Lê Thế Mạnh
Giới thiệu về bản thân
Câu 1: Viết đoạn văn (khoảng 200 chữ) phân tích nhân vật người bố trong truyện ngắn "Bố tôi"
Nhân vật người bố trong truyện ngắn của Nguyễn Ngọc Thuấn là một hình tượng cảm động về tình phụ tử thiêng liêng, âm thầm mà sâu sắc. Sống ở vùng núi cao xa xôi, người bố hiện lên với vẻ ngoài giản dị, chân chất nhưng lại mang trong mình một trái tim đầy ắp yêu thương dành cho đứa con đang đi học dưới đồng bằng. Chi tiết gây xúc động mạnh mẽ nhất chính là việc ông không biết chữ, nhưng cuối mỗi tuần đều "mặc chiếc áo phẳng phiu nhất" để đi nhận thư con. Dù không đọc được, ông vẫn "lặng lẽ vụng về" mở thư, "chạm tay vào nó, ép nó vào khuôn mặt đầy râu". Hành động ấy cho thấy lá thư không chỉ là mặt chữ, mà là hình hài, là hơi ấm của đứa con xa quê. Sự tinh tế của người cha còn nằm ở lòng tự trọng và sự thấu cảm: ông không nhờ ai đọc hộ vì muốn giữ thế giới riêng giữa hai bố con, ông khẳng định "nó là con tôi, nó viết gì tôi biết cả". Người bố ấy đã yêu con bằng bản năng và bằng sự thấu hiểu kỳ lạ, nâng niu từng nét chữ từ khi còn "non nớt" của con như báu vật. Dù người bố đã qua đời, nhưng tình yêu bao la và sự đồng hành thầm lặng của ông vẫn mãi là điểm tựa tinh thần vững chắc, tiếp thêm sức mạnh cho người con trên mọi bước đường đời.
Câu 2: Viết bài văn thuyết minh (khoảng 400 chữ) giải thích về một hiện tượng tự nhiên (Hiện tượng Cầu vồng)
Trong thế giới tự nhiên, có những hiện tượng kỳ thú luôn khơi gợi sự tò mò của con người, và cầu vồng chính là một trong những cảnh tượng rực rỡ, đẹp đẽ nhất. Cầu vồng không phải là một vật thể xác định mà là một hiện tượng quang học và khí tượng học xảy ra khi ánh sáng mặt trời tương tác với các giọt nước trong bầu khí quyển.
Về nguyên lý hình thành, cầu vồng xuất hiện dựa trên sự kết hợp của hiện tượng khúc xạ, phản xạ và tán sắc ánh sáng. Khi ánh sáng mặt trời chiếu vào một giọt nước mưa, nó bị khúc xạ (bẻ cong) khi đi vào giọt nước, sau đó phản xạ lại ở mặt trong của giọt nước và cuối cùng khúc xạ một lần nữa khi đi ra ngoài. Trong quá trình này, ánh sáng trắng của mặt trời bị phân tách thành một dải màu liên tục. Mặc dù chúng ta thường nói cầu vồng có bảy màu chính là đỏ, cam, vàng, lục, lam, chàm, tím, nhưng thực tế đó là một dải màu sắc biến chuyển vô tận.
Cầu vồng thường xuất hiện sau những cơn mưa rào khi trời bắt đầu hửng nắng. Để quan sát được cầu vồng, người xem cần đứng ở vị trí lưng quay về phía mặt trời và nhìn về phía vùng trời có các giọt nước mưa. Góc nhìn lý tưởng để thấy rõ cầu vồng là khoảng 42 độ so với hướng ngược lại của ánh sáng mặt trời. Đôi khi, chúng ta còn có thể quan sát thấy "cầu vồng kép" – bao gồm một cung chính rõ nét và một cung phụ mờ hơn ở phía ngoài với thứ tự màu sắc bị đảo ngược. Điều này xảy ra khi ánh sáng bị phản xạ hai lần bên trong giọt nước.
