Nguyễn Uy Vũ
Giới thiệu về bản thân
Nguyễn Thành Long là cây bút chuyên viết về truyện ngắn và ký với phong cách nhẹ nhàng, giàu chất thơ và thấm đẫm ý vị cuộc sống. Trong số các tác phẩm của ông, "Lặng lẽ Sa Pa" (1970) nổi lên như một bài ca ngợi ca những con người lao động mới trong công cuộc xây dựng chủ nghĩa xã hội ở miền Bắc. Truyện không chỉ vẽ nên một bức tranh thiên nhiên tuyệt đẹp của vùng cao mà còn tôn vinh vẻ đẹp của những tâm hồn lặng lẽ cống hiến cho tổ quốc. Trước hết, tác phẩm gây ấn tượng mạnh với độc giả bởi bức tranh thiên nhiên Sa Pa đầy thơ mộng và rực rỡ. Qua cái nhìn của người họa sĩ già, Sa Pa hiện lên với những rặng đào, những đàn bò cái cổ đeo chuông và đặc biệt là ánh nắng rực rỡ "mạ bạc" cả rừng cây. Thiên nhiên ấy không hề lạnh lẽo, u ám mà ngược lại, nó mang một vẻ đẹp lộng lẫy, tràn đầy sức sống, làm nền cho sự xuất hiện của những con người đáng quý. Tâm điểm của tác phẩm chính là nhân vật anh thanh niên - một thanh niên 27 tuổi làm công tác khí tượng kiêm vật lý địa cầu trên đỉnh Yên Sơn cao 2600 mét. Sống trong hoàn cảnh "cô độc nhất thế gian", quanh năm suốt tháng chỉ có mây mù và cây cỏ, nhưng ở anh lại tỏa sáng những phẩm chất cao đẹp. Trước hết là tinh thần trách nhiệm và lòng yêu nghề sâu sắc. Dù công việc có phần đơn điệu, đòi hỏi sự chính xác tuyệt đối và phải thực hiện vào những khung giờ khắc nghiệt như bốn giờ sáng hay lúc nửa đêm mưa tuyết, anh vẫn hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ suốt nhiều năm qua. Với anh, "khi ta làm việc, ta với công việc là đôi, sao gọi là một mình được?". Quan niệm về hạnh phúc của anh gắn liền với việc đóng góp công sức cho đất nước, như lần anh phát hiện một đám mây khô giúp không quân ta bắn rơi máy bay Mỹ, đó là lúc anh cảm thấy hạnh phúc nhất. Không chỉ có lý tưởng sống đẹp, anh thanh niên còn là một tâm hồn cởi mở, chân thành và rất mực khiêm tốn. Anh khao khát được trò chuyện với con người đến mức phải dùng thân cây chắn ngang đường để dừng xe khách. Khi được gặp gỡ, anh lại đón tiếp mọi người bằng sự nồng hậu, tặng hoa cho cô kỹ sư, tặng trứng cho ông họa sĩ. Đặc biệt, khi ông họa sĩ muốn vẽ chân dung mình, anh đã nhiệt tình từ chối và giới thiệu những người khác mà anh cho là xứng đáng hơn như ông kỹ sư vườn rau hay anh cán bộ nghiên cứu sét. Sự khiêm tốn ấy cho thấy anh coi những gì mình làm chỉ là nhỏ bé so với những hy sinh, cống hiến của bao người khác. Bên cạnh anh thanh niên, những nhân vật như ông họa sĩ già, cô kỹ sư trẻ hay bác lái xe cũng góp phần làm nên chiều sâu cho tác phẩm. Ông họa sĩ là người nghệ sĩ giàu tâm huyết, luôn trăn trở để đi tìm vẻ đẹp đích thực. Cô kỹ sư trẻ mang trong mình khát khao cống hiến của thế hệ mới. Tất cả họ, dù xuất hiện trực tiếp hay gián tiếp qua lời kể, đều hiện lên là những mắt xích trong một cộng đồng những con người đang âm thầm, "lặng lẽ" dâng hiến thanh xuân cho cuộc đời. Tóm lại, bằng cốt truyện đơn giản, ngôn ngữ giàu chất hội họa và cảm xúc, "Lặng lẽ Sa Pa" đã khẳng định một chân lý giản dị: vẻ đẹp của cuộc sống nằm ở những con người lao động thầm lặng nhưng giàu lý tưởng. Tác phẩm không chỉ khơi gợi tình yêu quê hương đất nước mà còn thôi thúc mỗi chúng ta, đặc biệt là thế hệ trẻ, cần xác định cho mình một thái độ sống tích cực, biết hy sinh và cống hiến vì lợi ích chung của cộng đồng.
