Lê Bảo Hân
Giới thiệu về bản thân
Question 1: Last night, I did not order a milkshake because I was not thirsty.
Question 2: How much time do you spend on math homework each day?
Question 3: Eating fruits and vegetables is the healthiest way to stay fit.
Câu 1. Suy nghĩ, cảm xúc về món phở (Khoảng 150 chữ)
Phở không chỉ là một món ăn, mà còn là "linh hồn" của ẩm thực Việt Nam, một nét văn hóa kết tinh từ sự tinh tế và cần lao. Đọc tùy bút của Nguyễn Tuân, em càng thêm trân trọng bát phở nóng hổi – thứ quà có thể thưởng thức vào bất cứ giờ nào trong ngày. Sức hấp dẫn của phở đến từ sự hòa quyện tuyệt vời: vị ngọt thanh của nước dùng ninh từ xương, mùi thơm nồng của gừng, quế, hồi, cùng những sợi bánh dẻo dai trắng muốt. Với người Việt, phở là sự sẻ chia; đó là nơi người giàu hay người nghèo đều có thể cùng ngồi lại bên lò than rực hồng. Phở còn là sợi dây kết nối ký ức, là hương vị quê hương mà bất cứ người con xa xứ nào cũng đau đáu nhớ về. Thưởng thức một bát phở, ta không chỉ ăn để no, mà còn để cảm nhận cái "nghĩa thâm thúy" của đất trời và lòng người gửi gắm trong đó.
Câu 2. Bài văn biểu cảm về một sự việc em nhớ mãi
Trong dòng chảy của thời gian, có những sự việc trôi qua vào quên lãng, nhưng cũng có những kỷ niệm tựa như những vệt mực đậm nét, càng để lâu càng in sâu vào tâm trí. Đối với tôi, sự việc đáng nhớ nhất chính là lần đầu tiên tôi cùng bà nội gói bánh chưng vào một buổi chiều cuối năm giá rét.
Tôi vẫn nhớ như in không khí của buổi chiều hôm ấy. Trời Hà Nội vào đông lạnh buốt, gió mùa thổi lùa qua khe cửa, nhưng trong gian bếp nhỏ của bà, không gian lại ấm sực mùi khói củi và mùi lá dong tươi. Khi đó, tôi chỉ là một đứa trẻ thích chạy nhảy, nhưng nhìn dáng vẻ tỉ mẩn của bà bên mâm gạo nếp trắng tinh, tôi bỗng lặng người lại.
Bà dạy tôi cách xếp lá, cách đong gạo sao cho vừa vặn. Đôi bàn tay bà đã nhăn nheo vì tuổi tác, nổi rõ những đường gân xanh nhưng lại vô cùng khéo léo. Bà bảo: "Gói chiếc bánh cũng như làm người, phải ngay ngắn, chặt chẽ từ bên trong thì mới vuông vức được bên ngoài". Từng lời nói nhẹ nhàng của bà thấm vào lòng tôi, khiến tôi hiểu rằng đây không chỉ là chuẩn bị thức ăn cho ngày Tết, mà là đang gìn giữ một phong tục thiêng liêng.
Khoảnh khắc xúc động nhất là khi cả nhà cùng thức trông nồi bánh chưng đêm đó. Ánh lửa bập bùng soi rõ gương mặt phúc hậu của bà. Trong tiếng nước sôi sùng sục, bà kể cho tôi nghe về những ngày xưa gian khổ, về ý nghĩa của hạt gạo – hạt ngọc của trời. Tôi cảm nhận được hơi ấm lan tỏa không chỉ từ bếp lửa mà còn từ tình yêu thương vô bờ bến mà bà dành cho con cháu.
Sự việc ấy đã lùi xa nhiều năm, bà tôi giờ đây cũng đã già yếu nhiều, nhưng cảm xúc về buổi chiều gói bánh năm ấy vẫn luôn vẹn nguyên. Nó dạy tôi biết trân trọng những giá trị truyền thống và tình cảm gia đình thiêng liêng. Mỗi khi nhìn thấy lá dong xanh, thấy khói bếp chiều cuối năm, lòng tôi lại trào dâng một niềm xúc động khó tả, nhắc nhở tôi về nguồn cội và những yêu thương giản dị nhưng bền bỉ.
Câu 1. Suy nghĩ, cảm xúc về món phở (Khoảng 150 chữ)
Phở không chỉ là một món ăn, mà còn là "linh hồn" của ẩm thực Việt Nam, một nét văn hóa kết tinh từ sự tinh tế và cần lao. Đọc tùy bút của Nguyễn Tuân, em càng thêm trân trọng bát phở nóng hổi – thứ quà có thể thưởng thức vào bất cứ giờ nào trong ngày. Sức hấp dẫn của phở đến từ sự hòa quyện tuyệt vời: vị ngọt thanh của nước dùng ninh từ xương, mùi thơm nồng của gừng, quế, hồi, cùng những sợi bánh dẻo dai trắng muốt. Với người Việt, phở là sự sẻ chia; đó là nơi người giàu hay người nghèo đều có thể cùng ngồi lại bên lò than rực hồng. Phở còn là sợi dây kết nối ký ức, là hương vị quê hương mà bất cứ người con xa xứ nào cũng đau đáu nhớ về. Thưởng thức một bát phở, ta không chỉ ăn để no, mà còn để cảm nhận cái "nghĩa thâm thúy" của đất trời và lòng người gửi gắm trong đó.