Cầu vồng không chỉ là một hiện tượng khoa học thuần túy mà còn mang nhiều ý nghĩa biểu tượng trong văn hóa. Trong nhiều thần thoại, cầu vồng được coi là chiếc cầu nối giữa mặt đất và bầu trời, là biểu tượng của hy vọng và sự may mắn. Việc hiểu về cơ chế hình thành cầu vồng không làm mất đi vẻ đẹp thơ mộng của nó, mà trái lại, càng khiến chúng ta thêm khâm phục sự kỳ diệu của quy luật vật lý trong tự nhiên.
Tóm lại, cầu vồng là một món quà tuyệt đẹp mà thiên nhiên ban tặng. Nó nhắc nhở chúng ta về sự hài hòa giữa ánh sáng và bóng tối, giữa nắng và mưa, tạo nên những khoảnh khắc rực rỡ tô điểm cho cuộc sống thêm sắc màu.
Câu 1. Xác định phương thức biểu đạt chính: Phương thức biểu đạt chính của văn bản là: Thuyết minh (kết hợp với yếu tố nghị luận và biểu cảm). Văn bản cung cấp thông tin, giới thiệu về nội dung, thành tích và ý nghĩa của một bộ phim.
Câu 2. Ba nhân vật chính trong bộ phim là những ai? Theo văn bản, ba nhân vật chính là: Rancho, Farhan và Raju.
Câu 3. Thành tích nổi bật và tác dụng của cách trình bày:
- Thành tích nổi bật: * Doanh thu cao nhất trong tuần mở màn tại Ấn Độ (tính đến thời điểm đó).
- Giữ kỷ lục phim Bollywood sinh lời lớn nhất trong tuần ra mắt.
- Gặt hái nhiều thành tích tại Đông Á (Nhật Bản, Trung Quốc).
- Đoạt giải Grand Prize tại lễ trao giải Video Yasun Awards (Nhật Bản).
- Được đề cử phim nói tiếng nước ngoài hay nhất tại Giải Viện Hàn lâm Nhật Bản và Liên hoan phim quốc tế Bắc Kinh.
- Tác dụng của cách giới thiệu thành tích trước: * Thu hút sự chú ý và tò mò của người đọc ngay từ đầu.
- Khẳng định giá trị, chất lượng và tầm ảnh hưởng của bộ phim trên quy mô quốc tế.
- Tạo nền tảng tin cậy trước khi đi sâu vào phân tích nội dung và ý nghĩa bên trong.
Câu 4. Mục đích của văn bản là gì? Mục đích của văn bản là giới thiệu, quảng bá và đánh giá bộ phim "Ba chàng ngốc". Qua đó, tác giả muốn cung cấp cái nhìn đa chiều về điện ảnh Ấn Độ, đồng thời truyền tải những thông điệp giáo dục sâu sắc và bài học cuộc sống mà bộ phim gửi gắm.
Câu 5. Bài học rút ra trong cách ứng xử với bạn bè (khoảng 5 - 7 dòng): Từ văn bản, em rút ra bài học rằng tình bạn chân chính là sự thấu hiểu, sẻ chia và sẵn sàng hy sinh lợi ích cá nhân để giúp đỡ nhau trong những lúc khó khăn nhất. Chúng ta nên trân trọng những người bạn luôn đồng hành, cổ vũ mình theo đuổi đam mê thay vì tạo ra những áp lực tiêu cực. Sự chân thành và tinh thần lạc quan trong tình bạn không chỉ giúp mỗi cá nhân vượt qua nghịch cảnh mà còn là động lực để cùng nhau hướng tới một tương lai tốt đẹp hơn. Giống như ba chàng ngốc trong phim, bạn bè thực sự là những người giúp ta tìm lại chính mình và sống ý nghĩa hơn.
