Nguyễn Bảo Trinh
Giới thiệu về bản thân
Câu 2:
bài làm
Văn hóa là hồn cốt của một dân tộc, và lễ hội truyền thống chính là những lát cắt rực rỡ nhất của nền văn hóa đó. Tuy nhiên, trong nhịp sống hiện đại, có ý kiến cho rằng các lễ hội truyền thống đã lỗi thời và nên bị loại bỏ. Theo tôi, đây là một quan điểm phiến diện và thiếu sự thấu cảm về giá trị cội nguồn.Thứ nhất, lễ hội truyền thống là "bảo tàng sống" lưu giữ lịch sử và bản sắc dân tộc. Mỗi lễ hội, từ hội Gióng, hội Lim đến lễ hội đua thuyền trên sông Pô Kô, đều mang trong mình những câu chuyện về sự nghiệp dựng nước, giữ nước hoặc những phong tục tập quán đặc trưng của từng vùng miền. Nếu loại bỏ lễ hội, chúng ta vô tình cắt đứt sợi dây liên kết giữa quá khứ và hiện tại, khiến thế hệ trẻ dần quên đi nguồn cội và những giá trị nhân văn mà cha ông đã dày công vun đắp.
Thứ hai, lễ hội là không gian gắn kết cộng đồng mạnh mẽ nhất. Trong một xã hội mà con người đang dần xa cách bởi công nghệ, lễ hội là dịp để mọi người cùng nhau sum họp, chia sẻ niềm vui và thắt chặt tình làng nghĩa xóm. Đó cũng là lúc các loại hình nghệ thuật dân gian như cồng chiêng, hát xoan, múa rối nước... có cơ hội được trình diễn và tiếp nối sức sống. Lễ hội không hề lỗi thời, nó chỉ đang đóng vai trò là "màng lọc" để giữ lại những nét đẹp tinh thần giữa bộn bề lo toan của cuộc sống công nghiệp.
Cuối cùng, không thể phủ nhận giá trị kinh tế và du lịch mà lễ hội mang lại. Những lễ hội độc đáo chính là thỏi nam châm thu hút du khách quốc tế, góp phần quảng bá hình ảnh đất nước và phát triển kinh tế địa phương. Thay vì đòi hỏi loại bỏ vì một vài hủ tục hay sự biến tướng nhỏ lẻ, chúng ta nên tìm cách gạn đục khơi trong, lược bỏ những yếu tố lạc hậu và làm mới phương thức tổ chức để lễ hội phù hợp hơn với thời đại mới.Tóm lại, lễ hội truyền thống không bao giờ là lỗi thời. Nó là di sản vô giá cần được bảo tồn và phát huy. Loại bỏ lễ hội đồng nghĩa với việc tự làm nghèo đi đời sống tâm hồn của chính mình. Chúng ta cần trân trọng và tham gia lễ hội với thái độ văn minh để những nét đẹp ấy mãi trường tồn cùng dân tộc.
-Một phương tiện phi ngôn ngữ được sử dụng trong văn bản là hình ảnh. Ngoài ra, các số liệt cũng là một dạng ký hiệu bổ trợ thông tin. Câu 2.
Theo văn bản, lễ hội được tổ chức nhằm:
+Giữ gìn và bảo tồn nét đẹp văn hóa bản địa độc đáo của cư dân sống lâu đời tại địa phương.
+Tưởng nhớ vị anh hùng A Sanh và những đóng góp của nhân dân trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước.
+Tạo không gian sinh hoạt văn hóa, kết nối cộng đồng thông qua Liên hoan văn hóa Cồng chiêng.
Câu 3.-Chi tiết: "Phương tiện vận chuyển lương thực, đưa hàng ngàn bộ đội ta cùng vũ khí đạn dược qua sông đánh giặc".