Câu 2. Bài văn biểu cảm về một sự việc em nhớ mãi
Trong dòng chảy của thời gian, có những sự việc trôi qua vào quên lãng, nhưng cũng có những kỷ niệm tựa như những vệt mực đậm nét, càng để lâu càng in sâu vào tâm trí. Đối với tôi, sự việc đáng nhớ nhất chính là lần đầu tiên tôi cùng bà nội gói bánh chưng vào một buổi chiều cuối năm giá rét.
Tôi vẫn nhớ như in không khí của buổi chiều hôm ấy. Trời Hà Nội vào đông lạnh buốt, gió mùa thổi lùa qua khe cửa, nhưng trong gian bếp nhỏ của bà, không gian lại ấm sực mùi khói củi và mùi lá dong tươi. Khi đó, tôi chỉ là một đứa trẻ thích chạy nhảy, nhưng nhìn dáng vẻ tỉ mẩn của bà bên mâm gạo nếp trắng tinh, tôi bỗng lặng người lại.
Bà dạy tôi cách xếp lá, cách đong gạo sao cho vừa vặn. Đôi bàn tay bà đã nhăn nheo vì tuổi tác, nổi rõ những đường gân xanh nhưng lại vô cùng khéo léo. Bà bảo: "Gói chiếc bánh cũng như làm người, phải ngay ngắn, chặt chẽ từ bên trong thì mới vuông vức được bên ngoài". Từng lời nói nhẹ nhàng của bà thấm vào lòng tôi, khiến tôi hiểu rằng đây không chỉ là chuẩn bị thức ăn cho ngày Tết, mà là đang gìn giữ một phong tục thiêng liêng.
Khoảnh khắc xúc động nhất là khi cả nhà cùng thức trông nồi bánh chưng đêm đó. Ánh lửa bập bùng soi rõ gương mặt phúc hậu của bà. Trong tiếng nước sôi sùng sục, bà kể cho tôi nghe về những ngày xưa gian khổ, về ý nghĩa của hạt gạo – hạt ngọc của trời. Tôi cảm nhận được hơi ấm lan tỏa không chỉ từ bếp lửa mà còn từ tình yêu thương vô bờ bến mà bà dành cho con cháu.
Sự việc ấy đã lùi xa nhiều năm, bà tôi giờ đây cũng đã già yếu nhiều, nhưng cảm xúc về buổi chiều gói bánh năm ấy vẫn luôn vẹn nguyên. Nó dạy tôi biết trân trọng những giá trị truyền thống và tình cảm gia đình thiêng liêng. Mỗi khi nhìn thấy lá dong xanh, thấy khói bếp chiều cuối năm, lòng tôi lại trào dâng một niềm xúc động khó tả, nhắc nhở tôi về nguồn cội và những yêu thương giản dị nhưng bền bỉ.
“Bài học đường đời đầu tiên” là một trong những truyện đồng thoại nổi tiếng của nhà văn Tô Hoài. Thông qua nhân vật Dế Mèn cùng những thử thách, vấp ngã trong chặng đường đầu tiên của cuộc đời, Tô Hoài đã gửi gắm rất nhiều những bài học ý nghĩa về cuộc sống, đặc biệt là bài học dành cho giới trẻ. Trong truyện chúng ta hình dung rõ ràng về một chú Dế Mèn có nét đẹp cường tráng, khỏe mạnh hơn người nhưng tính cách thì xốc nổi hống hách, cuối cùng trước cái chết của người bạn, Dế Mèn đã rút ra cho mình những bài học đắt giá.
Nhân vật Dế Mèn được giới thiệu là chàng Dế Mèn thông minh, khỏe mạnh, cường tráng với sức khoẻ hơn người. “ Đôi càng của chàng ta mẫm bóng, những cái vuốt ở khoeo cứ cứng dần và nhọn hoắt, đôi cánh dài đến tận gót chân” Cũng chính bởi vậy Dế Mèn tỏ ra kiêu ngạo, hợm hĩnh, coi thường tất cả những người xung quanh, không xem ai ra gì.
