Nguyễn Lê Ngọc Hân

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Lê Ngọc Hân
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1:

Giầu và cau là hai hình quen thuộc trong văn hoá cưới hỏi của dân tộc ta, thể hiện gắn bó bền chặt của tình yeu đôi lứa trong văn hoá daan gian Việt Nam. Nguyễn Bính đã đưa hình ảnh dân gian đó vào thơ, biến chúng thành biểu tượng đầy giá trị nghệ thuật. Qua hình ảnh đó, thấy được hình ảnh khát vọng tình yêu sâu sắc, mãnh liệt của chàng trai nông thôn: mong tình yêu đơn phương được đáp lại, mong tâm hồn tương tư được hoà hợp, nên duyên vợ chồng. Cặp “giầu“ và “cau” cũng thể hiện nét đẹp mộc mạc,bình dị đậm nét miền quê, tiêu biểu cho phong cách thơ Nguyễn Bính- nhà thơ của đồng ruộng của tình quê. Qua đó, khổ thơ cuối khép lại bài thơ bằng một âm hưởng vừa da diết vừa hy vongj làm nổi bật nỗi khát khao yêu thương và niềm tin vào sự sum vầy, đoàn tụ trong tình yêu chân thành.

Câu 2:

Trong lịch sử phát triển hàng triệu năm của văn minh nhân loại, chúng ta đã không ngừng khám phá vũ trụ, tìm kiếm những giới hạn mới và tự hào về khả năng chinh phục tự nhiên. Nhưng giữa vũ trụ bao la, lạnh lẽo ấy, Trái Đất vẫn là "ốc đảo" duy nhất của sự sống mà chúng ta biết. Như một lời cảnh tỉnh sâu sắc và cấp bách, diễn viên và nhà hoạt động môi trường Leonardo DiCaprio đã khẳng định: "Hành tinh của chúng ta là nơi duy nhất mà chúng ta có thể sống, chúng ta cần bảo vệ nó". Đây không chỉ là một quan điểm, mà là một chân lý mang tính sống còn, đặt ra trách nhiệm nặng nề nhưng vô cùng cấp thiết cho mỗi người trong chúng ta.

Trước hết, ý kiến này nhấn mạnh tính độc nhất và không thể thay thế của Trái Đất. Hành tinh xanh cung cấp cho chúng ta mọi điều kiện cần thiết để tồn tại: không khí để thở, nước sạch để uống, đất đai để canh tác và một hệ sinh thái phức tạp, cân bằng để duy trì sự sống. Dù khoa học công nghệ có phát triển đến đâu, dù chúng ta có tìm thấy dấu vết của nước trên Sao Hỏa hay những hành tinh xa xôi khác, thì việc di cư toàn bộ sự sống trên Trái Đất đến một "ngôi nhà" mới vẫn chỉ là viễn tưởng. Trái Đất là nơi chúng ta được sinh ra, lớn lên, và gắn bó bằng hàng ngàn sợi dây vô hình. Mất đi Trái Đất, hay chính xác hơn là làm mất đi môi trường sống trên nó, đồng nghĩa với việc chúng ta tự tay xóa sổ tương lai của chính mình.

Thế nhưng, "ngôi nhà" duy nhất ấy đang bị đe dọa nghiêm trọng, và trớ trêu thay, mối đe dọa lớn nhất lại đến từ chính những "đứa con" đang sống trong đó. Chúng ta đang sống như thể chúng ta có một hành tinh khác để dự phòng. Các hoạt động công nghiệp thiếu kiểm soát, việc khai thác cạn kiệt tài nguyên hóa thạch, nạn phá rừng, và thói quen tiêu dùng lãng phí đã đẩy Trái Đất vào cơn khủng hoảng. Biến đổi khí hậu không còn là dự báo, mà là hiện thực khốc liệt với những trận siêu bão, những đợt hạn hán kéo dài, và mực nước biển dâng cao nhấn chìm nhiều vùng đất. Chúng ta đang đầu độc nguồn nước, làm ô nhiễm không khí và đẩy hàng loạt loài sinh vật đến bờ tuyệt chủng. Khi hệ sinh thái – nền tảng của sự sống – sụp đổ, con người không thể là kẻ đứng ngoài quan sát.