-Cảm nhận: Chi tiết này cho thấy chiếc thuyền không chỉ là một công cụ lao động hay biểu tượng văn hóa, mà còn là một "vũ khí" thầm lặng. Nó gợi lên sự xúc động về tinh thần yêu nước, sự sáng tạo và bền bỉ của quân dân ta trong gian khó. Chiếc thuyền nhỏ bé giữa dòng Pô Kô đã chở cả ý chí quyết tâm giải phóng miền Nam.
Câu 4.Trong câu văn trên sử dụng biện pháp Liệt kê
-Tác dụng: Nhấn mạnh công dụng đa năng và tầm quan trọng của thuyền độc mộc trong thời chiến. Nó giúp người đọc hình dung rõ nét sự đóng góp to lớn, toàn diện của phương tiện thô sơ này vào thắng lợi chung của dân tộc, đồng thời tạo nhịp điệu dàn trải, gợi sự ghi nhớ công ơn.
Câu 5.- Bảo tồn văn hóa không chỉ là giữ gìn hiện vật mà phải gắn liền với việc giáo dục lịch sử và lòng yêu nước. Việc đưa các giá trị truyền thống vào lễ hội, cuộc thi giúp di sản "sống" lại trong lòng cộng đồng và thu hút khách du lịch. Mỗi cá nhân cần có ý thức tìm hiểu và tự hào về những nét độc đáo của quê hương để những giá trị đó không bị mai một theo thời gian.
Trong hành trình trưởng thành, chúng ta may mắn nhận được rất nhiều lời khuyên từ gia đình, bạn bè và xã hội. Những lời khuyên ấy thường được coi là bài học kinh nghiệm quý giá. Tuy nhiên, nếu cho rằng: "Trong mọi hoàn cảnh, con người cần phải lắng nghe và làm theo tất cả lời khuyên của người khác" thì đó lại là một quan điểm sai lầm, có thể khiến cá nhân đánh mất đi bản sắc và quyền tự quyết của chính mình.
Trước hết, cần khẳng định rằng mỗi người là một cá thể độc lập với hoàn cảnh, mục tiêu và lý tưởng sống khác nhau. Một lời khuyên có thể đúng với người này nhưng lại hoàn toàn lệch lạc với người khác. Người đưa ra lời khuyên thường dựa trên trải nghiệm, thế giới quan và cảm xúc của riêng họ. Nếu chúng ta mù quáng làm theo tất cả, chúng ta chẳng khác nào đang sống cuộc đời của họ thay vì cuộc đời mình. Việc "làm theo tất cả" sẽ biến con người trở thành những thực thể thụ động, nhu nhược và dễ bị lay chuyển như hình ảnh "người đẽo cày giữa đường" trong truyện ngụ ngôn Việt Nam.
Thứ hai, không phải lời khuyên nào cũng mang tính xây dựng hoặc xuất phát từ sự thấu hiểu. Thực tế, có những lời khuyên nảy sinh từ sự định kiến, hiểu biết hạn hẹp hoặc thậm chí là ý đồ không tốt. Nếu thiếu đi bộ lọc của lý trí, việc nghe theo những lời chỉ dẫn sai lầm sẽ dẫn đến những hậu quả khôn lường về cả vật chất lẫn tinh thần. Sự thông thái không nằm ở việc thu thập thật nhiều ý kiến, mà nằm ở khả năng phân biệt được đâu là lời khuyên chân thành, hữu ích và đâu là những tạp âm gây nhiễu. Quan trọng hơn, việc tự đưa ra quyết định và chịu trách nhiệm về nó là yếu tố cốt