Ong Thị Thùy Dương
Giới thiệu về bản thân
Bài làm
Có ý kiến cho rằng văn học như thiên thần mang đến xứ mệnh che chở và bảo vệ con người. Văn học nâng con người bay lên hướng con người tới những giá trị tốt đẹp của cuộc đời. Văn học cũng giúp tâm hồn ta rộng mở hơn, trái tim cũng giàu lòng dũng cảm, biết yêu thương nhiều hơn. Và truyện ngắn " Giấc mơ của bà" của tác giả Ma Văn Cao là một án văn chương như thế. Truyện ca ngợi lòng yêu thương, sự ấm áp vủa tình cảm gia đình và tình bà cháu.
Truyện ngắn " Giấc mơ của bà" của nhà văn Ma Văn Cao là án văn hay để lại nhiều ấn tượng trong lòng người đọc. Điều ấy được thể hiện qua tình yêu thương, sự chăm soc tận tình của bà dành cho con cháu. Mỗi sáng chủ nhật bà đều đến chơi với các cháu, bà mang rất nhiều quà, ở bên trong có đủ nhãn, na, roi và gương sen. Bà còn nhớ đem cả bột sắn dây cho mẹ tôi vì mẹ hay bị mệt, còn hoa hòe cho bố tôi vì bố bị tăng huyết áp. Hành động ấy cho thấy bà bao nhiêu sự thương nhớ của bà sau nhiều ngày xa cách. Bà quan tâm, lo lắng và thấu hiểu con cháu luôn nhớ con cần gì, thích gì. Mỗi món quà của bà đều là sự yêu thương, thấu hiểu.
Mỗi lần bà đến thăm là những phút giây bà bận rộn để giúp con cháu việc nhà. Bà sửa sang lại bàn thờ, phủi bụi, bà lau chùi bát đĩa va đem cả quần áo của chúng tôi ra phơi nắng. Quá đó cho thấy, bà là người chăm chỉ, cần cù luôn để ý đến cuộc sống của cháu. Vì lo sợ con đi làm bận rộn không có thời gian dọn dẹp nhà cửa.
Bà luôn quan tâm đén cháu, bà chải đầu cho cái Tú, còn dạy nó chơi thuyền, chơi bắt hình dây chun. Bà để ý thấy tôi gầy đi nhiều, bà nắm cổ tay tôi nói " cháu bà sau lại gầy thế này" tôi gãi đùi, cẳng chân. Bà xem người tôi thấy tôi ngãi sứt hết da, bà ra chợ mua nắm lá về đun nước tắm cho " tôi". Rồi bàn giao lại cho mẹ và bắt mẹ phải cho tôi ăn uống ngon lành. Những hôm có bà là bữa ăn hôm đấy một tay là bà lo liệu. Qua những việc làm của bà, ta thấy được bà luôn quan tâm, lo lắng cho cháu và khi nắm cổ tay "tôi" thấy tôi gầy đi bà càng lo lắng nhiều hơn. Những bữa ăn cho bà nấu đều là canh ngon, cơm ngọt là những sự trìu mến ruột thịt đã làm cho căn nhà trở nên ấm cúng và nhiều tiếng cười nói trong ngôi nhà.
Ngoài ra tình cảm gia đình còn được thể hiện qua tình yêu thương và kính trọng bà. Mỗi lần mà bà đến chơi thì hôm đấy là một ngày vui và tuyệt vời nhất đời, Những bữa cơm được ba chuẩn bị chu đáo, bố đi làm về cười toét cả miệng. Bố gắp cho bà, bà nhấc đữa rồi lại thôi kêu bụng yếu không muốn ăn. Bà nấu canh cua là món tủ của cái Tú, nó chan canh húp sùm sụp, cười tít cả mắt. Bà thấy vậy liền đưa tay xoa đầu Tú. Điều ấy cho thấy con cháu cũng rất yêu thương, quý mến bà mỗi lần bà lên là bà đều mang những món ngon cho con cháu, bà luôn nhường phần ngon lại để cho các cháu ăn.
