Thân Minh Sơn

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Thân Minh Sơn
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Question 1: Last night, I did not order a milkshake because I was not thirsty.

Question 2: How much time do you spend on math homework each day?

Question 3: Eating fruits and vegetables is the healthiest way to stay fit.

Câu 1. Đoạn văn ngắn bày tỏ suy nghĩ, cảm xúc về món phở (Khoảng 150 chữ)

Món phở, qua ngòi bút của Nguyễn Tuân, hiện lên không chỉ là một thức quà mà là một biểu tượng văn hóa thấm đượm linh hồn dân tộc. Điều khiến tôi yêu mến phở chính là sự dung dị nhưng tinh tế tuyệt vời của nó. Phở là sự kết hợp hoàn hảo của nước dùng ngọt sâu từ xương, bánh phở mềm mại, thịt bò thái mỏng cùng hương thơm của hành hoa và rau mùi. Nó không kén chọn thời gian hay đối tượng; dù sáng sớm vội vã hay đêm khuya lạnh giá, một bát phở nóng hổi luôn là nguồn an ủi tuyệt vời. Tôi đặc biệt xúc động với chi tiết tác giả ví bát phở mùa đông như "tấm áo kép", "cái chăn bông" của người nghèo. Phở thực sự mang trong mình một giá trị nhân văn sâu sắc: ấm áp, sẻ chia và đầy tình nghĩa. Món ăn này gói trọn hồn Việt, là niềm tự hào chung của mỗi người con đất Việt.

Câu 2. Viết bài văn biểu cảm về một sự việc mà em nhớ mãi

Tôi xin phép viết bài văn biểu cảm này với chủ đề về Kỉ niệm lần đầu tiên tôi chiến thắng nỗi sợ hãi của chính mình.

Dòng Sông Khắc Ghi Tên Tôi

Trong dòng chảy hối hả của cuộc đời, mỗi người đều mang theo những dấu mốc, những kỉ niệm dệt nên bản ngã. Với tôi, có một sự việc đã khắc sâu vào kí ức như một dấu ấn không thể phai mờ: lần đầu tiên tôi vượt qua nỗi sợ hãi lớn nhất của mình – nỗi sợ độ cao và nước sâu – bằng cách nhảy cầu xuống dòng sông quê.

Tôi sinh ra và lớn lên bên dòng sông xanh mát, nơi lũ trẻ trong xóm thường tổ chức "giải bơi" quanh cây cầu gỗ cũ kĩ. Với chúng, việc nhảy từ cây cầu cao chừng ba mét xuống làn nước mát lạnh là một nghi thức trưởng thành, một tuyên bố về sự dũng cảm. Còn tôi, tôi chỉ đứng ở bờ, lặng lẽ nhìn. Cảm giác chênh vênh khi nhìn xuống mặt nước sâu thẳm, tiếng nước xiết và độ cao hun hút từ thành cầu luôn khiến chân tôi run rẩy, tim đập thình thịch. Tôi bị nỗi sợ hãi vô hình ấy trói buộc, mặc cảm mình là một kẻ yếu đuối trong cuộc chơi chung.

Mùa hè năm tôi mười hai tuổi, sự tủi thân ấy lên đến đỉnh điểm. Hôm đó, cả nhóm bạn thi nhau nhảy cầu, tiếng reo hò, tiếng nước văng tung tóe càng khiến tôi thấy mình lạc lõng. Tôi hít một hơi thật sâu, ngước nhìn vòm trời xanh thẳm, tự nhủ: "Chỉ một lần này thôi, mình phải làm được." Bước chân tôi như đeo chì khi tiến lên thành cầu. Gió từ sông thổi lên lành lạnh, làm tan đi mồ hôi trên trán. Đứng trên độ cao ấy, cả thế giới dường như thu lại, chỉ còn tôi và dòng sông đang chờ đợi. Đó không chỉ là sự việc nhảy xuống nước, đó là cuộc chiến với chính con quái vật sợ hãi bên trong tôi.

Tôi nhắm chặt mắt lại. Trong tích tắc, tôi không nghĩ đến độ sâu hay độ cao nữa, tôi chỉ nghĩ đến cảm giác tự do, cảm giác chiến thắng. Và rồi, tôi buông mình.

Khoảnh khắc cơ thể lao đi trong không trung thật kì diệu! Cảm giác như thời gian ngừng lại, mọi tạp âm biến mất, chỉ còn một mình tôi đang bay. "Tùng!" Tiếng nước vỡ òa dưới chân cầu. Làn nước mát lạnh bao bọc lấy tôi, cuốn đi mọi sợ hãi. Khi ngoi lên mặt nước, tôi bật cười thật lớn. Đó là nụ cười của sự giải thoát, của niềm hạnh phúc vô bờ bến. Tôi đã làm được! Nỗi sợ hãi vẫn còn đó, nhưng nó đã bị tôi khuất phục.