Đoạn thơ trên đã chạm đến những rung cảm sâu sắc về lý tưởng sống cao đẹp của thế hệ trẻ Việt Nam trong thời kỳ kháng chiến. Bằng sự thành thật đầy nhân văn, Thanh Thảo không né tránh cảm xúc cá nhân khi thừa nhận "tuổi hai mươi làm sao không tiếc", bởi đó là quãng thời gian đẹp nhất của đời người. Tuy nhiên, vượt lên trên tình cảm riêng tư ấy là ý thức trách nhiệm lớn lao: "Nhưng ai cũng tiếc tuổi hai mươi thì còn chi Tổ quốc?". Câu hỏi tu từ đầy sức nặng này như một lời khẳng định về sự hy sinh tự nguyện và lòng yêu nước nồng nàn. Chính sự kết hợp giữa cái tôi cá nhân và cái ta chung của dân tộc đã tạo nên vẻ đẹp bi tráng, biến tuổi trẻ của họ thành những bông hoa rực rỡ nhất hiến dâng cho nền độc lập của nước nhà.
Thành phần biệt lập: những tuổi hai mươi làm sao không tiếc
Tác dụng
- Về nội dung: Bổ sung ý nghĩa, thể hiện tâm trạng và những suy nghĩ nội tâm chân thực của nhân vật trữ tình (những người lính). Nó khẳng định một sự thật hiển nhiên: ai cũng yêu quý và trân trọng tuổi trẻ của mình.
- Về biểu cảm: Làm nổi bật vẻ đẹp tâm hồn và sự hy sinh cao cả của thế hệ trẻ thời kỳ kháng chiến. Họ không phải là những người vô cảm, họ biết "tiếc" thanh xuân, nhưng đã gạt bỏ cái tôi cá nhân để chọn lựa con đường dấn thân vì độc lập dân tộc.
- Về nghệ thuật: Giúp lời thơ trở nên chân thực, giàu tính nhân văn và dễ chạm đến cảm xúc người đọc hơn là một lời khẳng định khô khan.
Câu 1 (2,0 điểm) Bài thơ "Mùa cỏ nở hoa" của Hồng Vũ mang đến cho em những rung động sâu xa về tình mẫu tử thiêng liêng, bền bỉ và dịu dàng. Bằng hình ảnh ẩn dụ "cánh đồng" (mẹ) và "cỏ" (con), tác giả đã khắc họa tình yêu thương vô bờ, âm thầm chở che của người mẹ suốt đời, như cỏ nở hoa mang hương thơm cho đời. Ngôn từ thơ giản dị, trong sáng, khiến lòng em lắng lại và biết ơn sâu sắc trước công ơn dưỡng dục, hi sinh quên mình của mẹ. Bài thơ khơi dậy trong em tình yêu thương, sự trân trọng từng khoảnh khắc được bên mẹ và nhắc nhở em phải sống sao cho xứng đáng với những hi sinh ấy. Đó không chỉ là lời thì thầm của mẹ mà còn là lời nhắc nhở nhẹ nhàng về đạo làm con.
Câu 2 (4,0 điểm) Bài văn nghị luận: Tình mẫu tử và lối sống vô tâm trong xã hội hiện đại Tình mẫu tử là thứ tình cảm thiêng liêng, bền bỉ nhất trên đời, như bài thơ "Mùa cỏ nở hoa" đã ví von mẹ là cánh đồng bao la chở che cho cỏ non - những đứa con thơ dại. Tuy nhiên, trong nhịp sống hối hả hiện nay, một vấn đề đáng buồn đang nhức nhối: sự vô tâm, lạnh lùng của không ít người con đối với đấng sinh thành. Sự vô tâm ấy biểu hiện qua những hành động cụ thể như xem nhẹ sự hi sinh của cha mẹ, coi việc được chăm sóc là đương nhiên, hoặc thờ ơ trước những nỗi vất vả, bệnh tật của mẹ cha. Nhiều người trẻ bận rộn với thế giới ảo, với những mối quan hệ xã hội bên ngoài mà quên đi việc hỏi han, chia sẻ hay dành thời gian bên gia đình. Đáng trách hơn, có những người con bất hiếu, đối xử tệ bạc, thậm chí ngược đãi cha mẹ lúc tuổi già. Nguyên nhân của lối sống này một phần đến từ lối sống thực dụng, ích kỷ, coi trọng vật chất hơn tình thân. Bên cạnh đó, sự thiếu giáo dục về đạo đức, lối sống "nhanh" khiến con người dễ lãng quên những giá trị nhân văn truyền thống. Họ quên rằng, mỗi cọng cỏ nở hoa đều cần sự vun đắp của đất mẹ, cũng như mỗi người con trưởng thành đều đánh đổi bằng thanh xuân, sức khỏe của mẹ cha. Hậu quả của sự vô tâm là nỗi đau đớn, cô đơn, hụt hẫng vô bờ bến của cha mẹ. Lối sống này làm rạn nứt tình thân, suy đồi đạo đức xã hội và chắc chắn sẽ để lại những ân hận muộn màng cho chính những người con. Tóm lại, cha mẹ là món quà vô giá mà cuộc sống ban tặng. Chúng ta cần trân trọng, thấu hiểu và yêu thương cha mẹ khi còn có thể bằng những hành động cụ thể. Hãy dừng lại một chút trước sự xô bồ của cuộc sống để ôm mẹ, hỏi han cha, bởi tình yêu của họ là nguồn suối trong lành tưới mát cuộc đời ta.
