Đào Hoàng Minh
Giới thiệu về bản thân
a. Sử dụng tính chất ảnh đối xứng với vật qua gương để vẽ ảnh A' của A và B' của B sau đó nối A'B'.

b. Góc tới là: i = 90o - 30o = 60o
Góc phản xạ là: i' = i = 60o
Dựa vào ĐLPXAS vẽ tia phản xạ sao cho góc phản xạ bằng góc tới.

Góc hợp bởi tia tới và tia phản xạ là: i + i' = 120o
a. Sử dụng tính chất ảnh đối xứng với vật qua gương để vẽ ảnh A' của A và B' của B sau đó nối A'B'.

b. Góc tới là: i = 90o - 30o = 60o
Góc phản xạ là: i' = i = 60o
Dựa vào ĐLPXAS vẽ tia phản xạ sao cho góc phản xạ bằng góc tới.

Góc hợp bởi tia tới và tia phản xạ là: i + i' = 120o
a. Sử dụng tính chất ảnh đối xứng với vật qua gương để vẽ ảnh A' của A và B' của B sau đó nối A'B'.

b. Góc tới là: i = 90o - 30o = 60o
Góc phản xạ là: i' = i = 60o
Dựa vào ĐLPXAS vẽ tia phản xạ sao cho góc phản xạ bằng góc tới.

Góc hợp bởi tia tới và tia phản xạ là: i + i' = 120o
a. Sử dụng tính chất ảnh đối xứng với vật qua gương để vẽ ảnh A' của A và B' của B sau đó nối A'B'.

b. Góc tới là: i = 90o - 30o = 60o
Góc phản xạ là: i' = i = 60o
Dựa vào ĐLPXAS vẽ tia phản xạ sao cho góc phản xạ bằng góc tới.

Góc hợp bởi tia tới và tia phản xạ là: i + i' = 120o
a. Sử dụng tính chất ảnh đối xứng với vật qua gương để vẽ ảnh A' của A và B' của B sau đó nối A'B'.

b. Góc tới là: i = 90o - 30o = 60o
Góc phản xạ là: i' = i = 60o
Dựa vào ĐLPXAS vẽ tia phản xạ sao cho góc phản xạ bằng góc tới.

