Lâm Hoàng Nam
Giới thiệu về bản thân
Thông điệp: Con người cần biết trân trọng và gắn bó với cuộc sống hiện thực, không nên chạy theo những ảo mộng xa vời. Lí giải: Từ Thức rời bỏ cuộc sống thực để đến chốn tiên giới, tưởng tìm được hạnh phúc nhưng cuối cùng lại cô đơn, lạc lõng và mất đi chốn trở về. Câu chuyện nhắc nhở chúng ta rằng hạnh phúc thật sự nằm ở đời thường, nơi có tình người và những giá trị giản dị nhưng bền lâu.
Sự lựa chọn của Từ Thức ở cuối đoạn trích thể hiện khát vọng thoát khỏi cuộc sống trần tục, tìm đến một thế giới tự do, thanh cao và vĩnh hằng. Sau khi trở về trần gian, Từ Thức nhận ra mọi thứ đều đổi thay, thời gian đã khiến tất cả trở nên xa lạ: người xưa không còn, cảnh vật cũng biến đổi. Trước thực tại ấy, chàng cảm thấy lạc lõng, cô đơn, không còn chốn nương thân giữa cõi đời đầy bụi bặm, danh lợi. Vì vậy, Từ Thức quyết định rời bỏ trần thế, một mình vào núi Hoành Sơn – nơi biểu trưng cho sự thoát tục, ẩn dật. Đây là lựa chọn của một con người có tâm hồn nghệ sĩ, yêu thiên nhiên, khinh thường danh lợi, khao khát sự tự do tuyệt đối. Hình ảnh “rồi sau không biết đi đâu mất” mang ý nghĩa biểu tượng: Từ Thức đã vĩnh viễn rời khỏi cõi người, hòa vào cõi tiên, trở thành biểu tượng cho khát vọng vượt thoát giới hạn con người và sự kiếm tìm lý tưởng sống thanh cao.
Tóm lại, lựa chọn của Từ Thức thể hiện tư tưởng nhân văn và triết lý sống đẹp của con người thời trung đại: dám từ bỏ danh lợi, hướng tới sự giải thoát, thanh thản và tự do tâm hồn.