Câu 1:Bài thơ “Mùa cỏ nở hoa” được viết theo thể thơ tám chữ.
Câu 2:Chủ thể trữ tình trong bài thơ là người mẹ (người mẹ bày tỏ tình yêu thương và những suy nghĩ dành cho con).
Câu 3:
-Biện pháp tu từ: Nhân hoá ở hình ảnh “cỏ hát khúc mùa xuân”.
-Tác dụng: Làm cho hình ảnh cỏ trở nên sinh động, như có tâm hồn và tiếng nói của con người; đồng thời gợi lên khung cảnh mùa xuân tươi đẹp, tràn đầy sức sống.
Câu 4:Qua những dòng thơ trên, người mẹ mong muốn con được lớn lên hồn nhiên, trong sáng, mang lại sức sống và những điều tốt đẹp cho cuộc đời, giống như cỏ xanh phủ khắp đất mẹ hiền hòa.
Câu 5:Để giữ gìn và vun đắp tình mẫu tử, em cần yêu thương và kính trọng mẹ. Em nên ngoan ngoãn, chăm chỉ học tập để mẹ vui lòng. Ngoài ra, em có thể giúp mẹ làm những công việc nhỏ trong gia đình. Em cũng nên lắng nghe, chia sẻ với mẹ khi mẹ mệt mỏi. Luôn nói lời cảm ơn và thể hiện tình cảm với mẹ mỗi ngày. Như vậy tình mẹ con sẽ ngày càng gắn bó và bền chặt.
Vai trò của thoát hơi nước đối với đời sống thực vật Là động lực đầu trên đóng vai trò như lực kéo giúp vận chuyển dòng nước và các chất khoáng hòa tan từ rễ lên lá đến các bộ phận khác của cây trên mặt đất. + Khí khổng mở rộng trong quá trình thoát hơi nước tạo điều kiện cho khí CO2 đi vào bên trong tế bào lá, cung cấp nguyên liệu cho quá trình quang hợp và giải phóng O2 ra ngoài không khí. Hơi nước thoát ra ngoài mang theo một lượng nhiệt nhất định giúp hạ nhiệt độ của lá, bảo vệ lá cây vào những ngày nắng nóng, đảm bảo cho các quá trình sinh lí diễn ra bình thường. Đứng dưới bóng cây mát hơn đứng dưới mái che làm bằng vật liệu xây dựng vì Khoảng 98% lượng nước mà cây hút từ rễ sẽ thoát ra ngoài môi trường qua quá trình thoát hơi nước qua lá. Chính lượng nước này sẽ giúp lạ hạ nhiệt độ ở bề mặt lá và tán cây, thông thường là thấp hơn khoảng 5-10 độ C so với môi trường trống trơn. Bên cạnh đó, quá trình quang hợp ở cây xanh sẽ giúp hấp thụ khí CO2, thải khí O2 nên giúp chúng ta dễ thở hơn. Không chỉ vậy, tán lá ở thực vật còn có khả năng hấp thụ khí độc, lọc bụi nên khi đứng dưới tán cây, ta sẽ cảm thấy vừa mát mẻ, vừa dễ chịu. Trong khi đó, mái che bằng vật liệu xây dựng không hề có được những khả năng này, ngược lại, chúng còn hấp thụ nhiệt và khiến cho phần không gian phía dưới càng thêm bí bách.
Từ phương trình ta thấy quang hợp lấy CO2 làm nguyên liệu và giải phóng ra ngoài môi trường khí O2, do đó, cây xanh có vai trò quan trọng trong điều hoà không khí: giúp cân bằng lượng khí CO2 và O2 trong khí quyển.
a) Từ trường xuất hiện ở ko gian xung quanh lam châm và dây dẫn mang dòng điện
b) Ở bên ngoài thanh nam châm, đường sức từ có chiều đi ra từ cực Bắc, đi vào từ cực Nam.