lõi để hình thành bản lĩnh. Thành công sẽ ngọt ngào hơn khi nó đến từ sự nỗ lực và lựa chọn của chính mình. Ngược lại, thất bại cũng trở thành bài học xương máu giúp ta trưởng thành hơn. Nếu chỉ biết làm theo lời người khác, khi gặp thất bại, chúng ta dễ nảy sinh tâm lý đổ lỗi, oán trách thay vì tự nhìn nhận lại bản thân. Sự trưởng thành thực sự chỉ đến khi con người dám nghĩ, dám làm và dám chịu trách nhiệm. Tuy nhiên, phản đối việc làm theo "tất cả" không đồng nghĩa với việc chúng ta trở nên bảo thủ, khép kín hay kiêu ngạo. Lắng nghe vẫn là một phẩm chất tốt đẹp. Chúng ta cần lắng nghe với thái độ cầu thị, trân trọng, nhưng sau đó phải dùng tư duy phản biện để phân tích: Lời khuyên đó có phù hợp với giá trị đạo đức không? Nó có khả thi trong điều kiện hiện tại của mình không? Việc kết hợp giữa sự tiếp thu có chọn lọc và niềm tin vào bản thân mới là chìa khóa của sự phát triển bền vững. Tóm lại, cuộc đời mỗi người là một bản chính độc nhất, không phải là một bản sao từ những lời khuyên của người khác. Chúng ta hãy là người cầm lái con tàu đời mình, biết lắng nghe tiếng sóng, tiếng gió nhưng phải giữ vững tay chèo để đi đúng hướng mình đã chọn. Chỉ khi giữ được sự độc lập trong suy nghĩ, chúng ta mới có thể tạo nên những giá trị khác biệt và sống một cuộc đời ý nghĩa.-Đề tài của truyện là về sự ứng xử, thái độ của con người trước những lời khuyên can đúng đắn và cách nhìn nhận về nguyên nhân của tai họa. Câu2.
-Người hàng xóm đã khuyên chủ nhà nên dời bếp đi chỗ khác hoặc xếp củi ra sân để tránh nguy cơ hỏa hoạn, vì bếp đặt sát mái nhà và có đống củi to rất dễ gây cháy.
Câu 3.-Ban đầu, chủ nhà là người bảo thủ, thiếu tầm nhìn và giàu lòng tự trọng một cách mù quáng.Tuy nhiên, ở cuối truyện, nhân vật này vẫn còn điểm tích cực là biết lắng nghe lẽ phải, nhận ra lỗi lầm của bản thân sau khi được giải thích. Câu 4.
-Truyện kể về một người chủ nhà không nghe lời khuyên phòng cháy của hàng xóm dẫn đến việc nhà bị cháy. Qua đó, tác giả dân gian phê phán những kẻ bảo thủ, không biết phân biệt đúng sai, đồng thời đề cao giá trị của những lời khuyên chân thành giúp ngăn chặn tai họa từ sớm. Câu 5.
-Câu chuyện gửi gắm bài học sâu sắc về việc biết lắng nghe những lời góp ý chân thành, dù đôi khi lời nói ấy khó nghe hoặc không thuận tai. Chúng ta cần có cái nhìn sáng suốt để phân biệt đâu là lời "nói gở", đâu là lời cảnh báo giúp phòng tránh rủi ro. Đừng để khi sự việc đáng tiếc xảy ra mới hối hận hay đổ lỗi cho người khác. Đặc biệt, hãy biết ơn những người giúp ta ngăn chặn tai họa từ gốc rễ, thay vì chỉ biết ơn những người giúp ta giải quyết phần ngọn của vấn đề.
