Phạm Hải Anh
Giới thiệu về bản thân
Tục ngữ có câu “Đi một ngày đàng, học một sàng khôn”. Quả vậy, mỗi chuyến đi đều đem đến nhiều bài học quý giá. Cuối tuần, tôi đã có một chuyến đi rất bổ ích đến Hoàng thành Thăng Long - một di tích lịch sử nổi tiếng ở thủ đô Hà Nội.
Đồng hành cùng với tôi trong chuyến đi là chị gái. Sáng sớm, hai chị em dậy từ sáu giờ để ăn sáng, chuẩn bị. Khoảng bảy giờ, tôi và chị gái ra bến xe buýt để bắt xe đến Hoàng thành Thăng Long. Khu di tích nằm ở địa chỉ 19C Hoàng Diệu, phường Điện Biên, quận Ba Đình. Xe di chuyển mất khoảng một tiếng ba mươi phút mới đến nơi. Đến đây, hai chị em vào mua vé. Tôi cảm thấy vô cùng háo hức, mong đợi khám phá được nhiều điều thú vị.
Khu di tích Hoàng Thành Thăng Long bao gồm nhiều công trình kiến trúc độc đáo. Mỗi công trình đều chứa đựng một câu chuyện lịch sử giá trị. Đầu tiên, chúng tôi đến thăm Kỳ Đài, hay còn được gọi là Cột cờ Hà Nội. Di tích này có kết cấu dạng tháp, được xây dựng dưới triều Nguyễn từ năm 1805 đến 1812.
Rời khỏi đây, chúng tôi đi thêm một đoạn nữa là đến Đoan Môn, cổng chính dẫn vào Hoàng thành. Đoan Môn có từ thời Lý, nhưng kiến trúc hiện tại là do nhà Lê xây dựng vào thế kỷ XV và nhà Nguyễn tu bổ vào thế kỷ XIX. Từ Đoan Môn, chúng tôi băng qua một khoảng sân lớn gọi là Long Trì, rồi đến Điện Kính Thiên. Điện được xây vào năm 1428, là nơi vua Lê Thái Tổ đăng cơ, về sau trở thành nơi cử hành các nghi lễ long trọng của triều đình, các buổi thiết triều và đón tiếp sứ giả nước ngoài. Hiện tại, công trình này chỉ còn giữ lại được phần nền và hai bậc thềm rồng đá. Năm trong khuôn viên di tích nền điện Kính Thiên là di tích cách mạng Nhà D67 và Hầm D67. Ở đây có Phòng họp của Bộ Chính trị và Quân ủy Trung ương; Phòng làm việc của Đại tướng Võ Nguyên Giáp và Phòng làm việc của Đại tướng Văn Tiến Dũng.
Tiếp đến, tôi và chị gái di chuyển đến Hậu Lâu, hay còn được gọi là Tĩnh Bắc Lâu, là tòa lầu được xây phía sau Điện Kính Thiên. Xưa, nơi đây là chốn sinh hoạt của hoàng hậu, công chúa, và các cung tần, mỹ nữ. Kế tiếp, tôi và chị gái di chuyển khá một đoạn khá xa để ghé thăm Chính Bắc Môn, hay Cửa Bắc, là một trong năm cửa của thành cổ Hà Nội thuộc thời Nguyễn, và cũng là cửa thành duy nhất còn sót lại. Ở mỗi điểm, chúng tôi lại dừng chân để quan sát, đọc chi chú và chụp ảnh để lưu giữ kỉ niệm. Sau chuyến tham quan, tôi đã biết thêm nhiều thông tin, kiến thức bổ ích.
Quả thật, di tích Hoàng Thành Thăng Long là một điểm tham quan bổ ích, đáng để đến trải nghiệm. Nếu có cơ hội đến Hà Nội, các bạn hãy ghé thăm và tìm hiểu nhé!
...
