Đào Hoàng Minh
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:phương thức biểu đạt chính được sử dụng trog văn bản là:tự sự
câu 2:Theo tác giả Nguyễn Tuân trong văn bản "Phở", việc đặt tên quán phở tuân theo các quy luật chính là dùng tên người bán (tên chủ hoặc tên con) như Phở Phúc, Phở Lộc, Phở Thọ hoặc dùng đặc điểm nhận dạng, thậm chí là tật nguyền của người bán (như Phở Gù, Phở Lắp, Phở Sứt) để tạo thành tên hiệu độc đáo, giúp thực khách dễ nhớ và tạo uy tín nghề nghiệp.
Câu 3:Tác giả (Nguyễn Tuân) miêu tả phở trên nhiều phương diện: lịch sử-văn hóa (món ăn dân dã, đặc trưng Hà Nội), nghệ thuật (tinh tế, tài hoa, như một tác phẩm nghệ thuật), cảm xúc (gắn với kỷ niệm, sự khoan khoái, thân thương), và quy luật riêng (tên quán, cách thưởng thức theo thời tiết/giờ giấc). Qua đó, tác giả thể hiện cái nhìn trân trọng, tự hào, và yêu mến sâu sắc phở, coi đó không chỉ là món ăn mà là đỉnh cao văn hóa, nghệ thuật của dân tộc
Câu 4:Đề tài của văn bản "Phở" (của Nguyễn Tuân) là món phở - món ăn dân tộc đặc trưng của Hà Nội, còn chủ đề là ngợi ca giá trị văn hóa tinh thần của phở, xem phở như một nét đẹp nghệ thuật ẩm thực, biểu tượng của văn hóa, tình yêu quê hương và sự tinh tế của người Việt, đồng thời thể hiện sự trân trọng, tự hào và đôi chút nuối tiếc trước sự mai một của phở truyền thống.
Câu 5:Qua văn bản, tác giả thể hiện tình cảm say mê, tự hào, trân trọng, và nỗi nhớ da diết đối với món ăn dân tộc, coi đó là biểu tượng của văn hóa, sự tinh tế, thanh lịch của người Việt, gắn liền với quê hương, con người Hà Nội, qua đó bộc lộ tình yêu sâu sắc đối với cội nguồn và bản sắc dân tộc.
bài làm :
Trong kho tàng văn học dân gian Việt Nam, có rất nhiều câu chuyện cổ tích hay, để lại nhiều bài học sâu sắc và ý nghĩa. Truyện Tấm Cám là một trong số những tác phẩm như thế, nhân vật cô Tấm là điển hình cho vẻ đẹp của phụ nữ Việt Nam, vừa đẹp người lại đẹp nết, dù sống trong hoàn cảnh khó khăn nhưng vẫn giữ được tính cách nhân hậu, đảm đang, chính vì thế nàng đã có được hạnh phúc sau cùng.
Xây dựng lên Tấm là một cô gái mồ côi cha mẹ, phải sống với mẹ con dì ghẻ. Tấm bị bắt làm việc vất vả, nặng nhọc và bị đối xử bất công. Có thể nhận thấy được chính với hoàn cảnh Tấm tiêu biểu cho hoàn cảnh của người con riêng trong chuyện cổ tích. Thế nhưng Tấm lại có phẩm chất hiền lành, chăm chỉ chịu thương chịu khó. Tấm chính là hiện thân cho cái thiện, cái đẹp ở người lao động. Hình ảnh cô Tấm hiền lành chăm chỉ là thế nhưng phải chịu đựng, cam chịu sự đày đọa bất công của mẹ con Cám. Tấm đã phải làm việc vất vả còn Cám thì được nuông chiều. Giỏ tép do chính Tấm bắt cực nhọc lại bị Cám cướp mất, chính Cám đã cướp đi thành quả lao động của Tấm. Cho đến khi cả khi làng mở hội thì Tấm cũng ngoan ngoãn làm theo lời dì dặn mà không cãi lại cũng không dám chốn đi. Lúc này đây thì Tấm lại khóc và con người hiền lành ấy cũng được bụt giúp đỡ, khi Tấm đã trở thành hoàng hậu thì Tấm vẫn bị mẹ con Cám hãm hại hết lần này đến lần khác. Với ngôi vị hoàng hậu và cuộc sống giàu sang cũng chưa đủ để cứu Tấm khỏi âm mưu hãm hại của dì ghẻ. Thế rồi không chỉ thế Tấm đã rất nhiều lần chết đi sống lại và hóa thân vào nhiều thứ từ hóa thân thành chim vàng anh, rồi thành cây xoan đào, hay cũng là hiện hình vào khung cửi rồi vào quả thị và trở thành người. Cô Tấm luôn luôn phản kháng quyết liệt hóa thân và hồi sinh để đấu tranh giành sự sống và hạnh phúc.
Hình ảnh đẹp của Tấm mà giúp chúng ta hiểu hơn phần nào cuộc sống của người lao động trong xã hội cũ. Những con người này thấp cổ bé họng và bỗng nhiên bị trà đạp bất công và không có quyền nói lên tiếng nói của mình. Chính vì thế mà họ gửi những ước mơ của mình, niềm tin vào cuộc sống tốt đẹp hơn, hạnh phúc hơn vào trong cổ tích bình chứa ước mơ của dân gian xưa.
Câu 1:thể loại của văn bản là thể loại truyện ngắn
Câu 2:“Nghệ thuật” ăn quà của người Hà Nội: thể hiện qua việc “ăn đúng cái giờ ấy và chọn người bán ấy”, tức là chọn thời điểm ăn và chọn người bán món quà đúng mới thể hiện mình là người sành ăn.
Câu 3:- Biện pháp tu từ: so sánh.
- Tác dụng: gợi tả được con dao – dụng cụ hành nghề, vừa tái hiện được động tác đưa dao xắt miếng cơm một cách chuyên nghiệp, lành nghề của cô hàng cơm nắm. => câu văn giàu hình ảnh và phong phú hơn.
Câu 4:Chủ đề của văn bản "Hàng quà rong" là miêu tả sinh động những món quà vặt đặc trưng của Hà Nội, thể hiện vẻ đẹp văn hóa ẩm thực và sự tinh tế của con người Hà Thành thông qua những món ăn dân dã, quen thuộc
Câu 5:Cái tôi trữ tình của tác giả trong văn bản "Hàng quà rong" là cái tôi giàu cảm xúc, suy tư về những ký ức tuổi thơ, thể hiện tình yêu tha thiết, sự hoài niệm và một chút cô đơn, man mác buồn khi nhớ về quá khứ. Tác giả dùng lời kể của mình và miêu tả thiên nhiên, cảnh vật để bộc lộ tâm trạng chân thành và lắng đọng, từ đó khắc họa một tuổi thơ gắn liền với những kỷ niệm về những món quà quê dân dã.
Câu 6:Tình yêu với quà ăn Hà Nội thể hiện sự gắn bó sâu sắc với quê hương, bởi món ăn là hiện thân của văn hóa, lịch sử và con người. Việc trân trọng từng món quà thể hiện sự trân trọng nét đẹp truyền thống dân tộc, từ đó nảy sinh tình yêu và lòng tự hào với nơi chôn nhau cắt rốn. Món quà không chỉ là vị giác mà còn là kỷ niệm, là hồn cốt của quê hương.