Câu 2: Nghị luận về quan điểm "Mạng xã hội khiến con người cô đơn hơn" (khoảng 400 chữ) Trong kỷ nguyên số, khi chỉ cần một cú chạm là có thể kết nối với cả thế giới, một nghịch lý đang tồn tại: con người dường như trở nên cô đơn hơn bao giờ hết. Tôi hoàn toàn tán thành với quan điểm mạng xã hội chính là tác nhân khiến sự cô đơn ấy ngày càng trầm trọng. Trước hết, mạng xã hội tạo ra những "kết nối ảo" nhưng lại thiếu đi "sự gắn kết thật". Chúng ta có thể có hàng nghìn bạn bè trên Facebook hay người theo dõi trên Instagram, nhưng đa số chỉ là những mối quan hệ hời hợt. Những nút "like" hay bình luận ngắn ngủi không thể thay thế cho hơi ấm của một cái nắm tay, một ánh mắt thấu cảm hay những cuộc trò chuyện trực tiếp. Khi con người mải mê xây dựng một chân dung hoàn hảo trên mạng, họ vô tình tạo ra một rào cản với thực tế, khiến bản thân cảm thấy trống rỗng khi rời xa màn hình điện thoại. Thứ hai, mạng xã hội gây ra "hội chứng so sánh xã hội". Nhìn vào những hình ảnh lung linh, những chuyến du lịch xa hoa hay thành công của người khác, chúng ta dễ dàng rơi vào cảm giác tự ti và lạc lõng. Sự cô đơn lúc này không chỉ là thiếu người bên cạnh, mà là cảm giác bị bỏ lại phía sau (FOMO) trong một cuộc đua hào nhoáng không hồi kết. Thay vì tận hưởng cuộc sống hiện tại, con người lại chìm đắm trong nỗi buồn vì thấy mình kém cỏi hơn "bản tổng hợp những khoảnh khắc đẹp nhất" của người khác. Cuối cùng, việc lạm dụng mạng xã hội làm suy giảm kỹ năng giao tiếp trực tiếp. Khi đã quen với việc ẩn mình sau bàn phím, con người trở nên e dè, ngại ngùng khi đối mặt với đám đông hoặc xử lý các mâu thuẫn đời thực. Sự xa cách dần hình thành ngay cả khi ngồi cạnh người thân, bạn bè – nơi mà mỗi người đều cúi đầu vào thế giới riêng của mình. Tóm lại, mạng xã hội chỉ là công cụ, còn sự cô đơn hay hạnh phúc phụ thuộc vào cách chúng ta sử dụng nó. Để không bị "nuốt chửng" bởi sự cô đơn thời đại số, mỗi người cần biết ngắt kết nối để thực sự kết nối, dành thời gian cho những giá trị thực và những cuộc gặp gỡ trực tiếp đầy ý nghĩa.
Đặc điểm thời gian trong truyện:
Thời gian trong truyện mang tính chất phiếm chỉ, không xác định cụ thể. Đây là đặc điểm điển hình của truyện dân gian, giúp câu chuyện có tính khái quát và giá trị bài học bền vững với mọi thời đại.
Điểm chung của hai nhân vật chính:
+Cả hai đều gặp khiếm khuyết về giác quan: chồng bị mù, vợ bị điếc.
+Cả hai đều có tính cách bảo thủ, chủ quan, chỉ tin vào những gì bản thân mình cảm nhận được và phủ nhận hoàn toàn ý kiến của người khác.
Câu 3. Sự kiện chính trong truyện:
Sự kiện chính là cuộc tranh cãi gay gắt giữa hai vợ chồng thầy bói khi đi ngang qua một đám ma. Người vợ (điếc) chỉ thấy cờ phướn nên bảo đám ma to vì nhiều cờ; người chồng (mù) chỉ nghe thấy tiếng trống kèn nên bảo đám ma chỉ có trống kèn.
Đề tài của truyện và căn cứ xác định:
+Đề tài: Phê phán sự chủ quan, phiến diện và bảo thủ trong nhận thức của con người.
+Căn cứ xác định: Dựa vào hành động và lời thoại của hai nhân vật. Họ chỉ dựa vào một phần sự thật mà mình biết để khẳng định đó là toàn bộ sự thật, dẫn đến việc tranh cãi vô lý và không ai chịu nhường ai.