Trong dòng chảy miên viễn của văn chương, có những tác phẩm không chọn cách "gào thét" để khẳng định mình, mà chọn cách thấm sâu vào lòng người bởi sự tĩnh lặng và thanh khiết. "Lặng lẽ Sa Pa" của Nguyễn Thành Long chính là một hạt ngọc ẩn mình trong lớp bụi mờ của thời gian như thế. Ra đời từ chuyến đi thực tế ở Lào Cai năm 1970, truyện ngắn không chỉ là bức tranh sơn mài về thiên nhiên Tây Bắc hùng vĩ, tráng lệ mà còn là một bản "văn chương tâm linh" ca ngợi những con người lao động mang cốt cách của những bậc ẩn sĩ thời đại mới – những người lấy việc phụng sự quốc gia làm bản nguyện, lấy sự thầm lặng làm nếp sống cao sang.
Điểm nhấn linh hồn của tác phẩm chính là anh thanh niên – một nhân vật mang vẻ đẹp khôi ngô, tuấn tú về tâm hồn. Sống một mình trên đỉnh Yên Sơn cao 2600 mét, nơi bốn bề chỉ có cỏ cây và mây mù bao phủ, anh bị đặt vào một hoàn cảnh nghiệt ngã mà người đời thường gọi là "cô độc nhất thế gian". Thế nhưng, với anh, đó không phải là sự đày ải, mà là một cuộc "độc hành" tự nguyện và kiêu hãnh. Với anh, công việc đo gió, đo mưa không đơn thuần là sinh kế mưu sinh, mà là một thiêng liêng sứ mệnh. Câu nói kinh điển: "Khi ta làm việc, ta với công việc là đôi, sao gọi là một mình được?" đã kết tinh một triết lý nhân sinh nhân bản sâu sắc. Đó là sự phá vỡ ranh giới giữa cái tôi cá nhân nhỏ bé và cái ta chung của cộng đồng rộng lớn. Anh chính là hiện thân của tinh thần "tận trung báo quốc", dẫu không trực tiếp cầm súng nơi tiền tuyến nhưng lại canh giữ từng nhịp thở của bầu trời để góp phần dệt nên những chiến công hiển hách cho dân tộc.
Cốt cách của anh thanh niên còn được thể hiện qua lối sống thanh tao, nhã khiết, một vẻ đẹp mang hơi hướng của các bậc hiền triết xưa. Giữa chốn sơn lâm cùng cốc, anh không để bản thân rơi vào sự cẩu thả hay u tối về tâm hồn. Anh đọc sách để bồi đắp trí tuệ, trồng hoa để nuôi dưỡng thẩm mỹ, và chăn nuôi để tự túc sinh hoạt. Hình ảnh anh chạy xuống tặng hoa cho cô kỹ sư hay gửi gói tam thất cho vợ bác lái xe không chỉ là sự lịch thiệp thông thường, mà là sự chân phương, nồng hậu của một trái tim luôn tràn đầy tình yêu đồng loại. Đó là vẻ đẹp của một người biết lấy cái "tâm" làm gốc, lấy sự tử tế làm kim chỉ nam để đối đãi với thế gian.
Tuy nhiên, nét bút tài hoa nhất của Nguyễn Thành Long chính là khắc họa đức tính khiêm nhường đức độ. Dẫu bản thân đang thực hiện những công việc có tầm vóc quốc gia, anh lại luôn thấy mình "vô danh" và nhỏ bé. Sự từ chối lên tranh của ông họa sĩ để giới thiệu những người khác – những người mà anh tin rằng đang cống hiến âm thầm và vĩ đại hơn mình – chính là đỉnh cao của nhân cách. Sự khiêm nhường ấy không phải là sự tự ti, mà là cái "đức" của một người đã đạt đến sự chín muồi trong nhận thức về giá trị sống. Anh hiểu rằng: mỗi cá nhân chỉ là một viên gạch hồng xây nên tòa lâu đài Tổ quốc, và sự hy sinh thầm lặng, không phô trương mới là sự hy sinh cao cả nhất, bền vững nhất.