Từ thực trạng đáng báo động đó, vế thứ hai của câu nói – "chúng ta cần bảo vệ nó" – vang lên như một mệnh lệnh tuyệt đối. Việc bảo vệ hành tinh không phải là một lựa chọn, mà là nghĩa vụ bắt buộc. Đây không phải là trách nhiệm của riêng một quốc gia, một tổ chức nào, mà là của toàn thể nhân loại. Bảo vệ Trái Đất chính là bảo vệ sức khỏe, an ninh lương thực, và sự an toàn của chính chúng ta và các thế hệ mai sau. Chúng ta không "sở hữu" Trái Đất; chúng ta chỉ đang "vay mượn" nó từ con cháu mình.

Phê phán những thái độ thờ ơ, coi trọng lợi ích kinh tế ngắn hạn mà phớt lờ hậu quả lâu dài về môi trường là điều cần thiết. Đã đến lúc chúng ta phải thay đổi tư duy, từ bỏ tâm lý "chinh phục tự nhiên" sang "sống hài hòa với tự nhiên".

Vì vậy, mỗi cá nhân cần hành động ngay từ hôm nay. Đừng nghĩ rằng những việc làm nhỏ bé là vô nghĩa. Tiết kiệm điện, nước, hạn chế rác thải nhựa, ưu tiên sử dụng phương tiện giao thông sạch, và trồng thêm cây xanh... tất cả đều góp phần tạo nên sự thay đổi lớn. Quan trọng hơn, chúng ta cần nâng cao nhận thức, lan tỏa thông điệp bảo vệ môi trường đến cộng đồng, và yêu cầu các chính phủ có những chính sách quyết liệt, cam kết mạnh mẽ hơn vì một tương lai xanh.

Câu nói của Leonardo DiCaprio là một lời nhắc nhở vô giá. Trái Đất là ngôi nhà chung, là di sản duy nhất. Bảo vệ nó là chúng ta đang bảo vệ sự tồn tại của chính mình.

Câu 1: Thể thơ lục bát.

Câu 2: Cụm từ “chín nhớ mười mong” diễn tả nỗi nhớ nhung tha thiết, day dứt và sự mong chờ mòn mỏi của tình yêu.

Câu 3: Biện pháp từ là nhân hoá. Tác dụng:

+Tăng sức gợi hình, gợi cảm, làm cho câu thơ thêm sinh động.

+Biện pháp này diễn tả nỗi nhớ nhung, tương tư của con người một cách gần gũi. Làm những sự vật thôn Đoài thôn Đông trở nên có cảm xúc làm nổi bật tình cảm tha thiết của người sống ở hai thôn

Câu 4:

”Bao giờ bến mới gặp đò?/ Hoa khuê các bướm giang hồ gặp nhau ?” diễn tả sự mong chờ tha thiết, chờ đợi mỏi mòn và khát khao được gặp nhau của nhân vật trữ tình; hai câu thơ thể hiện sự chia ly và khao khát được gặp gỡ, sum vầy.

Câu 5:

Từ tâm trạng tương tư tha thiết trong bài thơ, em cảm thấy tình yêu có giá trị rất quan trọng đặc biệt. Tình yêu mang lại sự hạnh phúc, thoả mãn tinh thần, giúp con người cảm thấy ấm áp, được quan tâm chiều chuộng, xoa diệu những tổn thương áp lực, cho cảm giác an toàn và làm cho cuộc sống trở nên ý nghĩa hơn. Tình yêu đích thực chính là sự thấu hiểu và hy vọng mãnh liệt vào tương lai tươi sáng.