Trần Bùi Bảo Anh
Giới thiệu về bản thân
Thằng bé Chỉ không may làm rơi diều vào bạn mà sao bạn làm quá nên thế
Nhìn mắt bạn tôi thấy bối rối cúi đầu tôi liền trả lại cho thằng bé cái diều tôi lặng lẽ rời đi nhưng tôi vẫn nghe thấy tiếng bạn ấy nói với thằng bé
- thôi đừng khóc nữa Nhà em ở đâu để anh đưa về
-Tôi ân hận nghĩ
Mình sẽ không bao giờ làm như vậy nữa.
Quê em không ồn ào ,náo nhiệt như thành phố ,nhưng lại mang trong mình một vẻ đẹp yên bình giản dị và mỗi khi xa em đều nhớ da diết cảnh đẹp nhất quê em chính là cánh đồng vào những buổi sáng sớm mùa hè.
Khi mặt trời còn chưa nó dạng cánh đồng quê em giã ngập trong màn sương mỏng những giọt sương lóng lanh trên lá lúa non như hạt ngọc nhỏ xa ra và chú cò trắng thong thả kiếm ăn giữa ruộng lúa trông như những chấm trắng nhỏ giữa thảm xanh mướt.
Trên con đường nhỏ giữa đồng những bác nông dân đội nón lá vai gánh lúa Tiếng nói cười vang lên rộn rã .Lũ Trẻ chăn trâu thổi sáo vi vu ,đuổi nhau chạy tung tăng Tất cả tạo nên một bức tranh quê rộn ràng mà thanh bình.
Buổi chiều khi hoàng hôn buông xuống ánh nắng nhuộm đỏ cả bầu trời dòng sông uốn quanh cánh đồng cũng ánh lên sắc vàng óng tiếng ếch nhái bắt đầu game dâm dãn báo hiệu một êm yên ả sắp đến.
Cánh đồng quê em tuy giản dị chứa đựng biết bao nhiêu kỷ niệm và yêu thương em yêu cảnh đẹp nơi quê em- nơi em sinh ra, luôn cảm thấy bình yên mỗi khi trở về.