Nguyễn Đặng Thế Danh
Giới thiệu về bản thân
Câu1: bài thơ trên được viết theo thể thơ tự do
Câu2: bài thơ khắc hoạ nhân vật phụ nữ với công việc gánh nước sông
Câu3:
- Phân tích hình ảnh biểu tượng:
+ "Bàn tay bám vào đầu đòn gánh bé bỏng chơi vơi": Biểu tượng cho thực tại nhọc nhằn, gánh nặng mưu sinh và sự bấp bênh của thân phận con người trước cuộc đời đầy sóng gió.
+ "Bàn tay kia bám vào mây trắng": Biểu tượng cho thế giới tinh thần, niềm hi vọng, đức tin và vẻ đẹp tâm hồn thanh cao.
- Nhận xét về hình ảnh biểu tượng:
+ Hai hình ảnh song hành: một bên là thực tại nặng nề, một bên là khát vọng vươn lên, cho thấy vẻ đẹp tâm hồn và sức mạnh tinh thần của người đàn bà lao động.
+ Ca ngợi những con người lam lũ nhưng vẫn nuôi dưỡng giá trị tinh thần và khát vọng sống cao đẹp.
Câu4:
- Ngôn ngữ:
+ Giàu tính tạo hình và góc cạnh (ví dụ: "ngón chân xương xấu", "móng chân gà mái") tạo cảm giác chân thực đến trần trụi về cái nghèo, cái khố.
+ Giản dị, gần gũi, giàu chất đời sống lao động, nông thôn.
- Giọng điệu:
+ Trầm buồn, suy tư và đầy xót xa khi quan sát những thân phận quấn quanh.
+ Chứa đựng sự tôn kính và thấu cảm sâu sắc trước sự hi sinh bên bỉ của người phụ nữ.
Câu 5:
Học sinh trình bày suy nghĩa của bản thân về giá trị của sự bền bỉ và cần cù. Gợi ý:
- Giúp con người đối mặt với những nhọc nhăn của thực tại, duy trì sự ổn định cho gia đình và xã hội giống như hình ảnh những người đàn bà gánh nước nuôi lớn bao thế hệ.
- Giúp chúng ta không bỏ cuộc trước khó khăn, biến những gánh nặng mưu sinh thành động lực để vươn lên.
- Giúp con người rèn luyện kỷ luật và sự điềm tĩnh trước những biến động.
- Sự cân cù trong thời đại mới không nên là sự lặp lại đơn điệu, nó cần đi đôi với sự sáng tạo và tri thức đế con người có thế bứt phá.
T là 14 N
khoảng 45,25 N
a) 137.2 N
b) 0,57 m/s2
2