Bài thơ "Bạn đến chơi nhà" của Nguyễn Khuyến đặc sắc về nội dung khi ca ngợi tình bạn chân thành, vượt lên trên sự thiếu thốn vật chất, thể hiện qua tiếng cười hóm hỉnh, tự giễu của chính mình. Về hình thức, bài thơ nổi bật với thể thơ thất ngôn bát cú Đường luật, ngôn ngữ thuần Việt giàu tính dân dã, cùng các biện pháp nghệ thuật như liệt kê, tạo hình và giọng điệu tự trào hài hước.
Sống hòa hợp với thiên nhiên mang lại ý nghĩa to lớn, giúp con người duy trì sự sống nhờ các nguồn tài nguyên thiết yếu và bảo vệ môi trường sống khỏi các tác động cực đoan như thiên tai. Việc này còn giúp cải thiện sức khỏe tinh thần, tạo cảm giác bình yên và gia tăng kết nối với mọi người xung quanh. Ngoài ra, nó còn thể hiện thái độ tôn trọng, bảo vệ thiên nhiên và biết cách khai thác bền vững những gì có lợi cho bản thân.
thơ mộng
Nguyễn Quang Thiều là một nhà văn nổi tiếng, với nhiều tác phẩm tiêu biểu. Trong đó có truyện ngắn Bầy chim chìa vôi. Trong truyện, nhân vật Mon được khắc họa là một cậu bé giàu tình yêu thương.
Truyện kể về cuộc trò chuyện của hai anh em Mon và Mên. Gần hai giờ sáng, Mon tỉnh dậy. Cơn mưa lớn khiến nước sông dâng nhanh. Cậu lo lắng cho bầy chim chìa vôi làm tổ ở ngoài bãi sông. Sau một hồi trò chuyện, Mon đã đề nghị với Mên sẽ chèo đò ra sông vào giữa đêm để cứu giúp, mang bầy chim non vào bờ. Khi đến nơi, cả hai nhìn thấy những cánh chim bé bỏng và ướt át đột ngột bứt khỏi dòng nước bay lên, tạo nên một dòng cảm xúc khó tả, cảm động bất ngờ trong lòng hai bạn nhỏ.
Nhân vật Mon hiện lên là một cậu bé tốt bụng. Vì lo cho đàn chim chìa vôi, cậu không thể ngủ ngon giấc. Mon tỉnh dậy lúc hai giờ sáng, rồi đánh thức anh trai là Mên đang nằm bên cạnh dậy. Cậu liên tiếp hỏi Mên những câu hỏi như: “Anh bảo mưa to không?”, “Nước sông lên có to không?”, “Bãi cát giữa sông đã ngập chưa, bầy chim còn ở đấy không?”. Liên tục những câu hỏi lặp lại cho thấy sự lo lắng của Mon. Cuối cùng, cậu nói với anh trai: “Em sợ những con chim chìa vôi non bị chết đuối mất”. Dường như vì quá lo lắng, Mon còn hỏi Mên rằng tại sao những chú chim chìa vôi lại làm tổ trên bãi cát giữa sông. Tại sao chúng không lựa một nơi an toàn, cao và khô ráo hơn, để chúng an toàn trong đêm mưa bão.
Mặc dù Mon đã nằm xuống, cố gắng để ngủ lại, nhưng cậu vẫn không thể ngủ được, bèn thủ thỉ với anh mình, ngập ngừng gọi “Anh ơi…” rồi đưa ra quyết định rằng “mình phải đem chúng vào bờ, anh ạ”. Có thể thấy, đây là một quyết định rất quả quyết, thể hiện Mon là một cậu bé mạnh mẽ, quá quyết, không thể bỏ rơi tổ chim chìa vôi trong đêm nước sông đang lên, từ những lo lắng đã biến thành quyết định. Quyết định đi cứu những chú chim non không đến từ người anh trai là Mên mà lại đến từ chính Mon.
Có thể nói nhân vật Mon là một cậu bé ngộ nghĩnh yêu động vât .Qua bài tác giả muốn nói đến là hãy yêu động vật và hãy học tập tính cách tốt của Mon.