Lê Trí Hiếu
Giới thiệu về bản thân
Câu 1.
Nhân vật heo trong truyện hiện lên với những đặc điểm đáng chú ý. Trước hết, heo là con vật điềm tĩnh, không vội vàng tranh cãi khi bị gà chất vấn mà vẫn lặng lẽ ăn, thể hiện sự bình tĩnh và tự tin vào giá trị của bản thân. Khi bị xúc phạm, heo mới lên tiếng, cho thấy nó không yếu đuối mà biết bảo vệ mình đúng lúc. Đặc biệt, câu nói của heo “Thịt của ta để làm gì mi có biết không?” đã thể hiện nhận thức rõ ràng về vai trò của mình, qua đó khẳng định mỗi con vật đều có ích theo cách riêng. Nhân vật heo còn góp phần làm sáng tỏ bài học của truyện, giúp gà nhận ra sự hạn chế trong cách nhìn nhận của mình. Qua đó, heo là hình tượng tiêu biểu cho những người ít nói nhưng hiểu rõ giá trị bản thân và không cần phô trương.
Câu 2.
Trong cuộc sống, khen ngợi người khác không làm mình kém đi mà còn thể hiện sự văn minh và rộng lượng của mỗi người. Khi ta biết ghi nhận ưu điểm của người khác, điều đó chứng tỏ ta có cái nhìn tích cực và biết trân trọng giá trị xung quanh. Lời khen chân thành có thể mang lại động lực, giúp người khác tự tin và cố gắng hơn trong cuộc sống. Đồng thời, việc khen ngợi cũng giúp xây dựng các mối quan hệ tốt đẹp, tạo nên môi trường sống hòa đồng, thân thiện. Ngược lại, nếu luôn ganh tị, so bì, ta sẽ tự thu hẹp bản thân và khó phát triển. Thực tế cho thấy, những người thành công thường là những người biết học hỏi và không n
Câu 1.
Nhân vật heo trong truyện hiện lên với những đặc điểm đáng chú ý. Trước hết, heo là con vật điềm tĩnh, không vội vàng tranh cãi khi bị gà chất vấn mà vẫn lặng lẽ ăn, thể hiện sự bình tĩnh và tự tin vào giá trị của bản thân. Khi bị xúc phạm, heo mới lên tiếng, cho thấy nó không yếu đuối mà biết bảo vệ mình đúng lúc. Đặc biệt, câu nói của heo “Thịt của ta để làm gì mi có biết không?” đã thể hiện nhận thức rõ ràng về vai trò của mình, qua đó khẳng định mỗi con vật đều có ích theo cách riêng. Nhân vật heo còn góp phần làm sáng tỏ bài học của truyện, giúp gà nhận ra sự hạn chế trong cách nhìn nhận của mình. Qua đó, heo là hình tượng tiêu biểu cho những người ít nói nhưng hiểu rõ giá trị bản thân và không cần phô trương.
Câu 2.
Trong cuộc sống, khen ngợi người khác không làm mình kém đi mà còn thể hiện sự văn minh và rộng lượng của mỗi người. Khi ta biết ghi nhận ưu điểm của người khác, điều đó chứng tỏ ta có cái nhìn tích cực và biết trân trọng giá trị xung quanh. Lời khen chân thành có thể mang lại động lực, giúp người khác tự tin và cố gắng hơn trong cuộc sống. Đồng thời, việc khen ngợi cũng giúp xây dựng các mối quan hệ tốt đẹp, tạo nên môi trường sống hòa đồng, thân thiện. Ngược lại, nếu luôn ganh tị, so bì, ta sẽ tự thu hẹp bản thân và khó phát triển. Thực tế cho thấy, những người thành công thường là những người biết học hỏi và không n
phú tưởng thế là ngầu
đăng gà
Câu 1:
Phở đối với tôi không chỉ là một món ăn quen thuộc mà còn là hương vị gợi nhớ bao ký ức thân thương của người Việt. Một bát phở nóng luôn mang theo hơi ấm và sự bình yên, đặc biệt vào những sáng sớm se lạnh. Hương thơm của nước dùng, màu xanh của hành lá và vị ngọt thanh của từng giọt nước phở khiến tôi cảm nhận được sự tinh tế trong ẩm thực dân tộc. Mỗi lần ăn phở, tôi lại nhớ đến những buổi sáng cả gia đình quây quần bên nhau, tiếng trò chuyện hòa cùng mùi thơm nghi ngút. Đi xa, chỉ cần một bát phở là bao nỗi nhớ quê nhà như trở về. Phở vì thế không chỉ ngon ở vị mà còn đậm đà ở tình người, ở nét đẹp giản dị mà sâu sắc của văn hóa Việt Nam.
Câu 2:
Trong cuộc đời, có những sự việc tưởng như nhỏ bé nhưng lại để lại trong ta những xúc cảm không bao giờ quên. Với tôi, kỷ niệm khiến tôi nhớ mãi chính là ngày tôi lần đầu tiên được cô giáo khen trước lớp.
Hôm ấy, tiết học Văn diễn ra như thường lệ. Cô giáo đặt câu hỏi và kêu tên tôi. Ban đầu, tôi lúng túng và lo lắng vì vốn dĩ rất rụt rè. Thế nhưng khi nhìn thấy ánh mắt dịu dàng động viên của cô, tôi bỗng cảm thấy đủ can đảm để đứng lên trả lời. Giọng tôi run run, câu nói đôi lúc ngắt quãng, nhưng cô vẫn lắng nghe và mỉm cười đầy khích lệ. Khi tôi vừa nói xong, cô nhẹ nhàng gật đầu rồi khen tôi trước cả lớp. Khoảnh khắc ấy khiến trái tim tôi như muốn vỡ òa vì hạnh phúc.
Từ giây phút đó, tôi cảm thấy mình trưởng thành hơn, tự tin hơn và dám bày tỏ suy nghĩ nhiều hơn trước. Kỷ niệm ấy tuy giản dị nhưng đã trở thành động lực quý giá, nhắc tôi nhớ rằng chỉ cần cố gắng, tôi luôn có thể vượt qua nỗi sợ của chính mình. Nó sẽ mãi là một phần ký ức đẹp đẽ trong hành trình lớn lên của tôi.
Câu 1. Phương thức biểu đạt chính được sử dụng: Tùy bút/biểu cảm kết hợp miêu tả.
Câu 2. Quy luật đặt tên các quán phở:
- Lấy tên thật của chủ quán hoặc tên con.
- Lấy biệt danh gắn với đặc điểm cơ thể.
- Tên do dân gian sáng tạo để thể hiện sự thân thương.
Câu 3. Các phương diện tác giả nói về phở:
- Thời điểm ăn, tính hợp khẩu vị quanh năm.
- Giá trị tinh thần, đời sống.
- Tên gọi hàng phở.
- Tiếng rao.
- Hương vị phở cổ truyền.
Tác giả có cái nhìn trân trọng, tự hào, yêu mến đối với phở.
Câu 4.
Đề tài: Món phở Việt Nam.
Chủ đề: Ca ngợi hương vị và giá trị văn hóa của phở.
Câu 5. Tình cảm của tác giả: yêu mến, trân trọng, tự hào về món phở và văn hóa dân tộc.