Câu 5. Đoạn văn nghị luận:
Em hoàn toàn đồng ý với ý kiến: "Muốn hiểu đúng sự việc, cần biết lắng nghe và tôn trọng góc nhìn của người khác." Bởi lẽ, mỗi người thường chỉ nhìn thấy một khía cạnh của vấn đề dựa trên trải nghiệm và góc nhìn cá nhân, giống như hai vợ chồng thầy bói trong truyện. Nếu chúng ta chỉ khăng khăng giữ cái tôi cá nhân, cái nhìn về thế giới sẽ trở nên lệch lạc và phiến diện. Việc lắng nghe giúp chúng ta thu thập thêm "những mảnh ghép" còn thiếu để có một bức tranh toàn cảnh chính xác hơn. Ví dụ: Khi cùng nhìn vào một con số 6 nằm dưới đất, người đứng ở trên thấy là số 6, người đứng đối diện lại thấy là số 9; nếu cả hai không chịu lắng nghe và bước sang vị trí của nhau, họ sẽ mãi tranh cãi mà không biết rằng cả hai đều có cái lý riêng của mình.
câu 1:
-Trong truyện ngụ ngôn trên, nhân vật heo hiện lên với vẻ ngoài có vẻ lười nhác nhưng thực chất lại mang một giá trị riêng biệt và sâu sắc. Ban đầu, heo hiện lên qua cái nhìn phiến diện của gà là kẻ "chỉ biết ăn" và "kêu đói làm khó chịu". Tuy nhiên, phản ứng của heo trước sự kiêu ngạo của gà cho thấy một tính cách thẳng thắn và tự tin. Heo không vội vàng tranh cãi mà dùng một câu hỏi ngược đầy sức nặng: "Thịt của ta để làm gì mi có biết không?" để khẳng định giá trị tồn tại của mình. Nhân vật heo đại diện cho những đóng góp thầm lặng, không phô trương bằng tiếng gáy hay tiếng sủa nhưng lại thiết yếu trong đời sống con người. Qua nhân vật này, tác giả dân gian muốn gửi gắm thông điệp: mỗi cá nhân đều có một sứ mệnh riêng, đừng đánh giá thấp người khác chỉ vì họ không làm những việc giống mình.
câu 2:
Bài làm
Trong giao tiếp hằng ngày, lời nói không chỉ là công cụ để truyền đạt thông tin mà còn là tấm gương phản chiếu nhân cách. Có người cho rằng việc tán dương thành công của người khác sẽ khiến bản thân bị lu mờ hoặc yếu thế. Thế nhưng, thực tế lại chứng minh điều ngược lại qua quan điểm: "Khen ngợi người khác không làm mình kém đi".Em đồng tình với quan điểm trên vì đây là một tư duy văn minh, thể hiện sự tự tin và lòng bao dung của một con người bản lĩnh.Vậy khen ngợi là gì? Khen ngợi là sự công nhận, tán dương những ưu điểm, thành quả hoặc nỗ lực của người xung quanh một cách chân thành. "Không làm mình kém đi" nghĩa là việc thừa nhận cái hay của người khác không hề làm giảm bớt giá trị, năng lực hay vị thế của bản thân ta. Ngược lại, nó còn là cách để khẳng định vẻ đẹp tâm hồn của chính người khen. Tại sao khen ngợi người khác không làm mình kém đi?Thứ nhất, lời khen thể hiện sự tự tin và bản lĩnh: Chỉ những người tin tưởng vào giá trị của chính mình mới đủ bình thản để công nhận thành công của người khác mà không nảy sinh lòng đố kỵ. Kẻ yếu đuối thường sợ hãi sự tỏa sáng của đối phương, còn người mạnh mẽ hiểu rằng thành công của người này không triệt tiêu cơ hội của người kia.
Thứ hai, khen ngợi giúp mở rộng tư duy và học hỏi: Khi ta nhìn thấy điểm tốt của người khác để khen ngợi, nghĩa là ta đang quan sát và học hỏi. Thay vì chìm đắm trong sự ghen tị hẹp hòi, việc công nhận ưu điểm của đối phương giúp ta có thêm động lực để tự hoàn thiện mình.Thứ ba, lời khen tạo ra môi trường tích cực: Một lời khen đúng lúc giống như "liều thuốc tinh thần", giúp gắn kết các mối quan hệ. Người biết khen ngợi sẽ nhận được sự tôn trọng, yêu mến từ mọi người, từ đó nâng cao uy tín cá nhân.