Mỗi tác phẩm nghệ thuật là một phát minh về hình thức, một khám phá về nội dung và một sáng tạo về nghệ thuật. Và truyện ngắn " Giấc mơ của bà" không chỉ hay về nội dung mà con đặc sắc về nghệ thuật. Truyện sử dụng ngôi kểu thứ nhất làm tác giả ẩn mình đi làm cho câu chuyện thêm chân thực, sinh động. Cốt truyện giản dị xoay quanh tình cảm giữa bà và các cháu. Giọng kể nhẹ nhàng, tha thiết, thêm chút trầm ấm làm người đọc phải nhớ về bà mỗi lần đọc câu chuyện trên. Ngôn ngữ truyện giản dị nhưng giàu hình ảnh người bà yêu thương,quan tâm các cháu.
Trang văn đã khép lại nhưng dư âm của nó vẫn còn đọng mãi trong lòng người đọc về một gia đình đầy tiếng cười nói vui vẻ của bà và con cháu làm căn nhà trở nên ấm áp hơn và làm tình cảm bà cháu khôgn bao giờ phai....
Thành phần biệt lập trong đoạn thơ là: (Những tuổi hai mươi làm sao không tiếc).
- Thành phần biệt lập trên là thành phần phụ chú, chêm xen.
- Tác dụng của thành phần biệt lập là: bổ sung ý nghĩa cho câu thơ đứng trước và câu thơ đứng sau, làm khẳng định rằng những người lính tuổi xuân có sự luyến lưu, tiếc nuối về tuổi thanh xuân của mình, nhưng họ vẫn sẵn sàng hi sinh vì tự do cho Đất Nước.
Đoạn thơ đã thể hiện vẻ đẹp của tuổi trẻ Việt Nam trong những năm tháng cống hiến cho đất nước. Hình ảnh "mười tám hai mươi" được so sánh với cỏ mềm vừa mãnh liệt, cho thấy tuổi trẻ còn ngây dại nhưng luôn tràn đầy sức sống và khát vọng vươn mình. Những người thanh niên đã sẵn sàng hi sinh tuổi xuân của mình để cống hiến cho Tổ Quốc. Qua đó, tác giả ca ngơi tinh thần yêu nước, lòng dũng cảm và lí tưởng sống cao đệp của thế hệ trẻ trong thời chiến. Đoạn thơ cũng nhắc nhở mỗi chúng ta cần biết sống có trách nghiệm, có ước mơ, dám làm, dám đương đầu với thử thách và cống hiến cho quê hương, đất nước.
Câu 1:
- Bài thơ "Mùa cỏ hoa nở" được viết theo thể thơ tự do.
Câu 2:
- Chủ thể trữ tình trong bài thơ là người mẹ.
Câu 3:
- Đoạn thơ trên sử dụng biện pháp tu từ nhân hóa: "cỏ hát khúc mùa xuân."
-Biện pháp tu từ trên làm cho đoạn thơ trở nên sinh động, hấp dẫn, thu hút người đọc.
-Biện pháp tu từ làm nổi bật hình ảnh đồng cỏ trở nên tràn đầy sức sống, sinh động như con người, thể hiện niềm vui tươi, lấp lánh của những ánh sao rơi.
-Qua đó, tác giả thể hiện niềm hạnh phúc, hi vọng của người khi thấy con trưởng thành và đồng thời nói về vẻ đẹp của cánh đồng xanh ngát, thơm mùa lúa chín.
Câu 4:
-Những dòng thơ cho thấy người mẹ mong con lớn lên với vẻ hồn nhiên, vui tươi, hiền hòa và có một tuổi thơ đầy rực rỡ.
Câu 5:
-Để giữ gìn và vun đắp cho tình mẫu tử thiêng liêng, bản thân em cần biết yêu thương, kính trọng mẹ. Chăm ngoan, nghe lời, học hành tốt để không phụ lòng mẹ. Ngoài ra, giúp mẹ làm việc nhà ,chia sẻ và lắng nghe cùng với mẹ. Hỏi han và quan tâm mẹ khi mẹ mệt.