Nguyễn Thị Ngọc Linh
Giới thiệu về bản thân
Câu 1 : Đoạn trích bài thơ "Đất nước" của Tạ Hữu Yên đã khơi gợi trong lòng người đọc niềm xúc động nghẹn ngào và lòng biết ơn sâu sắc. Tác giả đã khắc họa một hình ảnh Đất nước vừa mang vẻ đẹp thanh bình của "giọt đàn bầu", vừa nặng trĩu những đau thương, mất mát của người mẹ: "Ba lần tiễn con đi, hai lần khóc thầm lặng lẽ". Hình ảnh người mẹ âm thầm chịu đựng nỗi đau mất con là biểu tượng cho sự hy sinh vô bờ bến của dân tộc để đổi lấy hòa bình. Bên cạnh đó, khổ thơ còn gợi lên một Việt Nam kiên cường qua nắng lửa, bão dông và vẻ đẹp mộc mạc của "lũy tre làng", "muối mặn gừng cay". Qua những vần thơ dạt dào cảm xúc, em thêm yêu và tự hào về một Đất nước dẫu bao lam lũ, gian truân nhưng vẫn vẹn tròn tình nghĩa, thủy chung.
Câu 2 : Trong kho tàng truyện cười dân gian, nhân vật lão trọc phú trong truyện "Phơi sách, phơi bụng" là một minh chứng nực cười cho thói khoe khoang, sĩ diện hão. Từ sự thất bại của lão, ta càng thấy rõ hơn giá trị của đức tính khiêm tốn trong cuộc sống hiện nay. Khiêm tốn không phải là tự ti hay phủ nhận năng lực của bản thân, mà là thái độ tự trọng, biết mình biết ta. Một người khiêm tốn luôn hiểu rằng "biển học vô bờ", những thành tựu ta đạt được hôm nay chỉ là hạt cát nhỏ giữa sa mạc tri thức bao la. Chính thái độ nhún nhường, cầu thị giúp chúng ta không ngừng mở rộng tầm nhìn và hoàn thiện kỹ năng. Trong xã hội hiện đại, khi sự cạnh tranh và nhu cầu khẳng định cái tôi cá nhân ngày càng lớn, sự khiêm tốn lại càng trở nên đáng quý. Nó giúp chúng ta giữ được sự điềm tĩnh trước những lời khen ngợi và bản lĩnh trước những thử thách. Ngược lại, những kẻ luôn tìm cách "đánh bóng" bản thân, "học làm sang" một cách máy móc như lão trọc phú sẽ sớm bị cộng đồng lãng quên hoặc coi thường vì sự trống rỗng bên trong. Hơn nữa, đức tính khiêm tốn còn là sợi dây kết nối con người. Khi chúng ta không tự đặt mình cao hơn người khác, chúng ta sẽ dễ dàng lắng nghe, thấu hiểu và nhận được sự giúp đỡ từ mọi người xung quanh. Đúng như đại văn hào Lev Tolstoy từng nói: "Người ta cũng giống như một phân số, mà tử số là cái họ có, còn mẫu số là cái họ tưởng tượng về mình. Mẫu số càng lớn thì phân số càng nhỏ". Tóm lại, khiêm tốn là chìa khóa mở ra cánh cửa của sự tiến bộ và lòng bao dung. Mỗi chúng ta, đặc biệt là thế hệ trẻ, cần rèn luyện đức tính này để không rơi vào cái bẫy của sự kiêu ngạo, từ đó xây dựng một nhân cách đẹp và một cuộc sống ý nghĩa hơn.
Câu 1: Yếu tố gây cười nằm ở sự đối lập giữa thực tế và lời nói, cùng với cách xử lý thông minh của Trạng Quỳnh: Lão trọc phú bắt chước Quỳnh nằm phơi bụng và bảo là "phơi sách" (để tỏ ra mình có chữ nghĩa). Quỳnh đã lật tẩy lão bằng cách vỗ vào bụng lão và bảo trong đó chỉ toàn là "thịt gà, cá, lợn..." chứ chẳng có chữ nào. Tiếng bụng kêu "ong óc" (do đói hoặc đầy bụng thức ăn) được Quỳnh ví von là tiếng của đồ ăn chưa tiêu hết. Câu 2: Liệt kê: "...tiếng cơm, tiếng gà, tiếng cá, lợn..." (Nhấn mạnh sự tham ăn, tục uống và sự trống rỗng về kiến thức của lão trọc phú). Câu 3: Lão trọc phú là hiện thân của hạng người: Dốt nát nhưng lại thích khoe khoang, sĩ diện: Không có kiến thức nhưng lại muốn người khác trọng vọng mình như một người có học ("học làm sang"). Học đòi một cách máy móc, ngớ ngẩn: Bắt chước hành động của người thông minh (Quỳnh) mà không hiểu bản chất, dẫn đến tự làm xấu hổ bản thân. Câu 4: Mục đích: Phê phán, châm biếm thói hư tật xấu trong xã hội (thói dốt hay nói chữ, học đòi làm sang) và đem lại tiếng cười giải trí, sảng khoái cho người đọc. Thái độ của người xưa: Coi thường và mỉa mai những kẻ giàu có nhưng thiếu kiến thức, thiếu nhân cách. Người xưa đề cao trí thông minh thực sự và sự khiêm tốn, phê phán sự giả tạo, hợm hĩnh. Câu 5: Qua câu chuyện, em rút ra bài học là: Trong cuộc sống, chúng ta cần phải sống chân thực, không nên vì sĩ diện mà học đòi, khoe khoang những thứ mình không có. Giá trị của một con người nằm ở kiến thức và đạo đức thực sự bên trong chứ không phải ở vẻ bề ngoài hay sự giàu sang giả tạo. Nếu chỉ biết bắt chước một cách mù quáng, chúng ta sẽ tự biến mình thành trò cười cho thiên hạ.