Kiều Thị Tường Vy
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Trong đoạn thơ cuối bài Tương tư, Nguyễn Bính viết:
“Nhà em có một giàn giầu,
Nhà anh có một hàng cau liên phòng.
Thôn Đoài thì nhớ thôn Đông,
Cau thôn Đoài nhớ giầu không thôn nào.”
Hình ảnh “giầu” và “cau” vốn quen thuộc trong văn hoá dân gian, tượng trưng cho tình yêu đôi lứa gắn bó, keo sơn. Trầu và cau sinh ra là để đi cùng nhau, như tình yêu cần có sự đồng điệu, hoà hợp. Nhưng trong thơ Nguyễn Bính, “giầu” và “cau” lại bị chia lìa, ở hai thôn khác nhau — một khoảng cách nhỏ mà hóa thành nỗi nhớ khôn nguôi, nỗi tương tư da diết. Câu thơ “Cau thôn Đoài nhớ giầu không thôn nào” nghe giản dị mà chứa chan tình cảm, thể hiện tấm lòng chân thành, tha thiết của chàng trai quê. Qua hình ảnh ấy, Nguyễn Bính không chỉ bộc lộ nỗi buồn của người đang yêu mà còn tôn vinh vẻ đẹp mộc mạc, thuỷ chung và trong sáng của tình yêu quê hương — thứ tình cảm bình dị mà sâu xa, khiến ai đọc cũng thấy ấm lòng.
Câu 2:
Leonardo DiCaprio từng nói: “Hành tinh của chúng ta là nơi duy nhất mà chúng ta có thể sống, chúng ta cần bảo vệ nó.” Câu nói ấy nghe tưởng đơn giản, nhưng lại chứa đựng một lời nhắc nhở sâu sắc. Cuộc sống bây giờ khiến con người bận rộn hơn, hiện đại hơn, nhưng dường như cũng khiến ta quên mất điều quan trọng nhất: Trái Đất này không phải của riêng ai, mà là mái nhà chung của tất cả chúng ta.
Tôi nghĩ, con người thật lạ. Chúng ta cứ mải mê xây nhà, mua xe, kiếm tiền, mà lại thờ ơ với ngôi nhà lớn nhất – chính là Trái Đất. Chúng ta quên rằng, nếu bầu trời không còn trong xanh, nếu nước không còn trong lành, thì mọi tiện nghi kia cũng trở nên vô nghĩa. Có người nói: “Khi cái cây cuối cùng bị chặt, dòng sông cuối cùng bị ô nhiễm, con người sẽ nhận ra rằng tiền không thể ăn được.” Và đúng vậy, nếu Trái Đất mất đi, chúng ta sẽ chẳng còn nơi nào để trở về.
Tôi thấy bảo vệ Trái Đất không phải là việc lớn lao, mà là trách nhiệm và tình yêu thương. Chỉ cần tắt đèn khi không dùng, không xả rác ra đường, trồng thêm một cái cây, hay mang theo chai nước cá nhân… những hành động nhỏ đó tưởng chừng đơn giản, nhưng nếu ai cũng làm, Trái Đất sẽ được “thở” dễ dàng hơn. Đôi khi, thay đổi thế giới bắt đầu từ chính thói quen của một người.
Từ câu nói của Leonardo DiCaprio, tôi hiểu rằng yêu Trái Đất cũng là yêu chính bản thân mình. Hành tinh này đã cho ta tất cả, nên điều ít nhất ta có thể làm là sống tử tế hơn với nó. Mỗi người chỉ có một cuộc đời, và nhân loại chỉ có một Trái Đất – nếu đánh mất đi, chúng ta sẽ chẳng tìm thấy nơi nào khác để bắt đầu lại.
Tôi tin rằng, khi con người biết dừng lại để lắng nghe hơi thở của đất trời, biết trân trọng từng mảng xanh, từng làn gió, từng giọt nước, thì khi ấy, chúng ta mới thật sự sống – chứ không chỉ tồn tại. Hãy bảo vệ Trái Đất, vì đó không chỉ là nơi chúng ta ở, mà là điều kỳ diệu duy nhất giúp con người tiếp tục mơ, tiếp tục hy vọng, và tiếp tục yêu thương.
Câu 1:Thể thơ: Lục bát
Câu 2: Cụm từ “chín nhớ mười mong” diễn tả nỗi nhớ sâu đậm và liên tục, lúc nào cũng nhớ cũng mong. Thể hiện tình cảm tha thiết, chân thành của chàng trai với người mình yêu.
Câu 3: - Biện pháp tu từ: + Nhân hoá - từ “nhớ”
+ Hoán dụ: Thôn Đoài (chàng trai), thôn Đông (cô gái)
- Tác dụng: Tăng sức gợi hình, gợi cảm, giúp câu thơ trở nên sinh động và có hồn, gần gũi hơn với người đọc. Diễn tả tình yêu đôi lứa, niềm mong nhớ, tình cảm, yêu thương của chàng trai thôn Đoài dành cho cô gái thôn Đông.
Câu 4: “Bao giờ bến mới gặp đò / Hoa khuê các bướm giang hồ gặp nhau” gợi lên sự khao khát, mong đợi hạnh phúc và tình yêu đôi lứa đích thực. “Hoa khuê các” nghĩa là các cô gái đài các. “Bướm giang hồ” là những chàng trai phiêu bạt. Gợi nên hai người khác biệt, khó đến được với nhau nên câu thơ mang nỗi buồn day dứt và xót xa.
Câu 5: Từ nỗi tương tư tha thiết trong bài thơ, em nhận ra rằng tình yêu là một tình cảm thật đẹp và đáng trân trọng. Khi yêu, con người biết nhớ nhung, biết chờ đợi và sống chan chứa tình cảm hơn. Dù có khi tình yêu mang đến buồn và xa cách, nhưng chính những cảm xúc ấy làm cho cuộc sống trở nên sâu sắc và ý nghĩa. Em nghĩ tình yêu giúp con người trưởng thành hơn, biết yêu thương và trân quý những gì giản dị quanh mình, vì có yêu thì ta mới thật sự cảm nhận được hơi ấm của cuộc đời.