Tạo ra cuộc gặp gỡ giữa Dế Mèn và Dế Choắt đã giúp người đọc hình dung được những đặc điểm về tính cách của nhân vật. Vì thói kiêu căng, hợm hĩnh nên Dế Mèn bỏ ngoài tai những lời cầu khẩn của Dế Choắt “thông ngách sang nhà ta hả, chú mày hôi như cú ấy…”Trước sự khốn khó và nỗi đau của đồng loại Dế Mèn không hề có sự cảm thông, chia sẻ mà ngược lại thằng thừng chà đạp lên nỗi đau nó. Những lời nói của Dế Mèn với Dế Choắt càng chứng tỏ chàng thanh niên mới lớn này có tính kiêu ngạo, hống hách, xốc nổi của tuổi trẻ và rồi đó sẽ là mầm mống tai họa sau này mà Dế Mèn sẽ phải trả giá.
Sự kiêu căng, hợm hĩnh của Dế Mèn được thể hiện rõ hơn cả qua hành động trêu ngươi chị Cốc. Dế Mèn cất tiếng hát véo von “vặt lông con Cốc cho tao, tao nấu tao nướng, tao xào, tao ăn”, rồi chui tọt vào hang, vắt chân tự hào về thành tích của mình. Thế rồi khi chị Cốc đi tìm kẻ trêu ngươi mình thì Dế Mèn sợ hãi chui tọt vào trong hang không nhúc nhích mặc kệ Dế Choắt đang phải chịu những trận mổ như trời giáng của Chị Cốc. Tình tiết này chứng tỏ Dế Mèn kiêu căng, hợm hĩnh nhưng lại đê hèn, không dám nhận những việc mình đã làm, bỏ mặc bạn bè trong cơn khốn khó. Trước cái chết của Dế Choắt mà nguyên nhân sâu xa là do mình, Dế Mèn đã rút ra được bài học đường đời đầu tiên, vô cùng thấm thía và đắt giá.
“Bài học đường đời đầu tiên” là một trong những truyện đồng thoại nổi tiếng của nhà văn Tô Hoài. Thông qua nhân vật Dế Mèn cùng những thử thách, vấp ngã trong chặng đường đầu tiên của cuộc đời, Tô Hoài đã gửi gắm rất nhiều những bài học ý nghĩa về cuộc sống, đặc biệt là bài học dành cho giới trẻ. Trong truyện chúng ta hình dung rõ ràng về một chú Dế Mèn có nét đẹp cường tráng, khỏe mạnh hơn người nhưng tính cách thì xốc nổi hống hách, cuối cùng trước cái chết của người bạn, Dế Mèn đã rút ra cho mình những bài học đắt giá.
Nhân vật Dế Mèn được giới thiệu là chàng Dế Mèn thông minh, khỏe mạnh, cường tráng với sức khoẻ hơn người. “ Đôi càng của chàng ta mẫm bóng, những cái vuốt ở khoeo cứ cứng dần và nhọn hoắt, đôi cánh dài đến tận gót chân” Cũng chính bởi vậy Dế Mèn tỏ ra kiêu ngạo, hợm hĩnh, coi thường tất cả những người xung quanh, không xem ai ra gì.
Tạo ra cuộc gặp gỡ giữa Dế Mèn và Dế Choắt đã giúp người đọc hình dung được những đặc điểm về tính cách của nhân vật. Vì thói kiêu căng, hợm hĩnh nên Dế Mèn bỏ ngoài tai những lời cầu khẩn của Dế Choắt “thông ngách sang nhà ta hả, chú mày hôi như cú ấy…”Trước sự khốn khó và nỗi đau của đồng loại Dế Mèn không hề có sự cảm thông, chia sẻ mà ngược lại thằng thừng chà đạp lên nỗi đau nó. Những lời nói của Dế Mèn với Dế Choắt càng chứng tỏ chàng thanh niên mới lớn này có tính kiêu ngạo, hống hách, xốc nổi của tuổi trẻ và rồi đó sẽ là mầm mống tai họa sau này mà Dế Mèn sẽ phải trả giá.
Sự kiêu căng, hợm hĩnh của Dế Mèn được thể hiện rõ hơn cả qua hành động trêu ngươi chị Cốc. Dế Mèn cất tiếng hát véo von “vặt lông con Cốc cho tao, tao nấu tao nướng, tao xào, tao ăn”, rồi chui tọt vào hang, vắt chân tự hào về thành tích của mình. Thế rồi khi chị Cốc đi tìm kẻ trêu ngươi mình thì Dế Mèn sợ hãi chui tọt vào trong hang không nhúc nhích mặc kệ Dế Choắt đang phải chịu những trận mổ như trời giáng của Chị Cốc. Tình tiết này chứng tỏ Dế Mèn kiêu căng, hợm hĩnh nhưng lại đê hèn, không dám nhận những việc mình đã làm, bỏ mặc bạn bè trong cơn khốn khó. Trước cái chết của Dế Choắt mà nguyên nhân sâu xa là do mình, Dế Mèn đã rút ra được bài học đường đời đầu tiên, vô cùng thấm thía và đắt giá.