Về mặt nghệ thuật, tác phẩm mang đậm chất trữ tình ngoại đề, tựa như một bài thơ văn xuôi nhuần nhị. Việc tác giả không đặt tên riêng cho nhân vật mà chỉ gọi theo danh xưng nghề nghiệp (anh thanh niên, ông họa sĩ, cô kỹ sư) đã tạo nên một sức khái quát hóa mãnh liệt. Họ là những "vô danh anh hùng", đại diện cho cả một thế hệ thanh niên Việt Nam thời kỳ ấy: nhiệt huyết như lửa, trong sáng như gương và kiên định như đá vững. Ngôn từ trong truyện uyển chuyển, giàu tính tạo hình, như những nét vẽ mềm mại phác họa nên một vùng đất Sa Pa "lặng lẽ" về âm thanh nhưng lại "nồng nàn" về hơi ấm tình người.
Tóm lại, "Lặng lẽ Sa Pa" là một minh chứng hùng hồn cho tư tưởng: "Cống hiến không cần hồi đáp, tỏa sáng không cần danh xưng". Qua hình tượng anh thanh niên, Nguyễn Thành Long đã gửi gắm một thông điệp vĩnh cửu về ý nghĩa của sự tồn tại: giá trị con người không đo bằng những gì họ nhận về, mà đo bằng khoảng trống họ để lại và những hạt mầm thiện lương họ đã gieo xuống cho đời. Tác phẩm mãi là một "vườn hoa thơm ngát" trong tâm thức độc giả, một lời nhắc nhở nhẹ nhàng mà sâu sắc về trách nhiệm, lý tưởng và tình yêu đối với quê hương xứ sở trong mọi thời đại.
Đoạn thơ trong trường ca "Những người đi tới biển" của Thanh Thảo đã khắc họa vẻ đẹp bi tráng của thế hệ trẻ Việt Nam thời kỳ kháng chiến chống Mỹ. Với thành phần phụ chú "(Những tuổi hai mươi làm sao không tiếc)", tác giả đã chạm đến phần tâm hồn nhạy cảm nhất của những người lính: họ trân trọng cuộc sống, trân trọng thanh xuân. Tuy nhiên, vượt lên trên tình cảm cá nhân là lý tưởng sống cao đẹp "vì Tổ quốc". Câu hỏi tu từ ở cuối đoạn như một lời khẳng định đanh thép về trách nhiệm của cá nhân đối với vận mệnh dân tộc. Qua đó, ta thấy được tinh thần tự nguyện hy sinh đầy cao cả và vẻ đẹp tâm hồn của một "thế hệ cầm súng" hiên ngang.
- Thành phần biệt lập: Thành phần phụ chú — (Những tuổi hai mươi làm sao không tiếc).
- Tác dụng : Bổ sung thông tin, bộc lộ tâm trạng của nhân vật "chúng tôi": Đó là sự tự ý thức về giá trị của tuổi trẻ và sự hy sinh.
- Khẳng định rằng việc "không tiếc đời mình" không phải vì họ vô cảm, mà là vì một lý tưởng cao cả hơn (Tổ quốc). Nó làm cho tình cảm trong thơ trở nên chân thực, nhân văn và sâu sắc hơn.
a) BA<BCBA<BC ( Quan hệ đường vuông góc và đường xiên)
b)Xét hai tam giác vuông ABDABD và HBDHBD, ta có:
BAD^=BHD^=90∘BAD=BHD=90∘
B1^=B2^B1=B2 (vì BDBD là tia phân giác của góc ABCABC).
Cạnh huyền BDBD chung.
Suy ra ΔABD=ΔHBDΔABD=ΔHBD (cạnh huyền, góc nhọn).
Suy ra AD=HDAD=HD (2 cạnh tương ứng) (1).
c) Trong tam giác vuông DHCDHC có DHC^=90∘DHC=90∘. Suy ra DH<DC DH<DC (cạnh góc vuông nhỏ hơn cạnh huyền) (2).
Từ (1) và (2) suy ra: AD<DCAD<DC.
Huuu