Châu Ngọc Tố Quyên
Giới thiệu về bản thân
Câu 1 : Trong khổ thơ cuối bài Tương tư, Nguyễn Bính đã mượn hình ảnh “giầu” và “cau” để khép lại mạch cảm xúc dạt dào của một mối tình quê giản dị mà chân thành:
"Nhà em có một giàn giầu,
Nhà anh có một hàng cau liên phòng.
Thôn Đoài thì nhớ thôn Đông,
Cau thôn Đoài nhớ giầu không thôn nào?"
Hình ảnh “giầu” và “cau” vốn quen thuộc trong đời sống dân gian Việt Nam, đặc biệt trong phong tục cưới hỏi – biểu tượng cho tình duyên đôi lứa bền chặt, thủy chung. Khi đi vào thơ Nguyễn Bính, cặp hình ảnh ấy được thổi hồn, trở thành biểu tượng cho khát vọng tình yêu mộc mạc mà tha thiết của chàng trai quê. “Cau” gợi người con trai mạnh mẽ, thẳng thắn; “giầu” gợi người con gái e ấp, dịu dàng. Câu hỏi tu từ “Cau thôn Đoài nhớ giầu không thôn nào?” vang lên như lời tự bộc bạch, vừa là khát vọng được se duyên, vừa là nỗi buồn khi tình đơn phương chưa được đáp lại. Ở đây, thiên nhiên cũng hóa thân thành nhân chứng đồng cảm cho nỗi nhớ người, khiến tình và cảnh quyện hòa tự nhiên, sâu lắng. Bằng ngôn ngữ dân dã, nhịp điệu ngọt ngào đậm chất ca dao, Nguyễn Bính đã khép lại bài thơ bằng một hình ảnh duyên dáng, thấm đượm hồn quê và tình yêu chân thật, đằm sâu.
Câu 2 :
Kofi Annan người từng nói: “Chúng ta không thừa hưởng Trái Đất từ tổ tiên, mà vay mượn nó từ con cháu mình.” . Câu nói ấy gợi nhắc một sự thật giản dị mà sâu xa: hành tinh này không thuộc về riêng ai, mà là tài sản chung của muôn thế hệ. Thế nhưng, ngôi nhà chung ấy đang ngày một kiệt quệ vì lòng tham, sự vô cảm và lối sống thiếu trách nhiệm của con người. Trong bối cảnh ấy, lời kêu gọi của Leonardo DiCaprio: “Hành tinh của chúng ta là nơi duy nhất mà chúng ta có thể sống, chúng ta cần bảo vệ nó” trở nên cấp thiết hơn bao giờ hết, nó như một lời thức tỉnh, một bản tuyên ngôn của lương tri nhân loại kêu gọi chúng ta hành động trước khi quá muộn.
Trái Đất là ngôi nhà chung của nhân loại đã và đang từng ngày oằn mình trước ô nhiễm, biến đổi khí hậu và sự thờ ơ của con người. Quả thật, đây là hành tinh duy nhất trong vũ trụ được biết đến có thể nuôi dưỡng sự sống. Núi rừng hùng vĩ, sông ngòi uốn lượn, đại dương bao la, bầu không khí trong lành – tất cả là món quà vô giá mà thiên nhiên ban tặng cho con người. Thế nhưng, chính con người là chủ nhân của ngôi nhà ấy lại đang vô tình tàn phá nó. Rừng bị chặt phá, biển bị ô nhiễm, không khí đặc quánh khói bụi, băng tan và khí hậu đảo lộn… Những cơn bão lịch sử, những đợt hạn hán khốc liệt, cháy rừng lan rộng và mưa lũ dồn dập chính là lời đáp trả nghiệt ngã của tự nhiên trước sự vô trách nhiệm của loài người.
Không khó để nhận ra thực tế ấy: những đợt nắng nóng kỷ lục ở châu Âu, cháy rừng ở Amazon, ô nhiễm không khí ở nhiều đô thị lớn như Hà Nội, Bắc Kinh, New Delhi… đang khiến hàng triệu người phải trả giá bằng sức khỏe và sinh mạng. Năm 2023, Liên Hợp Quốc đã cảnh báo rằng: “Trái Đất đang ở thời điểm nóng nhất trong vòng 120.000 năm qua.” Những con số ấy không còn là thống kê khô khan mà là tiếng kêu cứu khẩn thiết của hành tinh xanh.