Trong xã hội vẫn còn những người mang tâm lý "con cua trong giỏ", luôn tìm cách kéo người khác xuống hoặc im lặng đầy hằn học trước thành công của bạn bè. Sự đố kỵ ấy không giúp họ giỏi hơn, mà chỉ khiến tâm hồn họ trở nên cằn cỗi và xa lánh mọi người. Tuy nhiên, cũng cần phân biệt lời khen chân thành với sự "xu nịnh", giả dối nhằm mục đích trục lợi.Chúng ta cần học cách lắng nghe và quan sát để tìm ra những điều đáng trân trọng ở người xung quanh. Hãy hào phóng tặng cho ai đó một lời khen khi họ xứng đáng, bởi "tặng hoa cho người, tay mình sẽ thơm". Đồng thời, hãy coi thành công của người khác là tấm gương để ta nỗ lực hơn mỗi ngày.
Tóm lại, lời khen chân thành là biểu hiện của một trí tuệ sắc sảo và một tâm hồn cao thượng. Biết công nhận giá trị của người khác chính là bước đầu tiên để khẳng định giá trị của chính mình. Đừng ngần ngại trao đi lời khen, vì khi bạn nâng người khác lên, chính bạn cũng đang đứng ở một vị thế cao đẹp hơn trong mắt mọi người.
câu 1:
- nhân vật chính trong chuyện thuộc kiểu nhân vật loài vật được nhân hóa
câu 2:
-Biện pháp tu từ sử dụng trong câu là liệt kê: trâu cày, ngựa cưỡi,chó sủa giữ nhà......., giỗ chạp, tiệc tùng, cưới xin.
câu 3:
-Sử dụng loài vật làm nhân vật chính, biết nói năng và tranh luận như người. Mượn chuyện loài vật để ngụ ý về chuyện con người, nhằm khuyên nhủ hoặc phê phán một thói hư tật xấu nào đó.
câu 4:
- Khẳng định giá trị riêng biệt của mỗi cá nhân trong cuộc sống và bài học về sự tôn trọng, không nên kiêu ngạo hay đánh giá thấp người khác.
câu 5:
-Câu chuyện về ba con vật đã để lại bài học sâu sắc về đức tính khiêm tốn và sự trân trọng đóng góp của người khác. Trong cuộc sống, mỗi cá nhân đều có những thế mạnh và giá trị riêng, không ai là vô ích. Nếu gà tự hào về tiếng gáy báo thức, chó hãnh diện vì giữ nhà thì heo lại mang đến giá trị vật chất thiết yếu cho con người. Sự kiêu ngạo của gà ban đầu là minh chứng cho cái nhìn phiến diện, dễ dẫn đến thái độ coi thường xung quanh. Vì vậy, chúng ta cần học cách lắng nghe và thấu hiểu để nhận ra vẻ đẹp từ những đóng góp thầm lặng nhất. Khi biết khiêm tốn và trân trọng mọi người, ta không chỉ hoàn thiện bản thân mà còn tạo nên một cộng đồng đoàn kết, nhân văn. Đừng bao giờ lấy thước đo của mình để phán xét giá trị của người khác.
topic 1:
My favourite means of transport is bike. A bike is small, light, and very convenient. I often use it to go to school or for a short trip with my friends. The best thing about a bike is that it’s eco-friendly. It doesn’t use any fuel, so it helps reduce air pollution and protect the environment. I really like riding my bike because it keeps me healthy and helps me save time. I don’t have to wait for the bus or worry about traffic. Most importantly, riding my bike makes me feel free and relaxed.
1. I didn’t play video games last night because I was tired.
2. She should practice speaking English with her friends every day.