Sự việc nhảy cầu hôm ấy không chỉ cho tôi biết bơi hay vượt qua được độ cao, mà nó còn dạy tôi một bài học sâu sắc: Nỗi sợ lớn nhất không phải là những thứ bên ngoài, mà là rào cản do chính mình dựng nên. Kể từ đó, mỗi khi đối mặt với khó khăn hay thử thách, tôi lại nhớ về khoảnh khắc đứng trên thành cầu và cú nhảy lịch sử ấy. Dòng sông quê hương đã trở thành chứng nhân cho lần đầu tiên tôi dũng cảm đặt niềm tin vào chính bản thân mình. Đó mãi mãi là dòng sông khắc ghi tên tôi, tên của người đã chiến thắng nỗi sợ.

Tuyệt vời! Đây là phần trình bày ngắn gọn các yêu cầu về đoạn trích tùy bút "Phở" của Nguyễn Tuân.

🇻🇳 Phân tích Tùy bút "Phở"

Câu 1. Phương thức biểu đạt chính được sử dụng trong văn bản trên là gì?

Phương thức biểu đạt chính được sử dụng trong văn bản là tự sự (kết hợp với yếu tố miêu tả và biểu cảm).

Câu 2. Theo tác giả, việc đặt tên của các quán phở bao gồm những quy luật nào?

Theo tác giả, việc đặt tên của các quán phở bao gồm những quy luật sau:

Chỉ dùng một tiếng, lấy ngay cái tên cúng cơm (tên thật) của người chủ hoặc tên con mà đặt làm tên gánh, tên hiệu (ví dụ: phở Phúc, phở Lộc, phở Thọ, phở Trưởng ca, phở Tư).

Đôi khi một cái tên tật nguyền trên thân thể người bán phở được quần chúng thân mật nhắc lại thành một cái tên hiệu, chuyển thành một uy tín trong nghề (phở Gù, phở Lắp, phở Sứt).

Câu 3. Tác giả đã nói về phở trên những phương diện nào? Qua những phương diện đó, hãy nêu nhận xét của em về cái nhìn của tác giả đối với món ăn này.

Các phương diện về Phở

Tác giả đã nói về phở trên các phương diện:

Thời điểm ăn: Phở ăn được bất cứ lúc nào trong ngày (sớm, trưa, chiều, tối, khuya).

Giá trị tinh thần/Xã giao: Là dịp để bạn bè trò chuyện, biểu hiện lòng thành, hợp với cả người thanh bạch (người nghèo).

Hương vị và ý nghĩa theo mùa: Mùa nắng ăn thấy sảng khoái; mùa đông ăn thấy ấm áp, có giá trị như một "tấm áo kép", một "cái chăn bông".

Quy luật đặt tên hiệu: Quy luật về cách đặt tên theo tên người bán, theo tật nguyền, được công chúng yêu mến sáng tạo.

Âm thanh rao hàng: Từ tiếng rao quạnh hiu đến vui rền, nay đã vắng đi, là một phần "nhạc điệu sinh hoạt".

Vị thế trong đời sống Hà Nội: Là món ăn thức khuya nhất, món ăn "đầu tiên" của Hà Nội, mang tính cổ truyền (phở Bắc Hà Nội vs phở Nam Bộ).

Nhận xét về cái nhìn của tác giả

Qua những phương diện trên, có thể thấy cái nhìn của tác giả Nguyễn Tuân đối với phở là:

Sâu sắc, tinh tế: Ông không chỉ dừng lại ở hương vị mà còn khám phá ý nghĩa văn hóa, xã hội, lịch sử, và thẩm mĩ của món phở.

Trân trọng, nâng niu: Phở không chỉ là thức ăn mà còn là một tác phẩm nghệ thuật của ẩm thực, một phần linh hồn của Hà Nội và đời sống dân tộc. Ông coi phở là biểu tượng của cái đẹp cổ truyền, thanh tao, gắn liền với văn hóa kinh kì.

Câu 4. Phát biểu đề tài, chủ đề của văn bản.

Đề tài: Món ăn Phở và những dấu ấn, ý nghĩa của nó trong đời sống, văn hóa, đặc biệt là ở Hà Nội.

Chủ đề: Tình yêu và sự trân trọng đối với món phở cổ truyền Hà Nội – một vẻ đẹp ẩm thực mang đậm tinh thần văn hóa dân tộc và là một phần của nhạc điệu sinh hoạt chung của đất nước.

Câu 5. Qua văn bản, tác giả thể hiện tình cảm gì đối với món ăn thấm đượm tinh thần dân tộc này?

Qua văn bản, tác giả thể hiện tình yêu sâu sắc, sự trân trọng tuyệt đốiniềm tự hào đối với món phở.

Tác giả không chỉ ca ngợi hương vị mà còn ca ngợi giá trị văn hóa, xã hộitinh thần mà bát phở mang lại, xem phở như một nét đẹp văn hóa truyền thống cần được gìn giữ ("bát phở cổ truyền Hà Nội ăn ngay bên lò than quả bàng đỏ lửa giữa ngàn năm văn vật này").