Nhà văn Antoine de Saint-Exupéry từng viết: “Trái Đất không thuộc về chúng ta, chúng ta thuộc về Trái Đất.” Lời nhắc ấy khiến ta phải tự vấn: liệu chúng ta đang để lại cho thế hệ mai sau một hành tinh xanh mát, tràn đầy sức sống hay một vùng đất cạn kiệt, ngập rác thải và khí độc? Bảo vệ Trái Đất không phải là một khẩu hiệu xa vời, mà là trách nhiệm thiết thực của mỗi người. Hãy bắt đầu từ những hành động nhỏ bé nhưng ý nghĩa: trồng thêm cây xanh, tiết kiệm điện nước, hạn chế sử dụng nhựa, phân loại rác, tái chế vật dụng, hay đơn giản là lan tỏa lối sống xanh, sống hài hòa với thiên nhiên.
Ở Việt Nam, những chiến dịch như “Giờ Trái Đất”, “Ngày Chủ nhật xanh”, “Nói không với rác nhựa” đã góp phần khơi dậy tinh thần bảo vệ môi trường trong cộng đồng, đặc biệt là giới trẻ thế hệ đang nắm giữ tương lai của hành tinh này. Cùng với đó, các quốc gia cần đoàn kết, chung tay thực hiện nghiêm túc các cam kết quốc tế như Thỏa thuận Paris về biến đổi khí hậu, đầu tư vào năng lượng tái tạo, bảo vệ rừng và đại dương. Như Tổng thư ký Liên Hiệp Quốc António Guterres từng cảnh báo: “Chúng ta đang tiến gần tới vực thẳm. Nếu không hành động ngay, thế giới này sẽ không còn đáng sống.”
Thông điệp của Leonardo DiCaprio vì thế mang ý nghĩa nhân văn sâu sắc: bảo vệ Trái Đất cũng chính là bảo vệ sự sống của chính mình. Giữa thời đại công nghiệp hóa, hiện đại hóa, khi nhân loại đang bước vào kỷ nguyên trí tuệ nhân tạo và công nghệ cao, lời kêu gọi ấy càng trở nên cấp bách hơn bao giờ hết .Bởi không có “hành tinh” nào đang chờ đợi chúng ta nếu Trái Đất sụp đổ.
Hãy để hành tinh xanh này mãi ngân vang tiếng hát của sự sống – chứ không phải tiếng kêu cứu của tự nhiên bị tổn thương. Hãy bắt đầu từ hôm nay, từ chính trái tim và hành động nhỏ bé của mỗi người, để mai sau con cháu chúng ta vẫn được hít thở bầu không khí trong lành, được ngắm nhìn biển xanh, rừng biếc một Trái Đất đáng yêu, đáng sống, nơi con người biết chung sống với thiên nhiên bằng trách nhiệm, tình yêu và lòng biết ơn sâu sắc.
Câu 1 : Thể thơ của văn bản là : Thể Thơ Lục Bát.
Câu 2 : Cụm từ “chín nhớ mười mong” là cách nói cường điệu, mang đậm sắc thái dân gian, diễn tả mức độ nhớ thương dâng tràn, không nguôi ngoai, vượt quá giới hạn thông thường. Con số “chín” và “mười” không chỉ biểu thị sự tăng tiến mà còn gợi cảm giác trọn vẹn, đầy ắp, cho thấy tâm hồn chàng trai đang chìm đắm trong nỗi nhớ khôn nguôi. Nỗi nhớ ấy trở thành một dòng chảy miên man, chiếm lĩnh mọi suy nghĩ và cảm xúc, thể hiện tình yêu chân thành, sâu đậm, đến mức “bệnh tương tư” như một nỗi khổ ngọt ngào của người đang yêu. Qua đó cho thấy được "chín nhớ mười mong" diễn tả nỗi nhớ da diết , khắc khoải , đồn dập , mãnh liệt và đầy đặn .
Câu 3 : Biện pháp tu từ được sử dụng là nhân hóa và ẩn dụ .