Góc hợp bởi tia tới và tia phản xạ là: i + i' = 120o
1.Last night, I didn't order milkshake because I wasn't thirsty
2.How much time do you spend on math homework each day?
3.Eating fruits and vegetables is the healthiest way to stay fit
Question 1: I’m interested in taking part in a clean-up event this month. (fancy)
I fancy taking part in a clean-up event this month.
Question 2: The bookshelves are as high as the windows. (same)
The bookshelves are the same height as the windows.
Question 3: Let’s collect old plastic bottles and paper in our school. (why)
Why don't we collect old plastic bottles and paper in our school?
Question 4: My friends go to the studio to practice dancing. I do it too. (and)
My friends go to the studio to practice dancing and so do I.
VCâu 1:Phở – món ăn truyền thống của dân tộc Việt Nam – không chỉ là một món ăn ngon mà còn là biểu tượng của hồn Việt. Bát phở nóng hổi, tỏa hương thơm dịu từ nước dùng trong veo, thịt bò mềm, sợi phở trắng ngần khiến ai nếm qua cũng khó quên. Mỗi sáng, được ngồi bên bát phở nghi ngút khói, ta cảm nhận được sự tinh tế, khéo léo và tình yêu quê hương trong từng thìa nước dùng mà người nấu gửi gắm. Phở không chỉ nuôi dưỡng thân thể, mà còn gợi nhớ những kỷ niệm gia đình, những sáng sớm mẹ ân cần bưng tô phở cho con. Dù đi xa đến đâu, hương vị phở quê hương vẫn là sợi dây níu giữ tâm hồn người Việt, là niềm tự hào giản dị nhưng sâu sắc về ẩm thực dân tộc.
Câu 2:Có những sự việc đi qua nhưng để lại trong lòng ta những rung động khó quên. Với em, đó là ngày em được nhận món quà sinh nhật đầu tiên từ mẹ. Hôm ấy, em vừa tròn mười tuổi. Khi thắp nến trên chiếc bánh nhỏ mẹ tự tay làm, em bất ngờ thấy khóe mắt mẹ ánh lên niềm vui xen lẫn xúc động. Chiếc bánh tuy không hoàn hảo, lớp kem hơi nghiêng, nhưng trong mắt em nó là chiếc bánh đẹp nhất trên đời. Em cảm nhận rõ tình yêu thương bao la mà mẹ dành cho mình qua từng lát cắt ngọt ngào. Sự việc ấy khiến em nhận ra rằng: hạnh phúc không nằm ở vật chất mà ở tình cảm chân thành. Từ đó, em luôn cố gắng sống tốt, học giỏi để đáp lại công ơn và tình thương của mẹ. Đó là kỷ niệm mà em sẽ nhớ mãi trong cuộc đời
Câu 1:phương thức biểu đạt chính được sử dụng trog văn bản là:tự sự
câu 2:Theo tác giả Nguyễn Tuân trong văn bản "Phở", việc đặt tên quán phở tuân theo các quy luật chính là dùng tên người bán (tên chủ hoặc tên con) như Phở Phúc, Phở Lộc, Phở Thọ hoặc dùng đặc điểm nhận dạng, thậm chí là tật nguyền của người bán (như Phở Gù, Phở Lắp, Phở Sứt) để tạo thành tên hiệu độc đáo, giúp thực khách dễ nhớ và tạo uy tín nghề nghiệp.
Câu 3:Tác giả (Nguyễn Tuân) miêu tả phở trên nhiều phương diện: lịch sử-văn hóa (món ăn dân dã, đặc trưng Hà Nội), nghệ thuật (tinh tế, tài hoa, như một tác phẩm nghệ thuật), cảm xúc (gắn với kỷ niệm, sự khoan khoái, thân thương), và quy luật riêng (tên quán, cách thưởng thức theo thời tiết/giờ giấc). Qua đó, tác giả thể hiện cái nhìn trân trọng, tự hào, và yêu mến sâu sắc phở, coi đó không chỉ là món ăn mà là đỉnh cao văn hóa, nghệ thuật của dân tộc
Câu 4:Đề tài của văn bản "Phở" (của Nguyễn Tuân) là món phở - món ăn dân tộc đặc trưng của Hà Nội, còn chủ đề là ngợi ca giá trị văn hóa tinh thần của phở, xem phở như một nét đẹp nghệ thuật ẩm thực, biểu tượng của văn hóa, tình yêu quê hương và sự tinh tế của người Việt, đồng thời thể hiện sự trân trọng, tự hào và đôi chút nuối tiếc trước sự mai một của phở truyền thống.
Câu 5:Qua văn bản, tác giả thể hiện tình cảm say mê, tự hào, trân trọng, và nỗi nhớ da diết đối với món ăn dân tộc, coi đó là biểu tượng của văn hóa, sự tinh tế, thanh lịch của người Việt, gắn liền với quê hương, con người Hà Nội, qua đó bộc lộ tình yêu sâu sắc đối với cội nguồn và bản sắc dân tộc.
bài làm :
Trong kho tàng văn học dân gian Việt Nam, có rất nhiều câu chuyện cổ tích hay, để lại nhiều bài học sâu sắc và ý nghĩa. Truyện Tấm Cám là một trong số những tác phẩm như thế, nhân vật cô Tấm là điển hình cho vẻ đẹp của phụ nữ Việt Nam, vừa đẹp người lại đẹp nết, dù sống trong hoàn cảnh khó khăn nhưng vẫn giữ được tính cách nhân hậu, đảm đang, chính vì thế nàng đã có được hạnh phúc sau cùng.
Xây dựng lên Tấm là một cô gái mồ côi cha mẹ, phải sống với mẹ con dì ghẻ. Tấm bị bắt làm việc vất vả, nặng nhọc và bị đối xử bất công. Có thể nhận thấy được chính với hoàn cảnh Tấm tiêu biểu cho hoàn cảnh của người con riêng trong chuyện cổ tích. Thế nhưng Tấm lại có phẩm chất hiền lành, chăm chỉ chịu thương chịu khó. Tấm chính là hiện thân cho cái thiện, cái đẹp ở người lao động. Hình ảnh cô Tấm hiền lành chăm chỉ là thế nhưng phải chịu đựng, cam chịu sự đày đọa bất công của mẹ con Cám. Tấm đã phải làm việc vất vả còn Cám thì được nuông chiều. Giỏ tép do chính Tấm bắt cực nhọc lại bị Cám cướp mất, chính Cám đã cướp đi thành quả lao động của Tấm. Cho đến khi cả khi làng mở hội thì Tấm cũng ngoan ngoãn làm theo lời dì dặn mà không cãi lại cũng không dám chốn đi. Lúc này đây thì Tấm lại khóc và con người hiền lành ấy cũng được bụt giúp đỡ, khi Tấm đã trở thành hoàng hậu thì Tấm vẫn bị mẹ con Cám hãm hại hết lần này đến lần khác. Với ngôi vị hoàng hậu và cuộc sống giàu sang cũng chưa đủ để cứu Tấm khỏi âm mưu hãm hại của dì ghẻ. Thế rồi không chỉ thế Tấm đã rất nhiều lần chết đi sống lại và hóa thân vào nhiều thứ từ hóa thân thành chim vàng anh, rồi thành cây xoan đào, hay cũng là hiện hình vào khung cửi rồi vào quả thị và trở thành người. Cô Tấm luôn luôn phản kháng quyết liệt hóa thân và hồi sinh để đấu tranh giành sự sống và hạnh phúc.
Hình ảnh đẹp của Tấm mà giúp chúng ta hiểu hơn phần nào cuộc sống của người lao động trong xã hội cũ. Những con người này thấp cổ bé họng và bỗng nhiên bị trà đạp bất công và không có quyền nói lên tiếng nói của mình. Chính vì thế mà họ gửi những ước mơ của mình, niềm tin vào cuộc sống tốt đẹp hơn, hạnh phúc hơn vào trong cổ tích bình chứa ước mơ của dân gian xưa.