Trong kho tàng truyện cổ tích Việt Nam, nhân vật Thạch Sanh để lại trong em ấn tượng sâu sắc nhất. Từ một chàng trai mồ côi nghèo khổ, Thạch Sanh trở thành biểu tượng của lòng dũng cảm, sự thật thà và sức mạnh chính nghĩa. Nhân vật tuy giản dị nhưng lại toả sáng bằng những phẩm chất cao đẹp, khiến người đọc cảm phục và yêu mến.

Trước hết, Thạch Sanh là người giàu lòng nhân ái. Dù sống một mình dưới gốc đa, thiếu thốn vật chất, chàng vẫn sẵn sàng giúp đỡ người khác. Khi thấy công chúa bị đại bàng bắt đi, Thạch Sanh không hề do dự, liều mình xông vào hang sâu tiêu diệt đại bàng, cứu người gặp nạn. Điều đó cho thấy chàng đặt sự sống của người khác lên trên sự an nguy của bản thân, một phẩm chất đáng quý mà ai cũng cần học tập.

Không chỉ nhân hậu, Thạch Sanh còn vô cùng dũng cảm. Chàng đã chiến đấu với nhiều thế lực tà ác: từ chằn tinh hung dữ đến đại bàng khổng lồ, rồi cả bọn gian thần mưu mô. Những thử thách ấy không làm chàng nản chí, trái lại càng khẳng định sức mạnh, ý chí và tinh thần kiên cường của nhân vật. Dù ở bất kỳ hoàn cảnh nào, Thạch Sanh vẫn giữ tấm lòng ngay thẳng, tin vào công lý và chiến thắng nhờ sự chân thật.

Điểm nổi bật nữa của nhân vật chính là sự khoan dung. Dẫu bị Lý Thông nhiều lần lừa gạt, hãm hại, Thạch Sanh vẫn tha thứ khi Lý Thông bị trừng phạt. Chàng không trả thù, chỉ mong người gian ác nhận ra lỗi lầm. Tấm lòng độ lượng ấy khiến nhân vật trở nên cao đẹp hơn, góp phần khẳng định bài học đạo đức mà truyện cổ tích muốn gửi gắm.

Như vậy, Thạch Sanh không chỉ là một nhân vật huyền thoại mà còn là mẫu người lý tưởng trong đời sống. Qua nhân vật, em hiểu rằng lòng dũng cảm, sự nhân hậu và khoan dung luôn chiến thắng cái ác và sự giả dối. Thạch Sanh vì thế đã trở thành biểu tượng đẹp về niềm tin, công lý và những giá trị tốt đẹp mà chúng ta cần giữ gìn.

Trong kho tàng truyện cổ tích Việt Nam, nhân vật Thạch Sanh để lại trong em ấn tượng sâu sắc nhất. Từ một chàng trai mồ côi nghèo khổ, Thạch Sanh trở thành biểu tượng của lòng dũng cảm, sự thật thà và sức mạnh chính nghĩa. Nhân vật tuy giản dị nhưng lại toả sáng bằng những phẩm chất cao đẹp, khiến người đọc cảm phục và yêu mến.

Trước hết, Thạch Sanh là người giàu lòng nhân ái. Dù sống một mình dưới gốc đa, thiếu thốn vật chất, chàng vẫn sẵn sàng giúp đỡ người khác. Khi thấy công chúa bị đại bàng bắt đi, Thạch Sanh không hề do dự, liều mình xông vào hang sâu tiêu diệt đại bàng, cứu người gặp nạn. Điều đó cho thấy chàng đặt sự sống của người khác lên trên sự an nguy của bản thân, một phẩm chất đáng quý mà ai cũng cần học tập.

Không chỉ nhân hậu, Thạch Sanh còn vô cùng dũng cảm. Chàng đã chiến đấu với nhiều thế lực tà ác: từ chằn tinh hung dữ đến đại bàng khổng lồ, rồi cả bọn gian thần mưu mô. Những thử thách ấy không làm chàng nản chí, trái lại càng khẳng định sức mạnh, ý chí và tinh thần kiên cường của nhân vật. Dù ở bất kỳ hoàn cảnh nào, Thạch Sanh vẫn giữ tấm lòng ngay thẳng, tin vào công lý và chiến thắng nhờ sự chân thật.

Điểm nổi bật nữa của nhân vật chính là sự khoan dung. Dẫu bị Lý Thông nhiều lần lừa gạt, hãm hại, Thạch Sanh vẫn tha thứ khi Lý Thông bị trừng phạt. Chàng không trả thù, chỉ mong người gian ác nhận ra lỗi lầm. Tấm lòng độ lượng ấy khiến nhân vật trở nên cao đẹp hơn, góp phần khẳng định bài học đạo đức mà truyện cổ tích muốn gửi gắm.

Như vậy, Thạch Sanh không chỉ là một nhân vật huyền thoại mà còn là mẫu người lý tưởng trong đời sống. Qua nhân vật, em hiểu rằng lòng dũng cảm, sự nhân hậu và khoan dung luôn chiến thắng cái ác và sự giả dối. Thạch Sanh vì thế đã trở thành biểu tượng đẹp về niềm tin, công lý và những giá trị tốt đẹp mà chúng ta cần giữ gìn.