đất nước. Em luôn giữ gìn trường lớp, bảo vệ môi trường và thực hiện tốt các quy định nơi công cộng. Ngoài ra, em tích cực tham gia các hoạt động đền ơn đáp nghĩa và tìm hiểu lịch sử dân tộc. Trong thời gian tới, em sẽ cố gắng rèn luyện bản thân nhiều hơn, sống có trách nhiệm và lan tỏa những điều tốt đẹp để góp phần dựng xây Tổ quốc.

Bài thơ “Chạy giặc” gửi gắm nỗi xót xa, đau thương của tác giả trước cảnh nhân dân phải li tán, nhà cửa tan hoang khi thực dân xâm lược. Qua đó, tác giả bày tỏ lòng yêu nước sâu sắc, đồng thời lên án tội ác của kẻ thù và đặt câu hỏi đau đáu về trách nhiệm bảo vệ đất nước.