Trần Hoài An
Giới thiệu về bản thân
2. My favourite film is Interstellar, a captivating sci-fi masterpiece. It tells the story of astronauts travelling through a wormhole to find a new home for humanity. I love it because the visual effects are breathtaking and the emotional bond between the father and daughter is very moving. The soundtrack by Hans Zimmer also makes the experience unforgettable. It is truly a thought-provoking movie about love and time.
- Did you watch the documentary about electric buses on TV last night?
- Drivers should obey traffic signals to avoid accidents.
- Although the traffic was heavy, they arrived at the airport on time.
- How about going to the cinema to watch the new action film tonight?
- Travelers should arrive early at the station before taking high-speed trains.
Question 1: We planted trees together in the community garden a month ago.
Question 2: Her voice is as beautiful as a melody from a fairy tale.
Question 3: We have a school assembly in the school yard on Monday mornings.
Question 1: I fancy taking part in a clean-up event this month.
Question 2: The bookshelves are the same height as the windows.
Question 3: Why don't we collect old plastic bottles and paper in our school?
Question 4: My friends go to the studio to practice dancing, and I do too.
Question 1: Last night, I did not order a milkshake because I was not thirsty.
Question 2: How much time do you spend on math homework each day?
Question 3: Eating fruits and vegetables is the healthiest way to stay fit.
Question 1: Last night, I did not order a milkshake because I was not thirsty.
Question 2: How much time do you spend on math homework each day?
Question 3: Eating fruits and vegetables is the healthiest way to stay fit.
- Tên nguyên tố: Carbon (C).
- Vị trí trong bảng tuần hoàn:
- Ô: 6.
- Chu kì: 2.
- Nhóm: IVA.
- Phân loại: Phi kim.
Câu 1 : Món phở đối với tôi không chỉ là một món ăn, mà đã trở thành một biểu tượng văn hóa thấm đẫm tinh thần và hồn cốt dân tộc. Tôi yêu phở bởi nó gói gọn cả sự tinh tế trong hương vị và sự ấm áp trong cảm xúc. Bát phở là sự hòa quyện tuyệt vời của nước dùng ngọt thanh được ninh từ xương, bánh phở mềm mại, những lát thịt bò chín mềm cùng mùi thơm của hành lá và rau thơm. Khi hơi nóng bốc lên, mang theo hương vị đặc trưng lan tỏa, ta như cảm nhận được hơi thở của Hà Nội cổ xưa, nơi món ăn này được khai sinh và trở thành huyền thoại.
Hơn cả hương vị, phở còn là sợi dây kết nối con người: nó hợp để mời bạn bè, hợp để sưởi ấm người nghèo trong đêm đông lạnh lẽo – như tác giả Nguyễn Tuân đã ví von là một "tấm áo kép" tinh thần. Phở có thể thưởng thức bất kể sớm khuya, phản ánh nhịp sống giản dị mà sâu sắc của người Việt. Món ăn này gợi lên trong tôi sự trân trọng đối với những giá trị truyền thống, những tinh hoa ẩm thực đã được gìn giữ qua bao thế hệ. Phở thực sự là một "nhạc điệu sinh hoạt" mà tôi luôn muốn giữ gìn và tự hào giới thiệu. Câu 2 : Mỗi người đều có những ký ức đẹp, nhưng chuyến đi trải nghiệm hồi lớp 4 đã trở thành một kỷ niệm sâu đậm mà tôi nhớ mãi không quên.
Năm đó, trường tôi tổ chức chuyến đi tham quan bãi biển Đồ Sơn, Hải Phòng. Cảm xúc ban đầu của tôi là sự háo hức xen lẫn tò mò, đặc biệt là lần đầu được nhìn thấy biển lớn. Khi đặt chân đến bờ cát, tôi choáng ngợp trước không gian rộng lớn của biển cả, tiếng sóng vỗ rì rào và mùi mặn mòi đặc trưng của gió biển. Sự việc khiến tôi xúc động và nhớ mãi là khoảnh khắc cả lớp cùng nhau chơi đùa, xây những lâu đài cát khổng lồ.
Cảm xúc lúc ấy không chỉ là niềm vui sảng khoái khi được nô đùa dưới nắng vàng, mà còn là cảm giác gắn kết tuyệt vời với bạn bè. Chúng tôi cùng nhau hợp sức, cùng cười vang khi sóng biển bất ngờ cuốn trôi mất "công trình" của mình. Dù lâu đài cát không còn, nhưng kỷ niệm về những tiếng cười giòn tan và sự đoàn kết lại trở nên vĩnh cửu.
Chuyến đi đã kết thúc từ lâu, nhưng cảm giác được hòa mình vào thiên nhiên, sự tự do và tình bạn ấm áp nơi bãi biển Đồ Sơn vẫn còn vẹn nguyên. Đó là trải nghiệm quý giá, mở ra cánh cửa để tôi biết yêu hơn vẻ đẹp hùng vĩ của đất nước và trân trọng hơn những khoảnh khắc được ở bên bạn bè. Sự việc giản dị ấy đã khắc sâu vào trái tim tôi, trở thành một kỷ niệm đẹp đẽ và đầy ý nghĩa của tuổi học trò.
- Câu 1. Phương thức biểu đạt chính: Biểu cảm (kết hợp Tự sự và Miêu tả).
- Câu 2. Quy luật đặt tên quán phở: Theo tên chủ/con (Phúc, Lộc) hoặc tật nguyền/biệt danh (Gù, Sứt) – thể hiện sự yêu mến của quần chúng.
- Câu 3. Phương diện & Nhận xét: Phở có giá trị theo mùa (làm ấm như áo kép), là món giao đãi thân tình. Tác giả nhìn phở bằng cái nhìn tinh tế, trân trọng giá trị văn hóa và tâm hồn.
- Câu 4. Đề tài và Chủ đề: Đề tài: Phở – Món ăn truyền thống. Chủ đề: Giá trị văn hóa và vẻ đẹp tinh hoa của Phở Hà Nội, thể hiện tình yêu và niềm hoài niệm.
- Câu 5 . Tình cảm thể hiện: Yêu mến sâu sắc, tự hào (coi phở là tinh hoa, gắn liền với ngàn năm văn vật), và hoài niệm về tiếng rao Phở xưa.