=> Tác dụng :
+ Nghệ Thuật : Làm cho câu văn trở nên sinh động , gợi hình gợi cảm cho câu văn .
+ Nội Dung : “Thôn Đoài” và “Thôn Đông” vốn là hai địa danh vô tri, nhưng qua ngòi bút thi sĩ, chúng bỗng hóa thân thành hai con người đang thương nhớ nhau. Khiến cho không gian làng quê vốn bình dị trở nên có hồn, có cảm xúc, như cùng hòa chung nhịp đập với trái tim đang yêu của nhân vật trữ tình. Qua đó, nhà thơ thể hiện nỗi tương tư tha thiết, nồng nàn và đậm đà hồn quê, đồng thời gợi nên vẻ đẹp dung dị, mộc mạc mà vẫn đắm say của tình yêu đôi lứa nơi làng quê Việt Nam.
Câu 4 : Hai dòng thơ
“Bao giờ bến mới gặp đò?
Hoa khuê các bướm giang hồ gặp nhau?”
Mang đậm chất ẩn dụ và gợi cảm. Hình ảnh “bến” và “đò” tượng trưng cho hai con người đang yêu nhưng phải chịu cảnh xa cách, chờ mong ngày đoàn tụ. Còn “hoa khuê các” và “bướm giang hồ” là ẩn dụ tinh tế cho người con gái đoan trang, e ấp và chàng trai phóng khoáng, đa tình. Cho thấy được Nguyễn Bính đang mượn để nói về quan hệ lứa đôi một cách khéo léo sử dụng những hình ảnh này để diễn tả khát vọng được gặp gỡ, sum vầy cùng người thương, như một điều tự nhiên không thể tránh khỏi. Nhưng thời điểm cho những điều ấy vẫn là một giấc mơ xa vời, chưa biết bao giờ mới trở thành hiện thực. Câu hỏi tu từ “bao giờ” không chỉ thể hiện niềm khắc khoải mong chờ mà còn gợi nỗi buồn man mác, mênh mang của mối tình chưa trọn. Qua đó, người đọc cảm nhận được một nỗi cô đơn dịu dàng, một niềm khao khát được yêu và được gặp gỡ những cung bậc rất con người trong thế giới tình yêu đầy mộng mị mà tha thiết.
Câu 5 : Từ tâm trạng tương tư tha thiết trong bài thơ “Tương tư” của Nguyễn Bính, ta nhận ra rằng tình yêu là một giá trị vĩnh hằng và thiêng liêng trong cuộc sống con người. Tình yêu khiến con người biết rung động, biết chờ đợi, biết hy sinh và sống sâu sắc hơn với cảm xúc của chính mình. Dù mang trong nó cả niềm vui lẫn nỗi buồn, nó vẫn là ngọn lửa sưởi ấm tâm hồn, làm cho cuộc sống bớt khô khan, vô nghĩa và lạnh lẽo. Có thể nói, chính nhờ tình yêu mà con người trở nên nhân ái, vị tha và biết trân trọng vẻ đẹp của cuộc đời. Trong thế giới của Nguyễn Bính, tình yêu không chỉ là sự sợi dây gắn kết giữa hai tâm hồn và trái tim, mà còn là hơi thở nét đẹp văn hóa dân gian, là âm điệu giữa con người và hồn quê Việt Nam mộc mạc, chân thành. Tình yêu đồng thời hòa quyện giữa con người và thiên nhiên, giữa nỗi riêng và cái chung, trở thành biểu tượng cho vẻ đẹp thuần khiết, bền bỉ của tình cảm con người ta. Và ta có thể thấy rằng dù ở bất kỳ thời đại nào,từ mối tình quê e ấp của Nguyễn Bính đến tình yêu hiện đại ngày nay , tình yêu vẫn luôn là sợi dây kết nối giữa người với người, là nguồn cảm hứng bất tận của thi ca, âm nhạc và nghệ thuật. Chính nhờ có tình yêu, cuộc sống con người mới trở nên tươi đẹp, có ý nghĩa và giàu nhân bản hơn. Bởi chỉ khi biết yêu và được yêu, con người mới thật sự sống trọn vẹn, nhân hậu và thấu hiểu ý nghĩa sâu xa của hai chữ “hạnh phúc”